Lý Duy Nhất nhìn về phía Thường Ngọc Kiếm đứng ở bên ngoài Không Gian Truyền Tống Trận, không biết đã đợi bao lâu.
Hắn nở nụ cười, sải bước tới gần:
- Nghe nói ta bị ám sát, ngươi vui vẻ như vậy sao? Ngươi muốn làm Thánh Ti đời thứ ba à?
Ma Quốc vốn là một vùng đất xa lạ, chuyến đi này càng thêm phần nguy hiểm khó lường, nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy vị bằng hữu cũ kia, mọi lo lắng thấp thỏm đều bị hắn tạm thời vứt lên chín tầng mây.
Thường Ngọc Kiếm dang rộng hai cánh tay, nói:
- Đại nạn không chết ắt sẽ có phúc đến, điều này chẳng đáng để vui mừng sao? Hoan nghênh tới Ma Quốc!
Hai người ôm lấy nhau, vỗ mạnh vào vai nhau. Dù biết rõ tương lai có thể sẽ ngươi sống ta chết, nhưng ít nhất trong quá khứ và hiện tại họ vẫn là bằng hữu.
- Đợi bao lâu rồi?
- Mới tới nửa ngày thôi.
Đám đông cao thủ của Thường gia đều tập trung ở khu vực gần Không Gian Truyền Tống Trận, họ đi theo cùng Thường Ngọc Kiếm đến.
Có đủ mười mấy người, ai nấy đều tinh thần sung mãn, khí thế cuồng thịnh, kẻ thì mặc ma giáp, người thì mặc hoa bào. Ngay cả tổng binh của Khê Nguyệt Quan cũng ngồi trong xe ở đầu phố phía xa, sợ xảy ra sự cố ngoài ý muốn nào đó.
Thường Trí là Tam thúc của Thường Ngọc Kiếm, mặc đồ xanh đen, đường nét trên khuôn mặt đều bị sương gió điêu khắc, trên trán có một nếp nhăn sâu như dao khắc, đó là dấu vết lưu lại do phải nhíu mày tập trung tinh thần quanh năm.
Vị đệ nhất cường giả thế hệ giữa có uy danh tột đỉnh ở Thường gia này tính tình đoan chính nghiêm túc, sau khi nhìn Lý Duy Nhất một lát, hắn quay sang quát mắng Thường Ngọc Kiếm:
- Ngươi đi tới Xích Minh Thánh Thành chính là thêm phiền phức!
Thường Ngọc Kiếm không dám đùa cợt trước mặt Thường Trí, nghiêm túc giới thiệu với Lý Duy Nhất:
- Tam thúc của ta tên Thường Trí, phụ trách hộ tống chúng ta. Thái Âm Giáo dám làm càn trên địa bàn của Ma Quốc, nhất định sẽ khiến cho bọn chúng có đi mà không có về.
- Đã được nghe Thường huynh kể qua uy danh của Trí Tiên Sinh từ lâu, vãn bối thật sự vinh hạnh không dám nhận.
Lý Duy Nhất chắp tay hành lễ, trong lòng hiện lên vô vàn suy nghĩ. Một tồn tại như Thường Trí vậy mà bị phái ra ngoài để nghênh đón và hộ tống, có thể thấy Nam Long lên Bắc đi Tiêu Dao Kinh ít nhất việc lớn hàng đầu đối với nội bộ Ma Quốc.
Lý Duy Nhất quả thực đã nghe qua truyền kỳ của Thường Trí. Không phải loại lão yêu quái đã sống mấy ngàn năm, nhưng có thực lực ở cấp độ đó.
Đối diện với Lý Duy Nhất, Thường Trí lại thay đổi một bộ mặt, đôi mắt nhìn rõ sâu thẳm hiện lên ý cười thân thiện, nói:
- Không cần có bất kỳ áp lực gì, cứ coi như ta không tồn tại là được. Ta chỉ phụ trách an toàn của các ngươi, những việc khác sẽ không hỏi tới.
Thường Ngọc Kiếm chú ý tới Nghiêu Thanh Huyền ở bên cạnh Lý Duy Nhất, cảm nhận được khí tức bất phàm trên người nàng, nói:
- Đi thôi, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm rồi, vào Thành Dạ Ma rồi nói tiếp. Vị này là?
Lý Duy Nhất đáp:
- Thiếu Dương Vệ mới được chiêu mộ, Sương Giáng.
- Ta còn tưởng là... thôi bỏ đi, ha ha!
Thường Ngọc Kiếm tự nhiên sinh ra cảm giác thân cận, lập tức sai người chuẩn bị riêng cho Nghiêu Thanh Huyền một chiếc xe ngựa, sau đó lôi kéo Lý Duy Nhất cùng ngồi chung một xe, đi ra khỏi cổng thành của Khê Nguyệt Quan.
Bên trong thùng xe rộng rãi, mặt đất trải thảm nhung Tuyết Tê, bốn vách khảm nạm ngọc ấm.
Một chiếc bàn nhỏ đặt ở ngay chính giữa, trà và rượu được chuẩn bị sẵn, đều không phải là vật phàm.
Sau khi Thường Ngọc Kiếm rời khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nhờ có Xuân Kiển, hắn đã phá cảnh tới Trường Sinh cảnh tam trọng, hiện tại lại tiến thêm một bước lớn.
Hắn ngồi ở bên phải cửa xe, không trực tiếp đi vào chủ đề, rõ ràng là không biết nên mở lời như thế nào.
Hắn vừa rót rượu cho Lý Duy Nhất vừa nói:
- Việc Ma Quốc giám sát Không Gian Truyền Tống Trận cực kỳ nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho phép Thệ Linh Siêu Nhiên mượn Truyền Tống Trận tiến thẳng vào vùng đất trọng yếu của Ma Quốc. Do đó, chúng ta buộc phải tới châu thành của Hoắc Châu, cách Khê Nguyệt Quan một châu mới có thể truyền tống tới Thành Dạ Ma còn cách Tiêu Dao Kinh cả ngàn dặm. Bây giờ ngươi đã biết để đón ngươi, ta phải đi một chặng đường xa bao nhiêu rồi chứ? Nếm thử chút rượu nào, đây là Túy Trường Sinh.
Lý Duy Nhất bưng ly rượu lên, cười hỏi:
- Không có hạ độc hay nguyền rủa đấy chứ?
Thường Ngọc Kiếm thở dài nói:
- Nếu lão tổ thật sự bắt ta làm như vậy, ta ngược lại thấy thoải mái hơn nhiều, cùng lắm thì cùng nhau cạn ly uống cho thỏa thích. Ta vốn dĩ không muốn tới nhưng buộc phải đi. Biết rõ nói ra cũng vô ích, nhưng vẫn phải nói.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đừng khó xử như vậy, ta có thể đoán được ngươi đang muốn nói cái gì. Thường gia đã hứa hẹn lợi ích gì cho ta?
Trận pháp dưới đáy xe ngựa được mở ra, cưỡi mây bay chếch lên trên, cách mặt đất chạy nhanh.
Thường Ngọc Kiếm thở ra:
- Chỉ cần ngươi giao sách ngọc Mệnh Tuyền cho Thường gia, chúng ta sẽ đáp ứng ngươi mọi điều kiện. Ta chỉ phụ trách chuyển lời, nhưng ta biết một khi nói ra, cũng đồng nghĩa với tình hữu nghị của chúng ta chấm dứt. Thực ra như vậy cũng tốt, để tránh lúc giao thủ kiêng dè nhau.
Lý Duy Nhất uống một nửa rượu trong ly, mới chuyển từ vẻ tập trung tinh thần sang mỉm cười:
- Mọi điều kiện? Ma Quân đã đưa ra lợi ích gì mà đáng để các ngươi làm như thế?
- Ma Quân ban thánh chỉ, phàm là phương nào đoạt được một trong hai thứ Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền, sẽ được ban cho cơ duyên to lớn bằng trời thăng cấp Trữ Thiên Tử. Thánh chỉ này có thể khiến cho toàn bộ Siêu Nhiên đỉnh phong trong thiên hạ vì thế mà điên cuồng, cũng đẩy ngươi đến phía đối lập với toàn bộ thiên hạ. Ngay cả Ma Phi cũng bị kinh động, đích thân triệu kiến ta, bảo ta làm thuyết khách, ta không thể không tới.
Thường Ngọc Kiếm liên tục uống ba ly rượu giải sầu, đặt mạnh ly xuống mới nói tiếp:
- Mười vị Võ Đạo Thiên Tử, hai mươi tám vị Trữ Thiên Tử trong sinh linh phía nam Doanh Châu, trong đó Yêu tộc, Đạo Nhân và một số chủng tộc khác chiếm một nửa.
- Phàm là người trở thành Trữ Thiên Tử đều là trụ cột của Nhân tộc, về các phương diện chiến lực, cảm nhận, thọ nguyên... đều sẽ tăng một bước lớn. Nói một câu đại nghịch bất đạo, theo cái nhìn của cao tầng Nhân tộc, một vị Trữ Thiên Tử trẻ tuổi có giá trị lớn hơn so với một vị Võ Đạo Thiên Tử sắp hết thọ nguyên.
- Bởi vì đạt tới bước Trữ Thiên Tử thì khoảng cách để thăng cấp Võ Đạo Thiên Tử chỉ còn thiếu một cơ hội.
- Chính vì như vậy, Đại cung chủ Ngọc Dao Tử của Lăng Tiêu Cung mới có thể lấy ba ngàn tuổi trở thành một trong mười cường giả đứng đầu của Nhân tộc phía nam Doanh Châu, được cao tầng Nhân tộc tôn sùng. Chủ của các Sinh Cảnh đều coi nàng là nhân tuyển có một không hai tiếp nhận vị trí đệ nhất cường giả Nhân tộc của Thánh Thiên Tử sau một vạn năm nữa. Trước khi Lăng Tiêu Sinh Cảnh xảy ra đại loạn, không có ai nghi ngờ điểm này.
Trữ Thiên Tử là một bước tất yếu để Siêu Nhiên đỉnh phong bước lên Võ Đạo Thiên Tử.
Sức hấp dẫn như vậy quả thực sẽ khiến không ít người trở nên điên cuồng.
Lý Duy Nhất trầm ngâm một lát, cười nhạt một tiếng:
- Không ngờ ta đột nhiên trở nên đáng giá như vậy. Nếu lấy được sách ngọc của cả Sinh Tuyền và Mệnh Tuyền thì ban thưởng sẽ là gì? Sao Ma Quân có thể nắm giữ tận hai phần cơ duyên thăng cấp Trữ Thiên Tử chứ? Ta không tin!