Lý Duy Nhất đáp:
- Chưa từng nghe nói chân truyền Cổ Giáo có vị hôn phu.
Tả Khâu Hồng Đình chắp hai tay sau lưng, xoắn các ngón tay vào nhau, khẽ thở dài:
- Nói cách khác, ngươi ủng hộ nàng? Cũng đúng, thân thế nàng thê thảm, thế cô lực bạc, rất dễ chiếm được sự đồng tình và thương yêu.
Lý Duy Nhất nói:
- Đừng nói lẫy nữa, ngươi chưa bao giờ coi Nghiêu Âm là kẻ địch. Cho dù ngươi giành được chiến thắng, cũng chắc chắn sẽ chiếu cố nàng. Ngươi là vâng theo mệnh lệnh của vị lão tổ Tung Hoành nhất mạch của Tả Khâu Môn Đình kia, buộc phải lấy được vị trí chân truyền của Độ Ách Quan. Khoảng thời gian trước, ta có về Lê Châu một chuyến, vị lão tổ thuộc Nho Đạo nhất mạch của Tả Khâu Môn Đình đã chính miệng nói vậy.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Vô vị!
Lý Duy Nhất lại nói:
- Lão tổ còn hỏi bao giờ thì thành hôn, ta nói mọi chuyện đều nghe theo ý kiến của ngươi, hủy hôn cũng vậy.
- Gấp cái gì chứ, ta còn chưa gấp. Ngươi có chuyện gì gạt ta à?
Tả Khâu Hồng Đình xoay người như một cơn lốc, đứng đối diện với hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Lý Duy Nhất không hề hoang mang:
- Ta chỉ phụ trách truyền lại lời nói, ta không gấp. Có gì phải gấp?
- Bàn chính sự nào!
Tả Khâu Hồng Đình vô cùng nghiêm túc nói:
- Thẩm Tiệm đã đầu quân cho Thường Ngọc Kiếm! Điều kiện của hắn là giải trừ Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể.
Lý Duy Nhất đáp:
- Đối với hắn mà nói, đây là sự lựa chọn tốt nhất, nằm trong dự liệu.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Sau trận chiến ở Tiên Lâm Thành Dạ Ma, việc ngươi sẽ nắm giữ sách ngọc Mệnh Tuyền đã là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột, hôm qua hẳn là đã truyền khắp Tiêu Dao Kinh rồi. Ta nghĩ ra một cách, ngươi có muốn nghe không?
Lý Duy Nhất thấy nàng không còn dây dưa chuyện tình cảm nữa, trong lòng lập tức thả lỏng, vội vàng nói:
- Hồng Đình huynh băng tuyết thông minh, ắt có diệu kế.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Sau khi yết bảng, nếu xuất hiện hai Lý Duy Nhất thì có thể chia sẻ một nửa áp lực cho ngươi trong thời gian ngắn. Dịch Dung Quyết của ta, dù là Siêu Nhiên cũng không dễ dàng nhìn thấu. Chỉ cần sử dụng thêm một vài thủ đoạn nữa thì càng tuyệt đối không có sơ hở nào.
Lý Duy Nhất xúc động nói:
- Ngươi muốn giúp ta à... Không phải tới để khuyên ta?
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Khuyên không được thì đành phải cùng ngươi điên! Ai bảo lúc Tiềm Long Đăng Hội, ngươi đã cùng ta tử chiến đến cùng chứ?
Lý Duy Nhất cười lớn, nắm lấy hai vai nàng, nói:
- Nói thật, đây là chuyện khiến ta vui vẻ nhất trong khoảng thời gian gần đây, không hổ là huynh đệ tốt nhất của ta. Nhưng quá nguy hiểm!
Tả Khâu Hồng Đình đáp:
- Đánh không lại thì ta sẽ biến về dung mạo của chính mình, người của Độ Ách Quan tự nhiên sẽ bảo vệ ta. Ngoài ra, ngươi phải truyền cho ta một chiêu thân pháp niệm thuật có thể đại diện cho thân phận của ngươi, sau đó chế tạo thêm một thanh chiến binh giống với Hoàng Long Kiếm.
- Được, ta cảm thấy sách lược này của ngươi có thể phát huy thêm một chút.
Lý Duy Nhất chìm vào suy tư, sau đó hỏi:
- Tiếp theo, ngươi có tính toán gì?
Tả Khâu Hồng Đình vươn tay đòi hỏi:
- Tu luyện, cố gắng nâng cao niệm lực hết mức có thể. Đại cung chủ cho ngươi không ít đồ tốt nhỉ, cho ta một chút nhé? Lấy của nàng ấy thì ta không khách sáo đâu.
Theo nàng thấy, đây thực chất là đang chiến đấu giúp Ngọc Dao Tử, nội tâm nàng không thoải mái và thẳng thắn như vẻ bề ngoài:
Lý Duy Nhất hiện tại đang có dư, lập tức lấy ra một bình đan dược chứa vài viên Thánh Niệm Tinh Thần Đan đặt vào tay nàng.
Sau khi chia tay với Tả Khâu Hồng Đình, Lý Duy Nhất tìm Thường Ngọc Kiếm để cáo từ.
- Thường gia đang bị vô số đôi mắt theo dõi, muốn lặng lẽ rời đi không phải chuyện dễ. Phụ thân ta nhất định có cách!
Thường Ngọc Kiếm dẫn Lý Duy Nhất đi tìm Thường Thư.
Nửa canh giờ sau.
Một chiếc xe ngựa có quy cách trung bình được ba con Tuyết Sư kéo ra khỏi cửa hông của Đại Tư Không phủ.
Bên trong xe, Thường Thư ăn mặc còn giản dị hơn đêm qua, trên người không có bất kỳ món trang sức trân quý nào.
Hắn lấy ra một chiếc Túi Càn Khôn đưa cho Lý Duy Nhất, dặn dò:
- Bên trong có ba bộ dân sách thân phận, cùng với bức họa niệm lực, quần áo, yêu bài, Pháp khí liên quan đến thân phận, có thể dùng khi bị kiểm tra. Ba thân phận này chỉ có ta biết.
- Đa tạ Thư thúc, vẫn là thúc suy nghĩ chu đáo.
Lý Duy Nhất nhận lấy Túi Càn Khôn, nhanh chóng thay một bộ áo choàng đen ít gây chú ý nhất, hỏi:
- Chúng ta đang đi đâu?
Thường Thư cảm thán một tiếng, trong lòng dấy lên sự mong đợi:
- Đi đến nơi vàng thau lẫn lộn nhất, nơi đó sẽ cách ly mọi cảm nhận của bên ngoài, hơn nữa, mỗi khắc đều có hàng trăm, hàng ngàn tu giả ra vào. Tu vi có cao đến đâu, trước mặt hàng chục ngàn, hàng trăm vạn, hàng ngàn vạn, hàng ức tu giả cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, giống như mò kim đáy biển. Dân số của Tiêu Dao Kinh hiện tại tuyệt đối vượt quá một ức.
Lý Duy Nhất búng tay vén một góc rèm xe lên, phát hiện trên đường chân trời ở đằng xa, không gian bị xé toạc theo chiều ngang dài đến mấy chục dặm, ngọn lửa đỏ rực đang cháy trong Thiên Hỏa Thế Giới.
Đó là trận thế hành Hỏa của nam thành Tiêu Dao Kinh, Thiên Hỏa Ma Quật, tạo thành sự tương phản rõ rệt với hơi nước mịt mù của Bắc Hồ.
Cấu trúc kiến trúc của Tiêu Dao Kinh không tuân theo quy tắc sắp xếp phường lý ngang dọc ngay ngắn như Thành Lăng Tiêu. Thay vào đó, đúng như hai chữ Tiêu Dao, đường xá uốn lượn chằng chịt, hồ núi sông ngòi hiện diện khắp nơi.
Trận pháp phòng ngự lộn xộn, phong cách kiến trúc muôn hình vạn trạng.
Đứng trong đó, Lý Duy Nhất cảm thấy mình sẽ bị lạc đường.
Sẽ thực sự bị lạc đường, Tiêu Dao Kinh quá rộng lớn, cảm nhận của võ tu Trường Sinh cảnh bị ngăn cách bởi các trận pháp dày đặc. Lực lượng của Ngũ Hành càng làm cho thiên tượng xảy ra những biến hóa khó lường.
Chẳng hạn như ánh sáng phát ra từ Thiên Hỏa Ma Quật trước mắt làm lu mờ cả mặt trời, trăng, sao.
Cũng chính vì sự tồn tại của Thiên Hỏa Ma Quật, nam thành trở thành thiên đường cho những người tu luyện niệm lực.
...
Chiếc xe dừng lại bên lề vết nứt không gian của Thiên Hỏa Ma Quật.
Thường Thư và Lý Duy Nhất đeo mặt nạ bước xuống xe.
Người hầu đánh xe lướt qua phía sau họ, đi tới chỗ đỗ xe.
- Mệnh Số Đổ Phường!
Lý Duy Nhất nhìn về phía trước, một chiếc cầu mây dài nối với vết nứt không gian. Phía cuối cây cầu mây là cánh cổng cung điện được xây bằng những khối đá to màu vàng sẫm. Cánh cổng được dựng trong Thiên Hỏa Thế Giới, được bảo vệ bởi vô số lớp trận pháp, vững chắc và xa hoa lộng lẫy.
Đúng như lời Thường Thư đã nói trên xe, nơi đây mỗi khắc đều có hàng trăm, hàng ngàn tu giả ra vào, giống như dòng người thủy triều, vô cùng tráng lệ.
Hai người đi trên cây cầu mây, xung quanh họ toàn là những tu giả đến từ khắp các Sinh Cảnh. Phần lớn đều che giấu diện mạo và hình dáng giống như hai người, giấu kín thân phận.