Lý Duy Nhất giật mình kinh hãi:
- Không thể nào, có hài tử từ lúc nào vậy?
Thư Tiên Sinh nói:
- Tóm lại không phải mới sinh trong vòng hai năm nay, mà là đã có chút tu vi, trưởng thành rồi.
Sau khi Ngọc Dao Tử nhốt mình trong cung, Nhị cung chủ được xưng là đệ nhất cường giả của Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Mặc dù Tả Khâu Huyền Minh chưa chắc đã yếu hơn nàng, nhưng danh hiệu đệ nhất cường giả này tuyệt đối không phải là danh hão.
Còn Ma Quốc Thái Tử Ngu Đạo Chân càng là nhân vật thuộc hàng Trữ Thiên Tử, thanh thế cực kỳ mạnh mẽ, thiên tư tài tình chỉ có một số ít người như Kỳ Lân Trang, Ngọc Dao Tử mới có thể sánh bằng.
Nếu không phải Ma Quốc có truyền thống “Cắn nuốt phụ thân”, thì dưới sự ủng hộ toàn lực của Ngu Bá Tiên, không chừng Ngu Đạo Chân đã bước chân vào cấp Võ Đạo Thiên Tử rồi.
Là kẻ địch chính trị số một của phe Thái Tử, Thường gia đương nhiên hiểu rõ tình hình của Đông Cung như lòng bàn tay.
Thư Tiên Sinh lại nói:
- Không biết Thái Tử điện hạ ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh có thật sự bị tổn thương căn cơ Võ Đạo Thiên Tử hay không. Hiện tại ngài ấy vô cùng cường thế, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể phá cảnh vậy, ngược lại khiến người ta cảm thấy có chút hư trương thanh thế. Cưới một Nhị cung chủ đã bị phế tu vi làm Thái Tử Phi, càng giống như đang phô trương sự tự tin của bản thân hơn.
Nếu Ngu Đạo Chân phá cảnh thành Võ Đạo Thiên Tử, đối tượng xui xẻo đầu tiên chắc chắn là Thường gia.
Tộc diệt người mất là còn nhẹ.
Lần này Lý Duy Nhất đã nghe ra, Thư Tiên Sinh đang hỏi bóng hỏi gió, muốn biết vị truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử như hắn có biết được chân tướng hay không. Bởi vì chân tướng chỉ có hai bên giao thủ là Ngu Đạo Chân và Thiền Hải Quan Vụ mới rõ ràng.
Lý Duy Nhất quả thực không biết, đành nói lấp lửng:
- Có lẽ bọn họ là tình yêu đích thực.
- Ha ha, đúng, đúng, tình yêu đích thực!
Sau khi cười một tràng, Thư Tiên Sinh không nhắc lại chuyện này nữa.
Rượu ngon của Thường gia nhuận hầu, mùi thơm ngát mà dễ say.
Trong lúc chén thù chén tạc, Lý Duy Nhất lần đầu tiên cảm nhận được chút men say. Hắn đưa tay sờ về phía Tả Khâu Hồng Đình ngồi bên cạnh nhưng lại chụp hụt, phát hiện nàng và Thường Ngọc Khanh đã đi dạo hoa viên từ sớm.
Trên bàn chỉ còn lại hắn và Thư Tiên Sinh, cùng với mấy chiếc đỉnh rượu.
Một nữ tử mặc đạo bào màu trắng, trên đỉnh đầu cột dải lụa dài, một tay chắp sau lưng, một tay bưng ly rượu bước xuyên qua các lầu gác tới trước bàn rượu. Động tác uyển chuyển như mây bay nước chảy, bước đi nhẹ nhàng tuyệt thế ung dung tới gần.
- Ta là Thường Ngọc Thanh, Trường Sinh Nhân đời thứ tám. Ta đã nghe nói Duy Nhất huynh đệ đại hiển thần uy ở Tiên Lâm Thành Dạ Ma, một chưởng đánh nát Phù Đồ bảy tầng. Ta đoán ngươi khiêu chiến Trường Sinh Nhân đời thứ tám chỉ là vấn đề thời gian. Hy vọng sau này có cơ hội được luận bàn một chút.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu lên, không nhìn rõ được dung mạo của nàng, trước mắt toàn là những cái bóng xếp chồng lên nhau, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt tuyệt đẹp có thể đoạt hồn người.
Đó là một đôi mắt chỉ nhìn một lần là tuyệt đối không thể nào quên, giống như ẩn chứa ngàn vạn cơ mật, lại giống như có thể nở rộ thần hoa ngàn năm, cướp lấy tâm trí.
Lý Duy Nhất cắn mạnh vào đầu lưỡi, lập tức tỉnh rượu.
Khi nhìn lại, Thường Ngọc Thanh đã lướt đi, chỉ còn lại một bóng lưng uyển chuyển thướt tha biến mất giữa những lầu các.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Thư Tiên Sinh:
- Vị này là ai?
Thư Tiên Sinh đáp:
- Trường Sinh Nhân đời thứ tám trong tộc, ẩn mình trong một tổ chức tương tự như Cửu Lê Ẩn Môn, ngay cả Ngọc Kiếm và Ngọc Khanh cũng chưa từng gặp qua nàng. Nàng một lòng tu đạo, đạo hiệu là Ngọc Thanh Chân Nhân. Chắc là nàng bị chiến tích của ngươi làm kinh động, muốn làm quen một chút.
Lý Duy Nhất ngược lại không sợ Trường Sinh Nhân đời thứ tám.
Phân tranh ba năm, là Trường Sinh Nhân đời thứ chín tranh với Trường Sinh Nhân đời thứ chín, đời thứ tám tranh với đời thứ tám.
Chỉ có một trường hợp ngoại lệ.
Đó chính là, Trường Sinh Nhân đời thứ chín công khai khiêu chiến một vị đời thứ tám. Vậy thì từ đó về sau, toàn bộ Trường Sinh Nhân đời thứ tám đều có tư cách ra tay với hắn.
Điểm “công khai khiêu chiến” này cực kỳ quan trọng, sẽ không tạo cơ hội cho Trường Sinh Nhân đời thứ tám và đời thứ bảy nắm lấy lỗ hổng quy tắc.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Thư Tiên Sinh ở bên cạnh:
- Trong rượu chắc là không bỏ thuốc đấy chứ? Vừa nãy, vãn bối không thấy rõ người ta, chưa từng xảy ra chuyện như vậy bao giờ.
- Ha ha, lão phu còn cần bỏ thuốc với một tiểu bối như ngươi sao? Ngươi không nhìn xem chúng ta đã uống bao nhiêu rồi.
Thư Tiên Sinh nhanh chóng thu lại nụ cười, bắt đầu nói chuyện quan trọng nhất:
- Những lời cần khuyên, chắc hẳn Ngọc Kiếm và Ngọc Khanh đều đã khuyên rồi, lão phu sẽ không nói nhiều nữa.
- Chúng ta sẽ làm một cuộc giao dịch, trong ba năm tranh độ, nếu ngươi rơi vào tuyệt cảnh, buộc phải giao sách ngọc Mệnh Tuyền ra thì hãy giao cho người phe Thường gia chúng ta. Để báo đáp, trước khi tranh độ bắt đầu, ngươi ở Tiêu Dao Kinh gặp bất cứ chuyện gì đều có thể tìm Thường gia giúp đỡ. Thường gia cũng sẽ dốc toàn lực bảo vệ ngươi, đối phó với sát thủ của Thái Âm Giáo.
Lý Duy Nhất dùng hai tay rót đầy một ly rượu cho Thư Tiên Sinh, lại tự rót đầy cho mình, nâng ly kính rượu:
- Hy vọng Thư thúc đừng trách tội mạo phạm của vãn bối vừa nãy, thật sự là uống nhiều quá! Thúc nói sao thì chúng ta sẽ làm vậy.
Thư Tiên Sinh cười lớn sảng khoái:
- Uống xong ly này, hai ta lại uống thêm một ly nữa.
...
Lý Duy Nhất ngủ đến tận trưa ngày hôm sau mới tỉnh lại.
Hắn không say, cũng không ngủ tiếp, chỉ nằm yên lặng trên giường suy nghĩ.
Cứ ở lại Thường gia mãi chắc chắn là không được. Tuy rằng an toàn được bảo đảm, nhưng nhất cử nhất động rất khó có được sự riêng tư.
Với tu vi của Hỗn Đồ Đại Tư Không, cho dù hắn bố trí trận pháp cách ly thì vẫn có khả năng bị nhìn thấu.
Tìm Mạc Đoạn Phong trước, giải quyết vấn đề thân phận của Nghiêu Thanh Huyền đã.
Sau khi rời giường, Lý Duy Nhất lập tức đi tìm Nghiêu Thanh Huyền, bảo nàng tạm trú tại Thường gia, còn hắn phải ra ngoài một chuyến.
Sau khi Nghiêu Thanh Huyền đột phá đến tam trọng thì vẫn luôn luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang để thăng cấp cảnh giới, bộ dạng như không có hứng thú với bất cứ chuyện gì, do đó đã đồng ý với sự sắp xếp của hắn.
Hắn đi ra từ chỗ ở của Nghiêu Thanh Huyền liền gặp Tả Khâu Hồng Đình đang dựa lưng vào bức tường màu đỏ đợi sẵn.
Hai người đạp tuyết men theo bức tường, truyền âm giao lưu.
Tả Khâu Hồng Đình hỏi:
- Nàng là mẫu thân của Nghiêu Âm phải không?
Lý Duy Nhất gật đầu:
- Cũng tính là nửa sư tôn của ta, lúc ở Địa Hạ Tiên Phủ, là nàng luôn che chở cho ta. Ngươi và Nghiêu Âm rốt cuộc là sao vậy, nghe nói các ngươi đang tranh đoạt vị trí chân truyền?
Tả Khâu Hồng Đình đáp:
- Đúng vậy, ngươi ủng hộ ai?
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào nàng một lát, hỏi:
- Ngươi đang hờn dỗi đúng không? Trách ta không nói cho ngươi biết thân phận của Ngọc Nhi, cảm thấy Cửu Lê Tộc đã đầu quân cho Lăng Tiêu Cung?
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Cuộc chiến giành chân truyền không phải trò đùa, đó là ngươi chết ta sống.