Gặp lại Hồng Đình (2)

Hồng Ngọc Cư.

Bảy vị Tiên Quan đều vang danh khắp Thành Dạ Ma, không chỉ bởi dung mạo tuyệt lệ, mà còn có tài tình tạo nghệ cực cao.

Không biết bao nhiêu võ tu cảnh giới thấp coi các nàng là tiên cơ trên trời, vì được gặp mặt một lần mà vung tiền như nước.

Nhưng lúc này, hai vị Tiên Quan thanh lệ thoát tục đang ngồi trong lòng Xích Nguyên, bị sờ soạng khắp người, không dám phản kháng chút nào. Trước đêm nay, các nàng đều là tài nữ thần thánh không thể xâm phạm.

Văn Nhân Thính Hải và Khâu Cừ mỗi người ôm một người, ngồi quanh bàn.

Ba vị Tiên Quan còn lại thì đang gảy đàn, thổi tiêu, gõ chuông đánh trống.

Tâm trạng của bảy vị Tiên Quan khác nhau, có người vui mừng, biết rõ mấy vị trước mắt đều là nhân trung long phượng, tương lai rất có thể là những tồn tại sẽ bước vào cấp độ Siêu Nhiên. Nhưng cũng có mấy vị khá đau buồn, nhận rõ bản thân mình, cái gọi là tôn nghiêm và cao quý ở trước mặt cường quyền dễ dàng bị nghiền nát như bọt nước.

Chỉ có Thiện Tiên Chí ngồi một mình trong góc, hòa vào không khí hồng trần, nhưng một chiếc lá cũng không chạm vào người, đang trải nghiệm một loại kinh nghiệm chưa từng có trước đây.

Văn Nhân Thính Hải hỏi:

- Tiên Chí đại sư có nhìn ra cảnh giới tu vi của Lý Duy Nhất không?

Thiện Tiên Chí đáp:

- Bần tăng đã thi triển Thánh Mục Thông, nhưng hai mắt hắn giấu thần, thu liễm khí và ý, tương đương với việc, chỉ có thể nhìn thấy độ cao của ngọn núi, không thấy được hư thực trong núi.

Văn Nhân Thính Hải lại hỏi:

- Có nhìn ra lai lịch của hắn không?

Thiện Tiên Chí đáp:

- Bần tăng đã thi triển Túc Mệnh Thông, nhưng trước mắt lại là một mảnh mơ hồ, giống như nhìn vào sương trắng. Người này rất không đơn giản, thâm tàng bất lộ.

- Có thâm tàng bất lộ cỡ nào thì có thể sâu đến đâu chứ?

Xích Nguyên đã thu hoạch được trọng bảo ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, tu vi tiến bộ lớn, sự tự tin đã leo lên đến đỉnh cao chưa từng có, thần thái kiêu ngạo, cười khẩy nói tiếp:

- Vừa nãy nên để ta ra tay thăm dò, xem hắn hiện tại rốt cuộc có mấy cân mấy lượng?

- Bề trên có căn dặn, tạm thời không nên đắc tội với hắn. Ta có sắp xếp khác!

Vẻ mặt Văn Nhân Thính Hải lúc sáng lúc tối, trong con ngươi hiện lên vẻ tàn nhẫn, không biết trong lòng đang nghĩ tới điều gì.

Bên ngoài truyền đến một tiếng gió rít, cửa sổ kêu cọt kẹt.

Ngay sau đó, quần thể kiến trúc Tiên Lâm được bao phủ trong trận pháp cũng bị thổi lắc lư nhè nhẹ, uy thế cực kỳ dọa người.

Một giọng nói cao vút nặng nề theo đó vang lên ở bên ngoài:

- Tiết Định của Dực Vương Triều. Nghe nói môn sinh Thiên Tử của Ma Quốc ở đây, đặc biệt tới khiêu chiến, Tân Giáp Thám Hoa có dám ứng chiến?

Trong Hồng Ngọc Cư, một vị Tiên Quan áo xanh dừng gảy đàn, uyển chuyển đứng dậy đẩy cửa sổ hướng truyền đến âm thanh ra, gió lạnh lập tức từ từ thổi vào.

Đám người trong phòng đồng loạt nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy, một bóng lưng kiêu ngạo với sáu chiếc cánh sau lưng đang đứng sừng sững, khí thế mười phần trên cành cây cách đó vài chục trượng. Hắn giống như ngọn nguồn của gió lạnh, phong kình không ngừng tuôn trào từ trong cơ thể, xung quanh là một mảnh hỗn độn, giống như Ma Thần giá lâm.

Không ai biết, Tiết Định làm cách nào xuyên thủng được trận pháp Tiên Lâm, xuất hiện ở nơi đó.

Mấy vị cường giả thế hệ trước được Tiên Lâm mời tới lần lượt xuất hiện, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn qua đó.

Một lão nhân trầm giọng quát:

- Tiên Lâm cấm võ!

Tiết Định vô cùng hào sảng, giọng điệu kiên định nói:

- Đánh hỏng thì ta sẽ ta bồi thường.

- Vút! Vút...

Ở mọi phương vị của cổ thụ, toàn bộ trận pháp phòng ngự đồng loạt mở ra.

Cửa lớn của Quỳnh Ngọc Cư mở.

Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình vừa vặn có thể nhìn thấy Hồng Ngọc Cư trên cành cây ở đằng xa và Tiết Định ở khoảng cách xa hơn, đều lộ ra vẻ mặt rất hứng thú.

Trong Tiên Lâm, toàn bộ những cường giả trẻ tuổi chuẩn bị tiến về Tiêu Dao Kinh tham gia Yết Bảng Thịnh Hội lần lượt đi ra khỏi phòng, nhìn lên phía trên, xôn xao bàn tán.

- Dực Vương Triều là Sinh Cảnh cỡ trung bình xếp hạng thứ tư, được Tiết gia Trữ Thiên Tử thống nhất, cực kỳ cường thịnh, muốn mở rộng phát triển trở thành quốc độ. Nghe nói Tiết Định là đệ nhất cường giả của Sinh Cảnh, không biết có phải là có tiếng mà không có miếng hay không.

- Ở Trường Sinh cảnh, sau lưng có thể mọc bốn cánh đã rất hiếm thấy, hắn vậy mà mọc ra sáu cánh.

- Lục Dực Tiết Định danh tiếng vang xa, hắn đây là muốn leo lên danh sách thứ nhất của Trường Sinh Địa Bảng, hay là muốn chứng minh bản thân là Sinh Cảnh Thiên Mệnh?

...

Giọng nói của Văn Nhân Thính Hải chứa ý cười, du dương truyền ra từ trong phòng:

- Đã sớm nghe uy danh của Lục Dực Tiết Định, không cần khiêu chiến Thính Hải đâu, Thính Hải tự thẹn không bằng. Tiết huynh đệ có lẽ không biết, đêm nay Tiên Lâm còn có một vị tuyệt đại nhân kiệt danh tiếng không ai sánh bằng hiện tại, là truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử Ngọc Dao Tử, Nam Long Lý Duy Nhất. Nếu ngươi chiến thắng hắn, chắc chắn có thể rạng danh thiên hạ, thanh thế vượt qua chân truyền của Cổ Giáo và Trạng Nguyên của các nước.

Không ít cường giả trẻ tuổi đến từ các Sinh Cảnh đến tận lúc này mới biết Lý Duy Nhất cũng ở đây, lập tức kinh hô liên tục, tìm kiếm bốn phương, âm thầm dò la.

- Nam Long ở đâu? Ta muốn chặn đứt con đường lên Bắc của hắn.

Một vị chân truyền Ức Tông, trên đỉnh đầu là kinh thư huyền quang, được sự vây quanh của một đám sư đệ sư muội, long hành hổ bộ ra khỏi cửa lớn, pháp khí tuôn trào hóa thành một biển mây.

- Danh tiếng của Lý Duy Nhất tuy lớn, nhưng quá trẻ tuổi, nội tình mỏng manh, không có chiến tích cấp đỉnh phong. Đánh giết Sở Ngự Thiên cũng lấy hai vị Trạng Nguyên là chính, hắn và Tuế Nguyệt Thánh Nữ là phụ, còn dùng cả Cổ Tiên Tiêu Tiễn, hắn hẳn là đối thủ dễ khiêu chiến nhất.

Một vị Đại sư tỷ xuất thân Ức Tộc ẩn thân trong một màn sương sáng màu tím, thân hình lúc ẩn lúc hiện.

Nàng lên tiếng bình phẩm lớn tiếng như vậy, là muốn khích tướng Nam Long lai lịch thần bí kia bước ra.

Tiết Định đứng trên cành cây to bằng cái vại nước màu nâu vàng, hai cánh tay thô kệch khoanh trước ngực, thể phách cao lớn, da dẻ tỏa ra ánh sáng kim loại, sáu chiếc cánh trên lưng dang rộng, mỗi một chiếc lông vũ đều có bí văn cổ xưa lấp lóe.

Ánh mắt hắn rực sáng như đuốc, vẫn chằm chằm nhìn vào Hồng Ngọc Cư nơi Văn Nhân Thính Hải đang ở:

- Lý Duy Nhất mới bao nhiêu tuổi? Rất có thể vẫn chưa phải là Đại Trường Sinh, đánh thắng hắn, không những không nở mày nở mặt, mà còn có thể bị cuốn vào cuộc tranh đấu của các ngươi. Ta sẽ ngu xuẩn như Ma Quốc các ngươi sao?

- Hắn căn bản chính là một quân cờ mà Đại cung chủ Lăng Tiêu Cung bày ra ngoài sáng, người cầm sách ngọc Mệnh Tuyền chắc chắn là một cao thủ khác.

- Lăng Tiêu Sinh Cảnh không hề đơn giản, từng có lịch sử huy hoàng. Chỉ riêng dưới năm mươi tuổi đã có những thiên chi kiêu tử như Đường Vãn Châu, Lý Duy Nhất, Cát Tiên Đồng, Tả Khâu Hồng Đình. Vậy năm mươi năm trước thì sao?

Lời này vừa thốt ra, đám tu giả Ma Quốc như Văn Nhân Thính Hải và Thường Ngọc Kiếm đều lộ ra vẻ đăm chiêu.

Đều cảm thấy có khả năng này.

- Bản tọa là Xích Nguyên, tôn tử của Phi Phượng, thay Thám Hoa Văn Nhân ứng chiến.

Vang lên tiếng nổ, cửa gỗ vỡ nát.

Một bóng người bọc trong ánh lửa đỏ rực bay ra khỏi Hồng Ngọc Cư, lao thẳng về phía Tiết Định.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters