Thường Ngọc Kiếm nói:
- Duy Nhất huynh muốn nói điều gì?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta nhìn thấy sự cấp bách và bất an của Ma Quân, nhìn thấy sự thiếu tự tin của hắn đối với việc có thể đồng thời lấy được Sinh Tuyền và Mệnh Tuyền. Điều này chẳng phải chứng minh rằng, ta có khả năng giành chiến thắng hay sao?
Thường Ngọc Kiếm cười khổ liên tục:
- Ngươi... thật là, tại sao luôn có thể nghĩ những chuyện tồi tệ đến cực điểm theo chiều hướng tốt đẹp như vậy?
- Ở thế hệ này của chúng ta, ta vô cùng sùng bái ngươi, không cho rằng có bất cứ kẻ nào có thể vượt qua ngươi. Mặc dù vậy, ta vẫn phải nói, ngươi không có bất kỳ phần thắng nào, ta không muốn mất đi một người bằng hữu. Đừng tưởng rằng ta chuẩn bị khuyên ngươi, ta rất muốn khuyên, nhưng bất kỳ lời khuyên nào từ miệng ta thốt ra cũng sẽ đổi vị. Uống rượu đi!
Lý Duy Nhất nâng ly mời rượu:
- Vậy thì một lần say giải ngàn nỗi sầu.
Lần này, uống cạn ly.
...
Trận pháp của Tiêu Dao Kinh dày đặc, chính là Cổ Tiên Thánh Cảnh, cấp bậc không gian cao hơn các châu phủ của Ma Quốc. Không gian bị khóa chết, bất kỳ Không Gian Truyền Tống Trận nào đều sẽ mất hiệu lực tại đó.
Tu giả từ khắp nơi trong thiên hạ muốn tới đều phải quá cảnh tại châu thành của ba châu lân cận trước.
Gần Tiêu Dao Kinh nhất chính là Thành Dạ Ma.
Bởi vì vị trí địa lý đặc biệt, Thành Dạ Ma phồn hoa hơn các châu thành bình thường nhiều, nhân khẩu lên đến ngàn vạn, pháp khí nồng hậu, tập trung đông đảo cường giả võ đạo từ nam tới bắc.
Khi Lý Duy Nhất cùng đám người Thường gia bước ra khỏi Không Gian Truyền Tống Trận thì sắc trời đã tối.
Nhìn về phía châu thành cổ kính dưới màn đêm, đập vào mắt là sự lộng lẫy, văng vẳng bên tai là những âm thanh huyên náo.
Nơi này là cửa ngõ thông tới Tiêu Dao Kinh, bầu trời vĩnh viễn bị trận thế bao phủ, võ tu Dũng Tuyền cảnh hạ phẩm bình thường đi lại trong hoàn cảnh như vậy đều sẽ rất khó khăn.
Nhưng ngẩng đầu nhìn lên, giữa không trung có đủ loại ánh sáng đan xen qua lại, đó là xe ngựa, thuyền bè, tọa kỵ dị cầm đang bay lượn, phô bày sự tàng long ngọa hổ của tòa thành trì này.
Tuy Vân Thiên Tiên Nguyên có môi trường tu luyện tốt hơn Tiêu Dao Kinh, nhưng về mức độ hưng thịnh lại rất khó áp đảo Thành Dạ Ma.
Đây mới chỉ là một châu thành quá cảnh, vậy mà đã giáng cho Lý Duy Nhất một đòn phủ đầu, giống như đang nói với hắn rằng Ma Quốc mạnh mẽ nhường nào, không phải thứ mà hắn có thể lay động chỉ bằng một người một kiếm.
Thường Ngọc Kiếm hỏi:
- Trời đã tối rồi, nghỉ lại một đêm nhé?
Lý Duy Nhất liếc hắn, biết hắn đã có sắp xếp khác.
Nghĩ đến Trang Sư Nghiêm nói Tả Khâu Hồng Đình cũng đang đợi hắn ở Thành Dạ Ma, bèn gật đầu đồng ý.
Mọi người lên bảy chiếc xe ngựa xa hoa mà Thường gia đã chuẩn bị từ trước, hóa thành một đội xe có quy cách cực cao, có Hộ Thành Quân mở đường, đi về phía đích đến nào đó.
Hai bên con phố chính đủ rộng cho sáu chiếc xe chạy song song là những hàng lầu gác san sát, tửu quán khách điếm tấp nập khách ra vào, cửa tiệm Pháp khí trực tiếp lơ lửng giữa không trung.
Có thể dễ dàng bắt gặp tu giả đến từ các khu vực khác nhau, thuộc các chủng tộc khác nhau.
Trong đó bao gồm Yêu tộc và một số Thệ Linh.
Bên trong xe, Thường Ngọc Kiếm nhìn về phía Lý Duy Nhất đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, nói:
- Nhiều chuyện chỉ có thể bàn bạc ở Thành Dạ Ma, một khi vào Tiêu Dao Kinh, chúng ta đều sẽ trở nên thân bất do kỷ. Hơn nữa, chưa chắc có thời gian rảnh rỗi!
Lý Duy Nhất thu hồi ánh mắt, sống lưng thẳng tắp nhìn qua, hỏi:
- Không phải ngươi nói sẽ không khuyên ta sao?
Thường Ngọc Kiếm mỉm cười nói lấp lửng:
- Tới đó rồi ngươi sẽ biết!
Đội xe dừng lại bên ngoài Tiên Lâm ở trung tâm Thành Dạ Ma.
Lý Duy Nhất, Thường Ngọc Kiếm, Nghiêu Thanh Huyền cùng với một đám cao thủ của Thường gia lần lượt xuống xe.
Ngẩng đầu nhìn lên, chủ điện của Tiên Lâm vậy mà xây trên từng cành cây nằm ngang của một cổ thụ vạn năm, mái hiên cong vút, bậc thềm làm bằng ngọc thạch, đèn đuốc rực rỡ, hùng vĩ tráng lệ, giống như cung điện trên trời.
Thường Trí không có trong đám người, không biết đã rời đi từ lúc nào.
Nhưng chắc chắn hắn đang ẩn nấp ở một góc tối nào đó, có lẽ đang chờ con mồi cắn câu.
Lý Duy Nhất nói:
- Các vị đại sư kiến tạo của Thiên Lý Sơn luôn khoa trương như vậy, sợ không thu hút được những kẻ ngốc nghếch chịu tiêu tiền. Ta nói trước nhé, ta không phải Thuần Tiên Thể, chưa chắc đã vào được, trước đây ta chỉ từng tới Thiên Các.
- Ầm ầm ầm!
Phía sau, một đội xe sư thú khác lao tới, mặt đất rung chuyển.
Một giọng nói tà dị và ngông cuồng theo đó vang lên:
- Nếu Tiên Lâm của Thành Dạ Ma không có nhãn lực như vậy thì không cần mở cửa nữa!
Phó đồng đánh xe sau khi xuống xe thì quỳ rạp ở cửa xe.
Văn Nhân Thính Hải giẫm lên lưng phó đồng bước xuống, y phục đỏ như máu, khoác áo choàng gấm màu đen, trên khuôn mặt tươi cười là một đôi mắt tràn ngập tự tin và uy thế.
Hắn giống như đã hoàn toàn quên mất ân oán từng có, bước lên trước bắt chuyện:
- Duy Nhất huynh, lâu rồi không gặp! Thính Hải xin lỗi ngươi trước, nếu lúc trước có chỗ nào đắc tội, ngươi cứ đưa ra một cái giá, ta lấy tiền chuộc hận.
Sự lạnh lùng trong mắt Lý Duy Nhất tan biến, chuyển sang cười nói:
- Văn Nhân gia chính là Ức Tộc, chắc chắn giàu có vô cùng, ta sẽ không khách sáo! Nếu ra giá một món Pháp khí chí thượng, Thám Hoa Lang chắc chắn sẽ thầm mắng ta tham lam vô độ, một món Vạn Tự Khí hẳn là không thành vấn đề chứ?
Nụ cười trên mặt Văn Nhân Thính Hải cứng đờ trong chớp mắt, tiếp đó cười càng tươi hơn:
- Nếu Duy Nhất huynh chịu dùng sách ngọc Mệnh Tuyền để trao đổi, đừng nói là một món Pháp khí chí thượng, cái giá cao hơn nữa cũng có thể bàn bạc.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi nói như vậy làm ta cũng hơi động lòng rồi đấy!
Văn Nhân Thính Hải nhìn chằm chằm vào hai mắt hắn, lại liếc nhìn Thường Ngọc Kiếm đang đứng bên cạnh Lý Duy Nhất, cười ha hả rồi nói:
- Thường gia không có thành ý, phái một tiểu bối ra tiếp đãi huynh đệ. Chuyện lớn thế này, nếu Duy Nhất huynh thật sự có hứng thú, đợi ta bẩm báo lên trên, sau khi tới Tiêu Dao Kinh, Siêu Nhiên trong tộc nhất định sẽ đích thân đàm phán với ngươi. Đêm nay chúng ta chỉ bàn chuyện phong nguyệt, không bàn ân oán và lợi ích, được chứ?
- Để ta giới thiệu, vị này là Thiện Tiên Chí, Sinh Cảnh Thiên Mệnh đến từ Cửu Uyên.
- Đây là tôn tử của Phi Phượng Yêu Hậu, Xích Nguyên.
Lý Duy Nhất đã sớm chú ý tới Xích Nguyên đi cùng Văn Nhân Thính Hải, hắn lười nở nụ cười giả tạo:
- Lại gặp nhau rồi! Xích huynh chuẩn bị tham gia Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ của Nhân tộc với thân phận là tọa kỵ sao?
Xích Nguyên gằn giọng:
- Ngươi đúng là muốn chết!
Lời này sỉ nhục đến cực điểm, đôi mắt đỏ như bảo thạch của Xích Nguyên phun lửa, tu vi kình khí tứ trọng trung kỳ bùng nổ.
Trong cơ thể hắn vang lên tiếng chim loan hót lanh lảnh chói tai.
Lý Duy Nhất không ngờ rằng, rời khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chưa tới hai năm, Xích Nguyên vậy mà có thể đạt tới cảnh giới thế này. Ánh mắt hắn đột ngột trở nên lạnh lùng, tay bấm chỉ kình.