Huyết Phù Đồ (1)

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Võ đạo của ta mới chỉ ở Trường Sinh cảnh nhất trọng, có thể nhìn ra cái gì chứ? Truyền nhân Đạo Pháp huynh, ngươi cao minh như vậy, kể cho chúng ta nghe xem?

Lý Duy Nhất nhìn ra đôi chút:

- Tu vi đạt đến cấp độ của bọn họ, không ai dám nói nắm chắc mười phần thắng, tối đa là hai với tám, hoặc một với chín, thế nào cũng có một chút cơ hội chiến thắng, sẽ không chưa đánh đã lùi.

- Tâm thái, Pháp khí, đạo thuật, thiên tượng địa thế đều sẽ gây ra ảnh hưởng vi diệu đến kết quả thắng thua.

- Ta thấy khí thế và chiến ý của Tiết Định ban nãy đột nhiên giảm mạnh, chắc chắn là tâm cảnh bị ảnh hưởng rồi! Tiếng chuông sau đó thực ra không phải là tiếng chuông, mà là một Bồ Đề Tâm Ấn.

- Chưởng ấn này không nhìn thấy được, nhưng trực tiếp đánh trúng tâm thần của Tiết Định. Trong trạng thái như vậy, Tiết Định ngoan cố đánh tiếp chắc chắn sẽ thua không thể nghi ngờ, đành phải lui bước.

Lý Duy Nhất đã từng đọc vô số điển tịch kinh Phật, từng nhìn thấy chiêu thức Phật pháp Bồ Đề Tâm Ấn của Tây Phương Phật Quốc này.

Thường Ngọc Khanh ngạc nhiên hỏi:

- Vậy là Thiện Tiên Chí này khá nham hiểm, thạo mưu mô xảo quyệt sao?

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Gì mà nham hiểm với hiểm độc, đây gọi là trí tuệ chiến đấu. Dù là tu Phật hay tu Đạo, chẳng phải đều đang trên con đường tu hành sao, nếu không có tâm kế trí mưu đi kèm thì sao có thể tiến xa được? Ta thấy ngươi không thể tiếp tục ở lại Độ Ách Quan được nữa, phải ra ngoài rèn luyện.

Tiếng cười của Văn Nhân Thính Hải vang lên, hắn nâng chén trà lên, sải bước ra đón Thiện Tiên Chí đang bay trở về:

- Tiết Định đều bị Tiên Chí đại sư dọa cho không đánh mà chạy, ta thấy thiên hạ ngày nay, chỉ có Cổ Chân Tướng và đại sư mới xứng xưng là Nhật Nguyệt Đồng Thiên.

Ở đầu bên kia.

Lý Duy Nhất không muốn bị đám võ tu của Tiên Lâm bao vây và khiêu chiến, bèn cùng đám người Tả Khâu Hồng Đình, Thường Ngọc Kiếm đứng dậy rời đi, men theo bậc ngọc thạch đi xuống.

Bên dưới.

Một trái một phải tuôn ra hai đám người tiến lên chặn đường, chắn ngang lối đi của bọn họ.

- Phỉ Tộc của Bắc Viên Sinh Cảnh, Phỉ Diệp Nghiên ra mắt Nam Long, không biết có thể chỉ giáo một chút không?

Phỉ Diệp Nghiên đứng trong vân hà màu tím, tiên y tung bay, làn da trắng như tuyết, tràn đầy vẻ đẹp mông lung.

Chân truyền Ức Tông lớn tiếng muốn chặn đứt con đường lên Bắc của Lý Duy Nhất tên là Vương Hoạch, đỉnh đầu lơ lửng kinh thư huyền quang, cũng xưng tên sư môn là Huyền Thần Tông.

Một đám đệ tử của Phỉ Tộc và Huyền Thần Tông hoàn toàn chặn đứng con đường rời khỏi Tiên Lâm, phô trương thanh thế cho hai người khiêu chiến.

Lý Duy Nhất nói:

- Xin lỗi, tên của ta là Lý Duy Nhất, không phải Nam Long. Ngoài ra, nếu hai vị muốn khiêu chiến thì có thể đi tìm Thiện Tiên Chí, đánh thắng hắn cũng tương đương lập tức đánh thắng tôn tử của Phi Phượng và đệ nhất nhân của Dực Vương Triều.

Vương Hoạch nói:

- Bọn họ là Đại Trường Sinh tứ trọng, chúng ta đều là tam trọng đỉnh phong, tự nhiên là khiêu chiến cường giả mạnh nhất trong tam trọng.

Phỉ Diệp Nghiên nói với giọng điệu du dương:

- Không sai, cấp độ đó có đấu pháp của họ. Cấp độ này của chúng ta có đọ sức của chúng ta.

- Hai vị chân truyền, thật sự xin lỗi, Lý huynh đệ hôm nay không có thời gian, mong các vị nể mặt Thường gia chúng ta, nhường cho một lối đi.

Bốn đệ tử Thường gia tiến lên mở đường, cứng rắn tách ra một lối đi rộng bốn thước ở giữa đám đệ tử của Phỉ Tộc và Huyền Thần Tông.

Lý Duy Nhất hướng về phía lối đi đó.

Lúc đi ngang qua bên cạnh Vương Hoạch, kẻ này trầm giọng cười nói:

- Nghe nói ngươi và Thám Hoa Văn Nhân có ân oán cực sâu, thấy Thiện Tiên Chí đại hiển thần uy, trong lòng sợ hãi, cho nên mới vội vàng chạy trốn khỏi Tiên Lâm đúng không?

Phỉ Diệp Nghiên nói:

- Chúng ta chỉ muốn luận bàn, không có ý mạo phạm.

Lý Duy Nhất đã đi vào giữa hai hàng người đột nhiên dừng bước, hắn có chút hiểu được sự bực tức của Mạc Đoạn Phong lúc trước! Nếu không để ý tới họ, bọn họ hoặc là nói xấu sau lưng, nói ngươi cậy tài khinh người, mắt mọc trên đỉnh đầu. Hoặc là sẽ tự cho mình là đúng, cảm thấy ngươi sợ bọn họ.

Để ý tới bọn họ thì sau này người tới khiêu chiến sẽ nườm nượp không dứt, tất cả đều là vì thành danh mà đến.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Thường Ngọc Kiếm:

- Thế nào, giúp một tay nhé?

- Rất sẵn lòng cống hiến vì Thánh Ti.

Thường Ngọc Kiếm đã sớm ngứa ngáy chân tay, chỉ là biết Thái Âm Giáo đang ẩn núp trong bóng tối, không muốn có rắc rối.

- Tại sao không nhờ ta giúp, rốt cuộc ai mới là huynh đệ tốt nhất của ngươi?

Tả Khâu Hồng Đình lộ ra vẻ mặt không vui, ngửa đầu nhìn trăng sao thở dài thườn thượt, giống như bị vứt bỏ.

Dưới sự hộ tống của bốn đệ tử Thường gia, Lý Duy Nhất bước xuống khỏi cổ thụ Tiên Lâm trước, men theo bậc thềm ngọc thạch rộng rãi đi tới rìa con phố lát đá xanh, chờ bên cạnh bảy chiếc xe ngựa.

Hắn thả lỏng tâm thần, chỉ cảm thấy sự yên tĩnh của Xuân Thành và Động Khư Doanh cùng với sự ồn ào náo nhiệt nơi đây quả thực là hai thái cực.

Từ trạng thái bế quan tu luyện, trong nháy mắt đã bị ném vào trong chảo nước sôi.

Trong Tiên Lâm phía sau lưng vang lên tiếng đấu pháp.

Một lát sau, không ngờ là Tả Khâu Hồng Đình lại kết thúc cuộc giao phong với Phỉ Diệp Nghiên trước, linh quang hỏa diễm và phù văn trên người nàng rút đi, biến mất trong vô hình.

Nàng chắp tay sau lưng, đi tới bên cạnh Lý Duy Nhất hỏi:

- Đang nghĩ gì vậy?

Lý Duy Nhất kinh ngạc nhìn về phía mi tâm của nàng:

- Tu vi niệm lực của ngươi tại sao tăng nhanh như vậy?

- Có lẽ là bởi vì, ta ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc luôn an tâm tu luyện, còn ngươi thì ở cùng Nam Cung, Vãn Châu, Khương Ninh, Hồng Lăng... còn cả ai đó nữa? Nói chung là tâm trí của ngươi không hề đặt vào việc tu luyện.

Đôi mắt sáng của Tả Khâu Hồng Đình nhìn về phía chiếc xe ngựa thứ tư mà Nghiêu Thanh Huyền đang ngồi, lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

Lý Duy Nhất nghĩ đến hành động bốc đồng với Đường Vãn Châu bên bờ sông, nhất thời không biết nên phản bác thế nào.

- Không đùa với ngươi nữa! Nói thật, cơ duyên của chúng ta đều là lấy được trong Không Gian Tiên Giới ở Trấn Táng Tiên đúng không, ngươi có thể khiến cả võ đạo và niệm lực đều đi tới cấp độ cực cao, tại sao tạo nghệ niệm lực của ta sẽ kém xa ngươi? Không vượt qua ngươi về mặt niệm lực, ta còn đang âm thầm bực tức đây này!

Tả Khâu Hồng Đình hờn dỗi hừ một tiếng.

Lý Duy Nhất kinh ngạc hỏi:

- Chiếc Tàn Đăng đó của ngươi là lấy được ở Trấn Táng Tiên năm xưa sao?

Tả Khâu Hồng Đình đáp:

- Không thèm nói cho ngươi biết.

- Vậy ngươi trả lại pháp trượng gỗ đào cho ta đi... Ế...

Lý Duy Nhất cảm ứng được thứ gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía chỗ sâu tăm tối tĩnh mịch của con phố lát đá xanh. Con phố rộng hơn hai mươi trượng, nhưng chỉ có thể nhìn xa được khoảng năm, sáu mươi trượng.

Xa hơn nữa đã bị bóng tối nuốt chửng.

Khu vực thành trì xung quanh trở nên yên tĩnh dị thường.

Từng tia huyết khí dán sát mặt đất lan tràn tới.

- Cộp cộp!

Một bóng người cao bảy thước mạnh mẽ rắn rỏi mặc nhuyễn giáp màu tím đen, đạp huyết khí đi tới. Hắn mang mặt nạ bạc, khí tức trên người vô cùng hùng hậu, giống như đang bước đi trên một cây cầu mây màu máu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters