Đôi mắt dưới lớp mặt nạ ghim chặt lên người Lý Duy Nhất.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn thẳng lại, cảm nhận được sự thù địch và sát khí từ trên người hắn.
Lực chú ý tiếp đó rơi vào chiếc nhuyễn giáp trên người bóng người kia, ở vị trí khoang bụng của chiếc nhuyễn giáp màu tím đen có một bức Phật Anh màu máu cỡ chừng bàn tay đang ngồi xếp bằng. Phật Anh mang vẻ mặt tươi cười, đỏ tươi chói mắt.
Cùng với đối phương càng ngày càng tới gần, mặt đất của cả một khu phố này đều bị huyết khí bao phủ, đặc sệt giống như sắp hóa thành dạng lỏng.
- Kẻ nào?
Thường Cù là đệ tử Thường gia, tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng, từ trong Tổ Điền thả ra một thanh chiến kiếm màu đen, sải bước tiến lên chặn đường.
Nam tử đeo mặt nạ bạc, mặc nhuyễn giáp Phật Anh màu máu kia không hề dừng bước, ngược lại còn đẩy nhanh tốc độ, lao tới như tên bắn. Một quyền đánh ra một dải lớn Trường Sinh kinh văn, va chạm với thanh chiến kiếm màu đen mà Thường Cù chém ra.
- Ầm ầm!
Hai người đồng thời lùi lại, tách nhau ra mười mấy trượng, tiếp đó nhanh chóng ổn định lại thân hình.
- Thường Cù, lui ra đi.
Thường Ngọc Kiếm đánh bại Vương Hoạch, mang theo uy thế khiếp người đi ra khỏi Tiên Lâm, trừng mắt nhìn nam tử đeo mặt nạ bạc kia:
- Ma Giáp Huyết Phù Đồ, là ai phái ngươi tới? Không biết Lý Duy Nhất đêm nay là khách quý của Thường gia sao? Lập tức cút cho ta!
Phía trên, cổ thụ Tiên Lâm.
Văn Nhân Thính Hải đứng bên ngoài Hồng Ngọc Cư, tay cầm một bầu rượu, lưng dựa vào bức tường đỏ, vừa uống vừa nhìn xuống dưới, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên nụ cười tà dị:
- Vương Hoạch và Phỉ Diệp Nghiên đúng là đồ phế vật, ngay cả Thường Ngọc Kiếm và Tả Khâu Hồng Đình cũng đánh không lại mà còn tự xưng là chân truyền? Lý Duy Nhất bày ra bộ dạng thâm tàng bất lộ, rốt cuộc có cảnh giới tu vi gì rồi? Mới chỉ qua hơn một năm, chắc không thể nào đã là Đại Trường Sinh rồi chứ?
Nam tử mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ không những không bị Thường Ngọc Kiếm dọa lùi.
Ngược lại.
- Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Trên đường phố lại lóe lên ba bóng người màu tím đen mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ.
Bốn người hội hợp lại với nhau, đứng ở bốn phương vị, đều đeo mặt nạ bạc, ánh mắt sắc bén, tinh khí thần dồi dào.
Rõ ràng, họ đều là cường giả cấp bậc Trường Sinh Nhân đời thứ chín. Bọn họ đã che giấu thân phận, không sợ tương lai bị Thường gia trả thù.
Thường Ngọc Khanh cũng nổi giận, ở Ma Quốc vậy mà có người dám không nể mặt Thường gia:
- Bắt hết lại cho ta, ta ngược lại muốn xem phía dưới lớp mặt nạ của bọn chúng rốt cuộc là thân phận gì?
Bốn đệ tử Thường gia đồng loạt phóng pháp khí và chiến binh ra, mặt mang vẻ lạnh lùng, phối hợp ăn ý đạp những bước chân huyền diệu, bốn người hóa thành mười sáu cái bóng tấn công lên.
- Rào rào!
Bốn người thần bí mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ rót pháp khí vào nhuyễn giáp trên người.
Lập tức, từ trong đồ án Phật Anh đỏ ở vị trí phần bụng bay ra chi chít kinh văn màu máu.
Những vị trí khác trên nhuyễn giáp thì tuôn ra hắc ám ma vụ che kín bầu trời, che giấu toàn bộ cảm nhận của tu giả.
Bên trong mỗi đồ án Phật Anh đều tuôn ra hơn chín ngàn kinh văn. Những kinh văn màu máu này trực tiếp khắc sâu lên da thịt của bọn họ, hóa thành Ma Văn Khải màu máu.
Bọn họ đứng tại chỗ, đạp cung bộ, đồng thời đấm quyền cách không.
Bốn luồng kình khí hợp lại với nhau tạo thành bão táp ma vụ màu đen, chấn bay cả bốn cao thủ Thường gia rơi lăn lóc dưới đất.
Cảnh này đã làm Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình chấn động.
Phải biết rằng, một người thần bí chỉ có chiến lực ngang ngửa với Thường Cù. Nhưng bốn người liên thủ lại dễ dàng đánh gục bốn cao thủ của Thường gia.
Bốn cao thủ của Thường gia cũng đều có sự phối hợp ăn ý, hiển nhiên là tinh thông lối đánh hợp kích, không nên yếu ớt không chịu nổi một kích đến vậy chứ.
Lý Duy Nhất cẩn thận quan sát:
- Cái gọi là Ma Giáp Huyết Phù Đồ này dường như hơi giống với Ma Giáp Huyết Thủ Ấn. Nhưng Ma Giáp Huyết Thủ Ấn chỉ là Bách Tự Khí cửu phẩm, mỗi bội Ma Giáp Huyết Phù Đồ đều là Thiên Tự Khí cửu phẩm.
Tả Khâu Hồng Đình nhíu chặt đôi mày, vô cùng khó hiểu:
- Ta chưa bao giờ nghe nói về Ma Giáp Huyết Phù Đồ, kỳ lạ! Thiên Tự Khí cửu phẩm, hơn nữa còn là trọn bộ, đáng ra phải có uy danh rất lớn mới phải.
Sắc mặt Thường Ngọc Khanh khó coi, lầm bầm nói nhỏ:
- Đừng nói là các ngươi, ta cũng là lần đầu tiên nghe nói, cũng không biết ca của ta biết được từ đâu.
Phía sau truyền đến tiếng ồn ào.
Võ tu trong Tiên Lâm đều bị kinh động, bàn tán về thủ đoạn khủng bố của bốn người thần bí mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ.
- Bốn người Thường Cù sao lại có thể thảm bại đến mức này? Bọn họ liên thủ hợp kích, Đại Trường Sinh tứ trọng bình thường cũng phải tránh lui.
- Thì ra Thường gia cũng chỉ đến thế.
- Lần này để xem Thường Ngọc Kiếm thu dọn tàn cục thế nào?
Lúc này người vui vẻ nhất không ai khác chính là Phỉ Diệp Nghiên của Phỉ Tộc và Vương Hoạch của Huyền Thần Tông, vừa nãy bọn họ đã chịu thiệt thòi lớn trong tay Thường Ngọc Kiếm và Tả Khâu Hồng Đình, mất hết mặt mũi.
Phải biết rằng, Thường Ngọc Kiếm và Tả Khâu Hồng Đình đều là những nhân tài mới nổi chưa tới năm mươi tuổi.
Bên ngoài Hồng Ngọc Cư, Thiện Tiên Chí nhìn chằm chằm vào Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người bốn kẻ thần bí, lẩm bẩm nói:
- Tựa Phật mà không phải Phật, tà dị tuyệt luân. Huyết khí ma vụ, là ma chứ không phải Phật.
Khâu Cừ biết đây chính là “sắp xếp khác” mà Văn Nhân Thính Hải nói tới, bèn hỏi:
- Văn Nhân huynh, sao Ma Quốc còn có một bộ Thiên Tự Khí cửu phẩm trọn vẹn chứ? Ta chưa từng nghe qua!
Văn Nhân Thính Hải mỉm cười nói:
- Các ngươi có biết Luyện Khí Sư lợi hại nhất Ma Quốc là ai không?
Khâu Cừ đáp:
- Đứng đầu là Tào Hoàng Hậu, sau đó là Khúc Ma Tướng.
Văn Nhân Thính Hải phất tay:
- Tạo nghệ luyện khí của hai vị Đại Hiền đó tuy đã đạt tới đỉnh cao, nhưng cũng đều có chung một sư thừa.
Khâu Cừ hỏi:
- Ý của Thính Hải huynh là hoàng thúc Ngu Đà Nam ngàn năm trước sao?
Văn Nhân Thính Hải gật đầu:
- Bảy mươi hai bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ chính là do hoàng thúc luyện chế năm xưa. Bảy mươi hai Huyết Phù Đồ phụ trách canh giữ Ma Lăng, cũng là một đội quân ẩn tàng đáng sợ nhất của Ma Quốc. Đừng nói là các ngươi không biết, vài tháng trước ta cũng chưa từng nghe nói tới.
- Trường Sinh Nhân đời thứ chín vốn không có tư cách mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, nhưng Ma Quân vô cùng xem trọng trận chiến này, không muốn xảy ra bất kỳ sai sót nào, cho nên đã lấy chúng ra khởi động toàn bộ.
- Đoán xem, đêm nay đã chuẩn bị mấy tầng Phù Đồ cho vị Nam Long huynh kia? Ha ha...
...
Đường phố phía dưới, bốn người thần bí mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ đạp ma văn màu máu, kết thành một tòa Phù Đồ Tháp bốn tầng, nghênh chiến năm người Thường gia do Thường Ngọc Kiếm dẫn đầu.
Xung quanh Tiên Lâm có nhà cửa sâu thẳm, kiến trúc san sát, trận pháp phòng ngự đã được mở ra toàn bộ.
Lưới ánh sáng của tường cao viện lớn đan xen vào nhau, phiến đá trên đường phố tỏa ra ánh sáng vàng kim.
Bởi vì là cuộc đấu pháp giữa phe cao tầng của Ma Quốc, Thành Vệ Quân của Thành Dạ Ma căn bản không dám đến gần, chỉ coi như mình bị mù và điếc.
...