Ánh mắt Mạc Đoạn Phong hiện lên sự nghi ngờ:
- Là nữ tử?
Lý Duy Nhất đáp:
- Nữ tử.
Mạc Đoạn Phong hỏi tiếp:
- Có thân phận đặc biệt gì à?
Lý Duy Nhất trả lời:
- Có thân phận đặc biệt.
Mạc Đoạn Phong ngay lập tức hiểu ra ý đồ của Lý Duy Nhất:
- Đây tuyệt đối không phải là một chuyện nhỏ.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi có thể từ chối.
Mạc Đoạn Phong giật phắt Ma Giáp Huyết Phù Đồ về, vừa nghiên cứu vừa nói:
- Chuyện nhỏ thì ta không có hứng giúp, quyết định vậy đi!
Lý Duy Nhất dặn dò:
- Nàng đang ở Thường gia, ngươi cứ tìm Thường Ngọc Kiếm mà đón người.
Hai bát mì nóng hổi lần lượt được bưng lên.
Lý Duy Nhất nhanh tay bưng bát lên, húp một ngụm nước nóng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện:
- Ăn không?
Hai tay Mạc Đoạn Phong giữ lấy Ma Giáp Huyết Phù Đồ, lông mày rậm nhíu chặt, không biết đang suy nghĩ điều gì, một lúc sau mới nói:
- Từ nhỏ ta đã lớn lên trong cung, chưa bao giờ ăn những thứ đồ phàm tục này, đừng để nó làm hỏng thể phách khí huyết của ta vào mười mấy ngày quan trọng này. Ta mượn bộ ma giáp này nửa ngày, để các Siêu Nhiên của Thánh Triều nghiên cứu.
Lý Duy Nhất nói:
- Được... ủa...
Trước mắt Lý Duy Nhất mờ đi, một bóng dáng xẹt qua, Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên tay Mạc Đoạn Phong đã biến mất.
Rõ ràng là có Siêu Nhiên đi cùng Mạc Đoạn Phong.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Cuộc trò chuyện của chúng ta thì sao?
Mặc dù vừa nãy Lý Duy Nhất đã tạo một tràng vực cách ly với thế giới bên ngoài, nhưng với bí thuật thính giác của Siêu Nhiên, chưa chắc đã không nghe thấy.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Không sao, là cha nuôi của ta ấy mà, ông ấy không có hứng thú nghe hai kẻ tiểu bối như chúng ta nói chuyện.
- Chắc ngươi cũng biết tình hình của Thái Âm Giáo rồi nhỉ? Chúng ta ra ngoài rất nguy hiểm, nên khoảng thời gian này cha nuôi phụ trách bảo vệ ta. Ta đã từng từ chối, không muốn trông giống như một đứa trẻ chưa dứt sữa, nhưng ông ấy bảo ta hiện giờ là Trạng Nguyên, đại diện cho thể diện của Thánh Triều. Mà thể diện của Thánh Triều thì không thể có bất kỳ sơ suất nào.
Lý Duy Nhất nhai ngồm ngoàm, nhìn hắn nửa ngày mới hỏi:
- Sở Ngự Thiên và Tình Tảo, lúc đó rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Mạc Đoạn Phong nghi hoặc hỏi:
- Ngươi hỏi vậy là sao?
- Có thể Sở Ngự Thiên vẫn còn sống.
Lý Duy Nhất lập tức kể lại chuyện ám sát ở Xích Minh Thánh Thành.
Mạc Đoạn Phong chợt đứng phắt dậy, phản ứng cực lớn, nhìn chăm chú vào Lý Duy Nhất một lát rồi hỏi:
- Ngươi đã kể cho bao nhiêu người rồi?
Lý Duy Nhất đáp:
- Chỉ với một mình ngươi.
- Tốt quá rồi!
Mạc Đoạn Phong lập tức ngồi lại xuống chiếc ghế nhỏ, vừa vỗ vào mặt mình vừa giải thích:
- Ngươi hiểu ta mà, ta xem thể diện quan trọng như mạng sống. Nếu Sở Ngự Thiên vẫn còn sống, mà ta lại ở Thánh Kinh tận hưởng mọi vinh quang nhờ việc giết hắn, sau này thể diện này biết để đi đâu!
Lý Duy Nhất dở khóc dở cười.
Mạc Đoạn Phong nghiêm mặt nói:
- Không đùa với ngươi nữa! Lấy tính cách của Sở Ngự Thiên, nếu hắn sống sót rất có thể sẽ thuận thế ẩn nấp. Hơn nữa, sẽ giống như vụ ám sát ở Xích Minh Thánh Thành, giáng cho một đòn chí mạng vào lúc chúng ta không ngờ tới nhất. Lúc này, rất có thể hắn đã đến Tiêu Dao Kinh rồi. Mỗi một người của Thiếu Dương Ti đều sẽ rất nguy hiểm.
- Chúng ta phải dụ hắn ra ngoài, trừ khử hắn, vì thể diện, cũng là vì Thiếu Dương Ti.
- Đừng ăn bát mì rẻ tiền này nữa, ta đưa ngươi đi ăn Bách Gia Yến! Chúng ta phải đánh một trận, đánh mười trận thật oanh liệt, một đường đánh xuyên đến cảnh giới tứ trọng đỉnh phong. Nếu không, đợi Cổ Chân Tướng đột phá trước, chúng ta sẽ không còn cơ hội chiến thắng hắn trước đêm Trừ Tịch.
- Choang!
Mạc Đoạn Phong vung tay, hất hai bát mì rơi xuống đất vỡ nát.
Đôi vợ chồng trung niên ở quán mì cùng chạy ào ra.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Ta đền, bắt lấy này.
Mạc Đoạn Phong kéo Lý Duy Nhất sải bước ra khỏi ngõ, đồng thời ném ra một túi Dũng Tuyền Tệ.
Lý Duy Nhất nói:
- Trước nay chưa từng có ai hất đổ bát của ta. Lão Mạc, nếu hôm nay ngươi không dọn sơn hào hải vị bày ra trước mặt ta, cho ta ăn ngon, ăn no, sớm muộn gì ta cũng tính món nợ này với ngươi!
Mạc Đoạn Phong cười lớn:
- Tông Thánh Học Hải, Bách gia đua tiếng. Tối nay, Mạnh Thủ Nghĩa tổ chức Bách Gia Yến thiết đãi cao thủ Bách gia, bây giờ chạy tới đó vừa vặn kịp lúc.
Lý Duy Nhất lập tức hiểu được ý đồ của hắn, hỏi:
- Ngươi muốn khiêu chiến Mạnh Thủ Nghĩa?
Mạc Đoạn Phong nói:
- Đương nhiên phải khiêu chiến, ở Mệnh Số Đổ Phường tỷ lệ cược của hắn còn thấp hơn cả ta, dựa vào cái gì chứ?
Lý Duy Nhất nói:
- Đương nhiên là dựa vào việc hắn đã tu luyện ba mươi sáu thiên Địa Thư, đạt tới Thiên Địa Tự Tại cảnh.
Hai người gọi lại một cỗ xe chở khách, sau khi lên xe, Mạc Đoạn Phong báo tên một chỗ.
Cỗ xe chạy đi, rất nhanh men theo trận pháp cầu mây bay vút lên giữa không trung.
Trong xe, vẻ mặt Mạc Đoạn Phong nghiêm túc:
- Mấy người chúng ta đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc rất khó che giấu tu vi, gần như đều mượn nhờ dị bảo, lấy tốc độ nhanh nhất nâng cảnh giới lên đến cực hạn của tứ trọng trung kỳ.
- Bước cuối cùng dung hội quán thông quá khó. Trên đường từ Thánh Kinh tới đây, mỗi ngày ta đều giao phong với cường giả thế hệ trước ngũ trọng, lục trọng, bất kể bọn họ tạo áp lực cỡ nào, ta vẫn không có tiến bộ, bởi vì ta hiểu rõ, chắc chắn đến một lúc nào đó bọn họ sẽ nương tay.
- Thời gian quá ngắn, thứ chúng ta cần là liều thuốc mạnh, cần phải kích phát hoàn toàn khí thế và đấu chí. Dù biết rõ bại lộ thân phận có thể gặp nguy hiểm, chúng ta cũng phải đi tranh giành. Bởi vì ngươi trốn được trước Trừ Tịch, vẫn không thể tránh khỏi sau Tết.
- Tiện thể dụ Sở Ngự Thiên ra ngoài!
Lý Duy Nhất hiểu rõ tầm quan trọng của việc trùng kích tam trọng đỉnh phong:
- Lần này, ta tán thành quan điểm của ngươi, bởi vì ta đã không còn đường lui.
Chỉ có nhanh chóng đạt đến đỉnh phong, hắn mới có thể một lần nữa trốn vào Không Gian Huyết Nê, đi tới Hồn Hải, mượn sức mạnh ở đó để nhanh chóng tìm thấy Trường Sinh Tỏa thứ tư.
Đợi đến khi Trường Sinh tranh độ bắt đầu sẽ không thể dễ dàng kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư nữa.
Trong tám cái tên mà Thẩm Tiệm khai ra, có hai người đến từ Tông Thánh Học Hải, có lẽ sẽ có cơ hội lấy thêm hai bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ.
Tông Thánh Học Hải chính là một trong sáu tòa Sinh Cảnh cỡ lớn.
Thanh Vân Tông Thánh chính là một trong những tồn tại cường đại nhất Doanh Châu trong mười vạn năm gần đây, ở phía nam Doanh Châu cho dù là Vũ Gia đã thành Tiên thì vẫn kém hơn nhiều. Tuế Nguyệt Nữ Hoàng có cơ hội sánh ngang, nhưng đã trở thành một sự nuối tiếc.
Thanh gia sớm suy bại, nếu không bảy mươi hai trang Địa Thư cũng sẽ không thất lạc khắp thiên hạ.
Ngày nay đứng đầu Bách gia của Tông Thánh Học Hải chính là Mạnh gia.
Cỗ xe đi vào phía đông thành, lúc này mới từ trên trận pháp cầu mây đáp xuống mặt đất.
Phía đông thành có bố cục hành Mộc của Tiêu Dao Kinh, hệt như một khu rừng nguyên sinh, sinh mệnh khí tức dồi dào, hương thơm của cỏ cây và không khí ẩm ướt xộc vào mũi.