Gặp lại Hồng Đình (2)

Tả Khâu Hồng Đình đứng trong đạo bào mây trôi, mái tóc dài như hắc ngọc chỉ dùng một cây trâm gỗ đơn giản búi hờ, vài sợi tóc đen rũ xuống bên má, tràn đầy thần thái lạnh lùng như ngọc.

Ngũ quan của nàng tinh xảo tới mức mang tính công kích, lông mày, ánh mắt, đôi môi, chiếc mũi đều có điểm làm người ta rung động ngắm mãi không chán. Đường nét xương hàm rõ ràng sắc bén, vẻ mặt mang theo vài phần mỉa mai, nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất cách đó hai trượng.

Lý Duy Nhất không ngờ một câu nói đùa của mình bị nàng nghe thấy.

Lần này có nhảy xuống Đông Hải cũng không rửa sạch được!

Sau khoảnh khắc sững sờ, hắn nhìn sang Thường Ngọc Kiếm đứng bên cạnh, truyền âm:

- Tại sao không nói trước cho ta biết?

Thường Ngọc Kiếm nhún vai, sau đó lại giải thích:

- Không trách ta được, ngươi đột nhiên muốn tìm Tiên Quan hầu hạ, ta cũng không kịp trở tay. Có nhiều lời ta không tiện nói, cho nên Ngọc Khanh đã mời nàng đến!

Tả Khâu Hồng Đình đứng dưới chiếc cung đăng treo trên cành cây, làn da như sương trắng tựa ngọc, xuất trần giống như tiên tử Đạo Môn:

- Các ngươi đang truyền âm nói cái gì đấy? Thật sự không chịu được thì mời mấy vị Tiên Quan qua đây! Truyền nhân Đạo Pháp của Lăng Tiêu Cung giá lâm, tin chắc rằng các nàng nhất định rất muốn được chiêm ngưỡng.

Thường Ngọc Kiếm ngượng ngùng khó nói.

Nhưng một đệ tử Thường gia ở phía sau hắn trông giống một võ si, thấy hai vị khách quý lần lượt muốn mời Tiên Quan, nhưng mọi người không ai đáp lại, thực sự nhìn không nổi nữa, chủ động đứng ra nói:

- Để ta đi mời!

Sau đó, hắn vội vàng đi tìm người quản sự của Tiên Lâm.

...

Quỳnh Ngọc Cư.

Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình ngồi ở phía bắc Quỳnh Trì, được coi là vị trí chủ khách.

Thường Ngọc Kiếm và Thường Ngọc Khanh ngồi ở phía trên, bốn đệ tử Thường gia còn lại ngồi đối diện ở phía nam.

Bốn vị Tiên Quan có dung mạo bất phàm đang tấu nhạc khúc ở phía sau rèm. Bốn vị Tiên Quan dáng người cao ráo thì đang múa những điệu múa uyển chuyển, động tác mềm mại, phất tay áo như mây.

Thường Ngọc Khanh thực sự không chịu nổi bầu không khí kỳ quái này, phất tay đuổi tám vị Tiên Quan ra ngoài, tiếp đó đôi mắt sáng nhìn về phía Thường Ngọc Kiếm vẫn luôn uống rượu nói:

- Ca, không phải chúng ta tới để bàn chính sự sao?

Thường Ngọc Kiếm vỗ ngực bảo đảm:

- Đúng rồi, bàn chính sự trước. Duy Nhất huynh, sau khi tới Tiêu Dao Kinh, chúng ta đi riêng, nhất định sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy nữa!

Thường Ngọc Khanh thấy ca ca nói năng tùy tiện, chỉ cho rằng trên đường đi đã uống say.

Thế là, nàng ném thẳng chiếc đỉnh rượu bằng đồng xanh trước mặt hắn xuống Quỳnh Trì phía trước.

Yên lặng chốc lát.

Tả Khâu Hồng Đình lên tiếng phá vỡ sự tĩnh mịch trong phòng:

- Độ Ách Quan có nhiều đệ tử tới từ Ma Quốc, sau khi thánh chỉ và lệnh chiêu hiền của Ma Quân ban bố đã gây ra chấn động lớn. Có người vì tài nguyên và cơ duyên cần thiết cho việc tu hành tương lai của bản thân, có người lại nhận sự ủy thác của sư tôn. Nói chung, đa số võ tu Trường Sinh cảnh có cơ hội lên Địa Bảng của Độ Ách Quan đều đã tới Tiêu Dao Kinh, gia nhập vào trận doanh của Ma Quốc.

- Ta không biết rốt cuộc Ngọc Dao Tử đã hứa hẹn điều gì với ngươi, nhưng nàng đẩy ngươi vào tình cảnh khắp thiên hạ đều là kẻ địch như vậy, có từng suy nghĩ tới an nguy của ngươi chưa?

Phụ thân của Tả Khâu Hồng Đình chết bởi Tiểu Điền Lệnh, nàng đã hận Ngọc Dao Tử mười mấy năm.

Tuy sau này biết là do Lục Niệm Tâm Thần Chú, nhưng làm sao nàng có thể có thiện cảm với một người mà mình đã hận mười mấy năm? Thanh đao của Tiểu Điền Lệnh là do Ngọc Dao Tử chém xuống.

Nàng nói khéo, nhưng chắc chắn ám chỉ với Lý Duy Nhất rằng, Ngọc Dao Tử chỉ coi ngươi là một quân cờ.

Quân cờ, nếu không ăn người thì sẽ bị người ăn.

Thường Ngọc Khanh nói:

- Ngoại trừ Độ Ách Quan, đa số võ tu Sinh Cảnh của khu vực hỗn độn cũng đều sẽ gia nhập trận doanh của Ma Quốc. Mặc dù Thánh Đường Sinh Cảnh và Tuế Nguyệt Cổ Tộc cũng đã phái sứ giả đi du thuyết những Sinh Cảnh này, hứa hẹn ban cho lợi ích, tìm kiếm đồng minh. Nhưng ai mạnh ai yếu, mọi người đều biết nên lựa chọn thế nào.

- Hơn nữa, đối mặt với cám dỗ lợi ích to lớn, những người giúp đỡ mà Tuế Nguyệt Cổ Tộc chiêu mộ từ bên ngoài, thật sự đáng để tin tưởng sao?

- Cho nên, trên thực tế, các ngươi đã bị cô lập, tiến thoái lưỡng nan rồi.

- Duy Nhất ca, ngươi và ca ca ta là bằng hữu, ta liền gọi ngươi là ca! Ngươi là anh kiệt trí tuệ cỡ nào, hẳn phải biết cái đạo lý thuận thế thì làm vua, nghịch thế thì mất mạng. Chỉ cần ngươi giao sách ngọc Mệnh Tuyền cho chúng ta, ta và ca ca sẽ đi cầu xin gia tổ, lấy tổ tông và danh dự gia tộc ra lập lời thề, đồng thời tuyên cáo khắp thiên hạ bảo vệ ngươi chu toàn, thực hiện mọi điều kiện đã hứa hẹn, tuyệt đối không để ngươi có bất kỳ mối lo nào về sau.

- Ngoài ra, nếu ngươi lo lắng tương lai sẽ bị Đại cung chủ trả thù, chúng ta cũng có thể dùng kế, đường vòng một chút, hoàn thành cuộc giao dịch này trong tranh độ.

Thường Ngọc Kiếm nhắm nghiền hai mắt, ấp úng muốn nói lại thôi, biết rằng sau khi Thường Ngọc Khanh nói ra những lời này, về sau sẽ rất khó nhắc đến hai chữ tình nghĩa.

Có lẽ, đây chính là kiếp nạn mà võ tu Trường Sinh cảnh buộc phải vượt qua.

Trong lòng Lý Duy Nhất lập tức hiểu ra một chuyện.

Bắc đi Tiêu Dao Kinh, thử thách lớn nhất từ trước đến nay không phải là kẻ địch bên ngoài, mà là nội tâm của chính mình.

Từ Đại trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, đến Thái Sử Công, Trang Sư Nghiêm, rồi đến Văn Nhân Thính Hải, và cục diện trước mắt, tất cả đều đang thử thách nội tâm của hắn.

Đa số bọn họ đều không phải kẻ địch, ngược lại còn là những trưởng bối đáng kính, những người bằng hữu chân thành.

Đổi lại là tu giả khác thì đã sớm dao động, khiếp đảm, nghi ngờ, sợ hãi.

Trong lòng chỉ cần nảy sinh bất kỳ một loại cảm xúc nào trong số đó, chuyến đi tới Tiêu Dao Kinh này, Nam Long sẽ biến thành Nam Trùng. Từ Nhất Kiếm Nam Lai được thiên hạ chú mục, sẽ biến thành Không Bằng Đừng Tới bị thiên hạ chê cười.

Hắn phải kiên định không dời, tâm luôn như lúc đầu thì mới có một tia khả năng giành chiến thắng.

Ánh mắt Lý Duy Nhất bình tĩnh nhìn về phía Hồng Đình mặc đạo bào bên tay phải:

- Ngươi tới để làm thuyết khách sao?

Tả Khâu Hồng Đình đưa mắt nhìn sang:

- Chúng ta không phải là huynh đệ tốt nhất sao? Thường Ngọc Kiếm còn biết một khi mở miệng tương đương một kiếm chặt đứt tình nghĩa. Ngươi cảm thấy, ta sẽ khuyên ngươi làm chuyện ngu xuẩn sao? Ta tới để nói cho ngươi biết tình huống của Độ Ách Quan, cũng là muốn nói với ngươi rằng, thật ra không cần thiết phải tham gia Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ. Chúng ta đi Tiêu Dao Kinh đánh một trận long trời lở đất, đánh bại mọi người, sau đó chúng ta tiêu sái trở về Động Khư Doanh, chẳng phải vẫn là một giai thoại hay sao?

Thường Ngọc Kiếm cuối cùng cũng lên tiếng:

- Đại cung chủ có thể thu hồi tiền cược Mệnh Tuyền, nhưng Sinh Tuyền của Tuế Nguyệt Cổ Tộc chắc chắn sẽ không thu về được. Ma Quân có thể lấy được Sinh Tuyền cũng đã thỏa mãn. Duy Nhất huynh, đề nghị của Hồng Đình cô nương tuyệt đối là ổn thỏa nhất.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nếu ta nhất định phải tham gia Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ thì sao?

Tả Khâu Hồng Đình nâng ly rượu lên, tiếp đó lại đặt xuống, nhìn về phía Thường Ngọc Khanh, cười nói:

- Ta không nói sai chứ, những chuyện lớn như thế này, một khi hắn đã đưa ra quyết định thì tuyệt đối sẽ không vì bất luận kẻ nào mà thay đổi. Những chuyện nhỏ thì có thể thay đổi, ví dụ như, có mời Tiên Quan hay không.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters