Đại Thánh Linh Niệm Sư Lý Duy Nhất (1)

Nam Cung giải thích:

- Nếu chiến trường ở gần Thánh Đường Sinh Cảnh, trong tộc có thể tùy thời bồi dưỡng ra Xuân Kiển giao cho những võ tu chuẩn bị đột phá, trợ giúp bọn họ tăng tiến tu vi lên mảng lớn. Nếu đổi thành nơi khác, nhất định sẽ bị các nhân vật thế hệ trước của Ma Quốc quấy nhiễu không ngớt.

Lý Duy Nhất nói:

- Chỉ sợ người tính không bằng trời tính, kẻ địch nhất định sẽ không để chúng ta như ý. E rằng ta không thể đi cùng với các ngươi, ta phải trở về Động Khư Doanh một chuyến.

Trước khi đi Tiêu Dao Kinh, Lý Duy Nhất phải giúp Nghiêu Thanh Huyền lấy được thân phận Thiếu Dương Vệ. Ngoài ra, lúc này đã trôi qua một năm rưỡi, hắn lại có thể tiếp tục tiến vào Minh Vực tu luyện, muốn tranh thủ từng giây từng phút tăng cảnh giới tu vi.

Ngày hôm sau, dưới chân Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, một chiếc chhiến hạm Pháp khí mặc ngọc dài tới trăm trượng đậu trên mặt đất, bao phủ trong sương mù trận pháp.

Vũ Lâm Sinh Cảnh Chi Chủ là Liễu Điền Thần đứng sừng sững trên mũi tàu, nhìn đám võ tu Trường Sinh cảnh bên dưới đang từ biệt phụ mẫu huynh đệ, hồng nhan tri kỷ, thê thiếp con cái, trong lòng khó tránh khỏi thầm than.

Trường Sinh Nhân của các Sinh Cảnh khác chỉ cần nộp sách ngọc trên người nhận thua là có thể rời khỏi cuộc tranh đấu.

Nhưng bọn họ có thể làm như vậy sao?

Tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc nhất định không để lại cho bọn họ lựa chọn giao ra sách ngọc Sinh Tuyền.

Đám võ tu Trường Sinh cảnh ở bên dưới và người nhà của họ hiển nhiên cũng biết, chuyến đi này chỉ có thể tử chiến tới cùng. Do đó, những người đang tiễn biệt đều khó chịu như sinh ly tử biệt. Lũ trẻ đang khóc, không chịu buông tay. Người già thì thở dài, muốn giữ lại nhưng không biết nói gì.

Lý Duy Nhất nói:

- Trước đêm Trừ Tịch, ta nhất định sẽ tới Tiêu Dao Kinh, hãy chuẩn bị sẵn rượu và thức ăn cho ta trước tại Thiên Các. Cùng nhau ăn Tết, đánh xuyên qua Ma Quốc!

Nam Cung và Liễu Diệp đồng thanh cao giọng:

- Được, đánh xuyên qua Ma Quốc!

Lý Duy Nhất mỉm cười, vẫn mang tính cách lạc quan, phất tay tiễn bước Nam Cung và Liễu Diệp, nhìn chiến hạm Pháp khí mặc ngọc dần dần đi xa, biến mất trong sương mù. Hắn quay người trở về Tổ Sơn, đi tìm Đại trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, thỉnh cầu Xuân Kiển.

Giọng nói già nua từ trên tháp lâu truyền tới:

- Tốc độ lưu chuyển thời gian trong Xuân Kiển quá mức mãnh liệt, giống như ép lúa non mau lớn. Lần trước các ngươi ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, thân thể đã tiêu hao quá độ, ít nhất phải tĩnh dưỡng ba đến năm năm trong tốc độ thời gian bình thường rồi lại sử dụng Xuân Kiển, như vậy mới đủ ổn thỏa. Đây là kinh nghiệm trăm năm qua chúng ta đúc kết ra được.

Ngay sau đó, tiếng bước chân đi xuống lầu vang lên.

Đại trưởng lão đi ra từ bên trong cửa tháp tràn ngập lưới ánh sáng trận pháp. Đôi bàn tay nhăn nheo bưng một chiếc hộp thanh ngọc tinh xảo dài nửa thước, nhìn nam tử trẻ tuổi siêu phàm thoát tục đang đứng yên lặng dưới bậc thềm, lại nói:

- Thiên tư của ngươi rất cao, Đại cung chủ cực kỳ coi trọng ngươi. Sống hơn năm trăm tuổi, lão phu đã nhìn thấu nhiều chuyện, nói với ngươi một câu không nên nói. Tiềm lực võ học và giá trị hàm chứa trong thành tựu tương lai của ngươi sẽ không thấp hơn Mệnh Tuyền. Đừng vì Mệnh Tuyền mà nôn nóng muốn thành công, hủy hoại thân thể của chính mình thì được không bù mất.

- Nếu thật sự đến lúc tuyệt cảnh, ngươi cứ giao sách ngọc Mệnh Tuyền ra, giữ lại mạng sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Ây, người già rồi, tâm chí không còn nữa, nên nói hơi nhiều.

Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được sự chân thành tha thiết của Đại trưởng lão, đó là một loại tâm thái hoàn toàn khác biệt so với những võ tu Trường Sinh cảnh trẻ tuổi đã chuẩn bị tâm lý chiến tử để đi tới Tiêu Dao Kinh.

Hắn đáp:

- Vãn bối hiểu.

Đại trưởng lão đưa hộp thanh ngọc cho Lý Duy Nhất:

- Đây là Đại cung chủ dặn dò chuẩn bị cho ngươi, có Linh Đan chữa thương, cũng có Thánh Niệm Tinh Thần Đan. Không nhiều, cộng lại được mười mấy viên, nhưng đã là tất cả những gì chúng ta có thể cho ngươi. Ngươi cũng thấy rồi đấy, những người trẻ tuổi vừa xuất phát kia, mỗi người đều chia đi một ít.

- Sau này nếu luyện chế thêm... hy vọng có cơ hội gửi đến cho các ngươi.

Đan dược cấp bậc Linh Đan, mỗi một viên đều là giá trên trời.

Linh Đan loại chữa thương giống như thần dược cứu mạng, có thể trong thời gian cực ngắn giúp võ tu Trường Sinh cảnh đang trọng thương khôi phục chiến lực. Ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nếu Lý Duy Nhất có đan dược chữa thương cấp bậc này, vài lần nguy cơ hắn đều có thể thong dong ứng phó.

Chuẩn bị cho một mình hắn hơn mười viên đã là rất xem trọng.

Lý Duy Nhất nói:

- Đa tạ, vãn bối nhất định sẽ dốc toàn lực ứng phó.

Đại trưởng lão nở nụ cười chua xót:

- Đưa Tiểu Bạch bình an trở về là tốt rồi, người quan trọng hơn suối. Tốc độ lưu chuyển thời gian của Minh Vực ôn hòa hơn nhiều, ngươi có thể vào Minh Vực tu luyện trước. Có hai con Xuân Tàm đã đến năm năm, thời gian hẳn là kịp, đến lúc đó sẽ đưa qua cho ngươi. Hai lần tiến vào kén, thiết nghĩ vấn đề không lớn, ngươi hãy tự mình phán đoán.

Lý Duy Nhất có thể nhìn ra Đại trưởng lão rất bi quan, không coi trọng cuộc tranh đấu này, nói:

- Nam Cung là người của Thiếu Dương Ti, ta là Thánh Ti. Nàng gặp nguy hiểm, bất cứ lúc nào ta cũng quyết không khoanh tay đứng nhìn.

Đại trưởng lão nhẹ nhàng vung tay, quay vào cửa tháp:

- Ta tin, bởi vì ngươi đã từng làm được.

...

Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Xuân Thành.

Bên ngoài trôi qua nửa năm, khu tu luyện của Cửu Lê Tộc trong Xuân Thành đã trôi qua năm năm dài.

Lý Duy Nhất đi tới bên ngoài sơn cốc của khu tu luyện, bước vào trong, bên trong im ắng tĩnh mịch.

Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía Lê Lăng đang canh giữ trận pháp phòng ngự hỏi:

- Mọi người đều đang bế quan hả?

Lê Lăng ngồi xếp bằng trên đỉnh ngọn đồi đá cao hơn hai mươi trượng, mặc y phục màu đỏ sẫm, hấp thu Tuế Nguyệt quang hoa, đáp:

- Cũng có một số người ở ngoài thành khai khẩn dược điền, trồng linh cốc, xây dựng trang viên. Cha ta nói, Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đất rộng người thưa, cơ hội phát triển rất lớn, chỉ là tộc nhân qua đây hơi ít.

Lý Duy Nhất thầm than lão Lê bị những chuyện vặt vãnh ở thế tục trói buộc quá sâu, bỗng nhiên động ý niệm, hỏi:

- Làm một giao dịch không? Giúp ta nuôi tằm một năm trong Không Gian Huyết Nê, điều kiện thì tùy ngươi đưa ra.

Xuân Tàm cần nuôi ba năm mới có thể thành tằm kết kén.

Trong tay Lý Duy Nhất giữ năm quả trứng tằm, tính toán thời gian, có thể nuôi hai năm trong Minh Vực trước, sau đó chuyển vào Không Gian Huyết Nê nuôi thêm một năm nữa.

Xuân Tàm yếu ớt, buộc phải tận tâm chăm sóc, không thể rời xa con người.

Bản thân hắn không có cách nào phân tâm đi làm chuyện này.

Lê Lăng là lựa chọn tốt nhất, bởi vì nàng biết sự tồn tại của Không Gian Huyết Nê.

Lê Lăng đã ở Xuân Thành năm năm, biết được nhiều chuyện, nàng không cần suy nghĩ nhiều liền đồng ý:

- Xuân Tàm sao? Tương lai nếu ngươi có cơ hội, hãy đón thêm một nhóm tộc nhân qua đây đi, cha ta muốn bồi dưỡng một chi khác của Cửu Lê Tộc ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Điều kiện chỉ có cái này!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters