Trong xe của Khương Ninh (2)

- Lộc cộc! Lộc cộc...

Bánh xe lăn tròn.

Trong màn đêm buông xuống, nhiều thực vật tỏa ra ánh sáng u ám.

Ngồi trên xe nhìn ra hai bên con đường lát đá ẩm ướt, có thể thấy các cửa hiệu như Đan Đỉnh Các Viên, Tinh Dược Thảo Đường, Mục Thú Viên Khu, cũng có thể thấy miếu cổ tường đá, nhà cây tháp trắng, rừng rậm và thành trì cùng tồn tại ở nơi này.

Nơi tụ họp Bách gia của Tông Thánh Học Hải nằm ở Mạnh Thanh Viên, là sản nghiệp của thương hội Mạnh Thanh do Mạnh gia và Thanh gia bắt tay sáng lập.

Từ bên ngoài nhìn vào, bức tường vây màu trắng không thấy điểm cuối, có thể tưởng tượng ra sự rộng lớn bên trong viện.

Hai cánh cửa gỗ đàn hương màu xanh mở ra, Linh Đăng bên trong đã được thắp sáng, có tiếng tơ trúc du dương vọng ra, cực kỳ tao nhã.

Các tu giả trẻ Trường Sinh cảnh của Bách gia đã đến không ít, trên đường đỗ đầy các loại cỗ xe, cũng có một số người đi bộ thành từng tốp dăm ba người, đều mặc Nho phục.

Lý Duy Nhất ngồi trên xe, nhìn về hướng cổng lớn nói:

- Xem ra, những võ tu không thuộc Tông Thánh Học Hải đều bị chặn ở bên ngoài. Tính sao đây, là trực tiếp đánh vào, hay Trạng Nguyên Thánh Triều nhà ngươi có thể dựa vào mặt đi ăn ké bữa cơm Bách gia này?

Mạc Đoạn Phong cười nói:

- Thể diện truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử như ngươi cũng vô cùng đắt giá. Nhưng nếu hai chúng ta dám đi qua đó, tuyệt đối sẽ bị đánh hội đồng, đừng nói là ăn ké, e rằng chỉ có thể ăn nắm đấm và đao kiếm.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta và mấy nhà của Tông Thánh Học Hải quả thực có chút ân oán, còn ngươi là vì nguyên nhân gì?

Mạc Đoạn Phong thở dài:

- Bởi vì, để ép Mạnh Thủ Nghĩa hiện thân, ta đã mắng hắn suốt năm ngày. Ngươi nghĩ rằng muốn khiêu chiến mấy người xếp hạng cao hơn mình dễ lắm sao, tìm được họ đã khó rồi. Đến nay ta vẫn không biết Cổ Chân Tướng, Thiện Tiên Chí đang trốn ở chỗ nào. Bây giờ ta rất thấu hiểu cảm giác của các anh tài muốn khiêu chiến với ta... Ta đi bắt cóc một vị nhân huynh cho rồi!

Lý Duy Nhất vội nói:

- Ồ! Chờ một chút.

Lý Duy Nhất xuyên qua kẽ hở của cành lá nhìn thấy một cỗ xe bạc do Loan Điểu kéo từ trên trận pháp cầu mây giữa không trung bay xuống. Thế là, hắn lắc người rời khỏi xe.

Loan Điểu thần tuấn, lông vũ đan xen hai màu xanh tím.

Nó đáp xuống mặt đất trước, sau đó, bánh xe của cỗ xe bạc mới nhẹ nhàng chạm đất, được bao phủ trong vân hà, bình ổn chầm chậm tiến về phía trước.

Người đánh xe chính là Trang Nguyệt.

Nàng mặc nhuyễn giáp, võ phục váy dài, búi tóc, ngồi ở vị trí sát cửa xe, trên mặt mãi mãi là vẻ lạnh lùng cao ngạo.

Luận về vóc dáng dung mạo, Trang Nguyệt thực ra cũng thuộc hàng nhất lưu, nhưng quanh năm ở cạnh Khương Ninh, có ai chú ý tới nàng?

Lý Duy Nhất xuất hiện trước mặt Loan Điểu, lấy lực lượng ý niệm ép nó nằm rạp xuống đất.

Trang Nguyệt vừa giận dữ quát lên:

- To gan...

Nhưng khi nhìn rõ dung mạo người tới, ánh mắt lạnh lẽo của nàng lập tức biến thành hoảng loạn, không tự chủ được mà quay người nhìn vào trong xe.

Lý Duy Nhất lại lắc người xuất hiện bên cạnh nàng, nói:

- Tránh ra, ta muốn nói chuyện vài câu với tiểu thư nhà ngươi.

Trang Nguyệt lắc đầu, vươn tay chặn cửa xe lại:

- Không có sự đồng ý của tiểu thư, không ai được lên xe. Đứng bên ngoài nói không được sao?

Lý Duy Nhất lạnh nhạt nói:

- Đừng quên, Trang gia gia đã giao phó ngươi cho ta, bảo ngươi phải nghe lời ta.

Lý Duy Nhất kéo Trang Nguyệt xuống xe, thoáng do dự một chớp mắt, thấy bên trong xe không có lực lượng ngăn cản nào, hắn bèn trực tiếp vén rèm xe chui vào trong. Một mùi hương kỳ lạ thanh mát thoang thoảng chui vào mũi, khiến tứ chi bách hải của người ta khoan khoái vô cùng.

Khương Ninh đeo khăn che mặt, tuyệt mỹ mờ ảo như Vũ Tiên Tử, ngồi ở vị trí cao nhất trong xe, giữa mi tâm có hoa điền màu đỏ tươi, đôi mắt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở không nhìn Lý Duy Nhất, mà lại chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.

Váy dài trải trong xe như những nếp sóng, đôi tay thon dài như ngọc vô cùng mềm mại, trước ngực căng đầy, chiếc cổ thon dài không chỉ làm tăng thêm khí chất, mà còn mang theo một vẻ quyến rũ e ấp.

Nàng chỉ ngồi đó, nhưng lại mang đến một cảm giác kỳ lạ như thể cả thiên địa đều trở nên khác biệt, phảng phất như hóa thành một Tiên Giới thu nhỏ.

Lý Duy Nhất ngồi xuống phía bên trái nàng, nhìn đường nét sườn mặt như được điêu khắc tỉ mỉ của nàng, suy nghĩ bay về lúc hai người mới gặp nhau ở Lê Châu.

Hắn nhẹ giọng:

- Ngươi không ngăn cản, điều đó chứng tỏ ta có thể lên xe.

Khương Ninh lên tiếng:

- Dù sao phải có một kết quả, không thể cứ trốn tránh mãi được. Ngươi muốn nói gì?

Lý Duy Nhất nhanh chóng điều chỉnh tâm cảnh, hỏi:

- Ta muốn biết, nàng và Đạo Mẫu có quan hệ gì?

Khương Ninh u uất thở dài:

- Cuối cùng ngươi vẫn hỏi câu này.

Bên ngoài xe vang lên giọng nói của Mạc Đoạn Phong:

- Ta là bằng hữu của Lý Duy Nhất, cùng đi tới đây, gọi ta là Tiểu Mạc được rồi. Các ngươi cũng tới Mạnh Thanh Viên tham gia tụ họp Bách gia của Tông Thánh Học Hải à? Ai mời vậy? Chúng ta thì được Mạnh Thủ Nghĩa mời tới.

Trang Nguyệt trực tiếp rút kiếm ra, quát:

- Không thể nào! Hắn đã giết đệ nhất thiên kiêu trong Giáp Sách của Mạnh gia là Mạnh Hóa Long, sao Mạnh Thủ Nghĩa có thể mời hắn được? Ngươi rốt cuộc là ai?

Sau một khắc, Trang Nguyệt cả người lẫn kiếm bị Mạc Đoạn Phong sử dụng pháp khí bao phủ, nhét vào trong xe.

Tu vi của nàng bị phong ấn không thể động đậy.

Mạc Đoạn Phong ngồi xuống bên ngoài cửa xe.

Cùng với một tiếng kêu khẽ của Loan Điểu, cỗ xe chầm chậm lăn bánh về phía Mạnh Thanh Viên.

Khương Ninh búng ra một luồng chỉ kình, giải trừ phong ấn trên người Trang Nguyệt.

Trang Nguyệt đứng dậy, cầm kiếm định đâm vào lưng Mạc Đoạn Phong.

Khương Ninh nhàn nhạt nói:

- Hắn là Tân Giáp Trạng Nguyên của Thánh Triều, ngươi không làm hắn bị thương được đâu.

Trang Nguyệt hung hăng đâm hai kiếm, bị pháp khí hộ thể của Mạc Đoạn Phong chặn lại, giống như đâm vào thần thiết.

Nàng lập tức bực bội giậm chân, nhìn về phía Lý Duy Nhất nói:

- Các ngươi một người là Trạng Nguyên, một người là truyền nhân Đạo Pháp, chỉ biết bắt nạt hai nữ tử chân yếu tay mềm chúng ta sao?

Giọng nói của Mạc Đoạn Phong từ bên ngoài truyền vào:

- Lời này sai rồi, chân truyền Đạo Cung cũng đâu phải nữ tử yếu đuối.

Lý Duy Nhất thả linh quang bốn màu ra bao phủ không gian bên trong thùng xe, ánh mắt lại nhìn về phía Khương Ninh, nói:

- Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.

- Ta phải trả lời ngươi thế nào đây? Âm Thi Chủng Đạo đã khiến Lăng Tiêu Sinh Cảnh chết bao nhiêu người, vùng đất rộng mấy châu vong hồn khắp chốn, xương trắng chồng chất như núi, ngươi bảo ta phải trả lời thế nào? Ngay cả bản thân ta cũng không biết nên trả lời chính mình ra sao.

Khương Ninh không nhìn vào hai mắt của Lý Duy Nhất, trong ánh mắt nàng tựa hồ không có chút cảm xúc nào, cho cảm giác thâm sâu, lại giống như chất chứa vô vàn nỗi đau xót, hệt như một người đang đuối nước yếu ớt bất lực.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters