Nằm ngoài dự liệu của mọi người, Mạc Đoạn Phong cưỡng ép thu đao, xoay người lao về phía Lý Duy Nhất đang bị vây công bên hồ, cuồng cười:
- Xem như ngươi mạnh, hôm nay dừng ở đây, ngày khác lại chiến.
Mạnh Thủ Nghĩa mặc Tông Thánh Y Quan, Mạc Đoạn Phong tự nhận dù Tổ Điền Thần Tiên Đao có chém xuống cũng khó lòng làm hắn bị thương nặng.
Mạc Đoạn Phong không phải chỉ biết tấn công, ngược lại là người coi trọng phòng ngự nhất. Bấy lâu nay, ba lớp giáp bọc kín người hắn không một kẽ hở, chưa từng cởi ra.
Ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, sau khi ba lớp giáp bị phá hủy, hắn trở về Thánh Kinh, được ban tặng Hỏa Thần Giáp có lực phòng ngự mạnh mẽ hơn để tham gia Trường Sinh tranh độ.
Khiêu chiến Mạnh Thủ Nghĩa, Mạc Đoạn Phong không mặc Hỏa Thần Giáp, bởi vì hắn cho rằng Trường Sinh Địa Bảng là cuộc chiến thực lực cá nhân, không giống Trường Sinh tranh độ là tranh đoạt lợi ích. Dựa vào Hỏa Thần kình khí trong áo giáp, dù có thắng cũng không được ai nể phục.
Vì vậy, nhìn Mạnh Thủ Nghĩa mặc Tông Thánh Y Quan nghênh chiến, trong lòng Mạc Đoạn Phong ít nhiều có phần buồn bực.
Nhưng không thể phàn nàn cái gì, Mạnh Thủ Nghĩa có thể mặc vào tiên trân dị bảo như Tông Thánh Y Quan, cũng xem như một phần thực lực của hắn.
Hơn nữa, Mạc Đoạn Phong biết Lý Duy Nhất vẫn luôn chạy trốn quanh Kính Hồ chứ không rời đi là vì đang đợi hắn.
Tuy thắng bại quan trọng, nhưng bằng hữu càng quan trọng hơn.
- Duy Nhất huynh, ta thua rồi, đi thôi!
Mạc Đoạn Phong lao đến bờ hồ, chém ra một đao đẩy lùi Thanh Tương.
Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn Mạnh Thủ Nghĩa ở giữa hồ còn chưa kịp đuổi tới, dặn dò:
- Đỡ giùm ta trong một nhịp thở.
Xử Phương Thúc thấy ánh mắt Lý Duy Nhất rơi xuống người mình, vẻ mặt chợt biến đổi, lập tức lùi về sau.
- Còn muốn đi?
Lý Duy Nhất lấy thế sấm sét không kịp bưng tai đuổi kịp Xử Phương Thúc.
Cả người Xử Phương Thúc tỏa sáng vàng rực, đột ngột xoay thân hình cường tráng lại, đấm một quyền vào mặt Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất thấp người xuống tránh khỏi nắm đấm, hai tay làm thế nâng tháp đánh thẳng vào ngực Xử Phương Thúc.
Một tiếng rắc giòn giã vang lên, xương sườn Xử Phương Thúc gãy nát, toàn bộ sức lực tiêu tán. Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Duy Nhất quật thẳng cơ thể Xử Phương Thúc mặt đất, tung một quyền vào đầu, khiến hắn bất tỉnh nhân sự.
Thu Xử Phương Thúc vào Túi Càn Khôn nơi có Dạ Thiên Thần.
Tiếng gào thét dày đặc vang lên từ phía sau.
Cùng với việc Mạc Đoạn Phong cầm đao nhập cuộc, các võ tu Trường Sinh cảnh của Tông Thánh Học Hải vốn đang nghẹn một bụng tức đồng loạt ném Pháp khí tới.
Mạc Đoạn Phong điều động pháp khí rót vào chiếc đai lưng màu đỏ sẫm.
Lập tức, Hỏa Thần Giáp từ thắt lưng khuếch tán từng tấc, bao phủ toàn thân, cơ thể hắn hóa thành một ngọn đuốc, chắn hết những Pháp khí bay tới.
- Bùm bùm!
Mạc Đoạn Phong gồng mình đỡ mấy chục Vạn Tự Khí, đao chém không xuể, lực va đập liên tục xuyên qua lớp giáp khiến hắn lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ máu, cuối cùng cũng nhận ra một mình Lý Duy Nhất có thể chống chọi đến giờ khắc này là ghê gớm đến cỡ nào.
Nếu không có Hỏa Thần Giáp bảo vệ, hàng chục Vạn Tự Khí rơi xuống cũng đủ băm nát hắn.
Mây xanh và biển chữ từ Kính Hồ cuồn cuộn đổ tới.
Mạnh Thủ Nghĩa mang theo uy thế Chư Tử Bái Thiên, Tông Thánh Y Quan phấp phới, lăng không bay tới.
Nhìn thấy Hỏa Thần Giáp trên người Mạc Đoạn Phong, sắc mặt Mạnh Thủ Nghĩa lập tức thay đổi một chút, cao giọng quát:
- Đêm nay ngươi không tính là thua, nhưng ngươi và Lý Duy Nhất đừng hòng rời đi.
Chư Tử Bái Thiên, có mấy chục vị Thánh Ảnh.
Mây xanh bao trùm toàn bộ Mạnh Thanh Viên, biển chữ và hà quang đè chặt xuống đỉnh đầu Mạc Đoạn Phong và Lý Duy Nhất.
Những biển chữ và hà quang này đột nhiên bị pháp khí tiên hà thanh huy và linh quang hỏa diễm bốn màu xé toạc, đẩy ngược lại.
- Lưu Ly Tịnh Hỏa, võ niệm kết hợp. Nếu ngươi đỡ được chiêu Thi Y Ấn này của ta, , ta và lão Mạc hôm nay khoanh tay chịu trói!
Lý Duy Nhất kết Thi Y Ấn trên ngực, cơ thể chầm chậm bay lên từ trong tiên hà thanh huy và linh quang bốn màu, tựa như Phật giáng trần, phạn âm văng vẳng. Toàn thân hắn đẫm máu, lúc này chiến ý và niềm tin tất thắng đạt đến đỉnh, phá vỡ tầng mây xanh.
Thi Y Ấn, trong Phật Môn còn gọi là Vô Úy Ấn, Hộ Pháp Ấn.
Lý Duy Nhất dựa vào tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng trung kỳ, Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng đỉnh phong thi triển đạo thuật này, khí thế và nội kình toàn thân khiến đám tu giả Tông Thánh Học Hải khiếp sợ liên tục lùi bước, ngạc nhiên vô cùng.
Tiên hà thanh huy và linh quang bốn màu bốc cháy, hóa thành Lưu Ly Tịnh Hỏa.
Nhờ có linh quang hỏa diễm lưu ly của Ngọc Dao Tử hỗ trợ, Lục Như Phần Nghiệp của Lý Duy Nhất đã luyện tới tầng năm đại thành.
Ánh mắt Mạnh Thủ Nghĩa sâu thẳm, muốn ngăn cản Lý Duy Nhất thi triển thuật thì đã không còn kịp, chỉ đành điều động toàn bộ pháp khí, khom mình hành lễ một lần nữa.
Các bóng Chư Tử Thánh Ảnh phía sau cũng theo đó lễ bái thương thiên.
Từng luồng mây xanh trên vòm trời đổ xuống, biển chữ dưới mặt đất nhanh chóng bay lên, mọi lực lượng trong thiên địa đều đổ về đây.
Cảnh tượng này khiến các tu giả trong Mạnh Thanh Viên không khỏi nín thở ngưng thần, cảm nhận được khoảng cách vô cùng lớn so với cường giả hàng đầu cùng thế hệ, quên mất việc hợp lực tấn công Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong.
- Vù!
Thủ ấn mà Lý Duy Nhất đặt trước ngực tựa như Phật Thi Y, vỗ về phía trước.
Tức thì, mọi Lưu Ly Tịnh Hỏa hóa thành từng dòng suối lửa nhỏ hội tụ về phía cơ thể, cánh tay, ngón tay của hắn, hóa thành một Phật pháp thủ ấn hùng hồn đánh ra.
Lưu Ly Hỏa Diễm Phật Thủ oai dũng vô song, xuyên thấu mây xanh và biển chữ.
Phía sau mây xanh và biển chữ vang vọng âm thanh của hàng vạn thư sinh đọc sách. Lực lượng của Chư Tử Thánh Ảnh trong nhu có cương, theo động tác chỉ tay về không trung của Mạnh Thủ Nghĩa, toàn bộ lực lượng đều đồng loạt bộc phát.
- Ầm ầm ầm.
Tia sáng chỉ kình và Chư Tử Thánh Ảnh dần dần tan biến, Thi Y Ấn cũng vỡ vụn thành trăm mảnh.
Thủ ấn tàn khuyết đánh thẳng vào người Mạnh Thủ Nghĩa.
Vang tiếng nổ, cơ thể hắn rung lên bần bật, bị đập chìm xuống đáy hồ.
Nước trong Kính Hồ dạt sang hai bên, để lộ mảng lớn bùn lầy khô cằn dưới đáy hồ. Cơ thể Mạnh Thủ Nghĩa bắn ngược ra sau, xới bùn lầy, lưng đập mạnh vào tảng đá làm nền móng của Thủy Mộc Các ở giữa hồ.
- Bùm!
Đảo nhỏ giữa hồ xuất hiện vô số vết nứt nẻ.
Tận dụng cơ hội, Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong lập tức thi triển khinh công lao vút về phía đông bắc Mạnh Thanh Viên, nơi đỗ xe.
- Ngươi cũng chưa tính là thua, Chư Tử Bái Thiên đã qua thế vận đỉnh phong nhất, một bái là mạnh nhất, hai bái thì suy yếu.
Giọng nói xa xăm của Lý Duy Nhất vọng về phía Kính Hồ.
- Ào!
Nước trong Kính Hồ từng bị đập cho tách ra nay đổ về, cuộn trào không dứt.
Mạnh Thủ Nghĩa trồi lên khỏi mặt nước, đáp xuống mái ngói xanh của Thủy Mộc Các, toàn thân ướt sũng, miệng mũi đều rỉ máu, âm thầm điều tức.
Hắn nhìn về hướng Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong bỏ chạy, lẩm bẩm:
- Trăm nghe không bằng một thấy, bí thuật võ niệm kết hợp thật lợi hại, Tông Thánh Y Quan đã hóa giải phần lớn lực lượng mà vẫn khiến ta trọng thương.
Thanh Tương bay tới, quan tâm nhìn hắn.