Tông Thánh Y Quan, Chư Tử Bái Thiên (1)

Thiên Tự Văn hóa thành từng dòng sông chữ va chạm với tia điện bay tới từ các hướng.

Dù có tia điện đánh trúng nàng cũng bị Cửu Chương Giáp cản lại.

Dạ Thiên Thần bị nhét vào Túi Càn Khôn, Thánh Linh Niệm Sư tại hiện trường lập tức kích hoạt trận pháp, xuyên thủng một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận. Ngay sau đó, vài vị cường giả cấp Học Thủ cận chiến công phạt Lý Duy Nhất.

- Bùm bùm!

Lý Duy Nhất lấy một địch nhiều, vừa nhanh chóng lùi chạy lại vừa chiến đấu ven theo bờ hồ, hoặc dùng chưởng, hoặc dùng cước, liên tục đánh bay các võ tu Trường Sinh cảnh của Tông Thánh Học Hải đang vây công.

Nhưng người đông vô tận.

Mỗi thời khắc có không dưới bốn người giao thủ với Lý Duy Nhất.

Hơn nữa, những người khác đều đứng bên cạnh âm thầm tích lũy sức mạnh, ngưng tụ đạo thuật. Ngưng tụ xong, họ mới xông lên bổ sung vị trí.

- Ầm ầm ầm!

Mi tâm Lý Duy Nhất bộc phát linh quang bốn màu hất văng năm người đang vây đánh, mỗi người đều phun máu ra từ mũi và miệng.

Người thì ngã xuống đất, cày lê trên mặt đất. Người thì rơi xuống hồ.

Thanh Tương chau mày, khẽ giơ tay ra hiệu:

- Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng đỉnh phong.

Hơn mười vị Thánh Linh Niệm Sư phía sau tung ra cơn bão phù văn, dày đặc ập về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất lướt sát mặt đất di chuyển thật nhanh, vừa né tránh, vừa thu hai vị võ tu Trường Sinh cảnh bị thương nặng của Tông Thánh Học Hải vào hai chiếc Túi Càn Khôn, lại treo ở hai góc chết phòng ngự khác trên người.

Hắn vừa đứng dậy, Thanh Tương từ trên trời giáng xuống, tung ra một chưởng lực Thanh Vân rộng mấy chục trượng vuông.

Trong Thanh Vân, từng dòng chữ Địa Thư chồng chất lên nhau, chìm nổi lên xuống.

Bốn vị Học Thủ hàng đầu đã chữa trị thương thế từ bốn phương hướng khác nhau công kích Lý Duy Nhất.

Trước đó, sáu chiêu đạo thuật khác ngưng tụ thành sáu sợi xiềng xích, siết chặt lấy Lý Duy Nhất.

Đứng đằng xa, Trang Nguyệt nhìn thấy Lý Duy Nhất bị vô số cao thủ vây đánh, từng đợt xa luân chiến dồn dập. Nàng nín thở, nắm chặt hai tay, liên tục nhìn đứng Khương Ninh ở phía trước.

Nàng cứ cảm giác, ngay khoảnh khắc tiếp theo Lý Duy Nhất sẽ bị trấn áp, bị lột sạch quần áo. Vì vậy, nàng cực kỳ lo lắng và căng thẳng.

Khương Ninh quay đầu, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của nàng:

- Ngươi đang lo lắng điều gì? Hắn chỉ đang mài giũa bản thân, muốn nhanh chóng đạt đến cảnh giới đỉnh phong nên mới cố tình đến gây sự. Cũng tốt, thoạt nhìn Bách gia Tông Thánh Học Hải nhân tài đông đúc, thực chất như một mớ cát lỏng, trước mắt vây lại cũng chỉ một phần ba quân số, trông không giống như được huấn luyện chiến trận gì, so với Ma Quốc đã chuẩn bị đầy đủ thì kém xa.

Trang Nguyệt nhìn thấy Lý Duy Nhất đã nôn ra máu, trên người trúng vô số quyền cước:

- Thế nhưng…

Khương Ninh lại nhìn về phía chiến trường:

- Nhưng cái gì? Hắn thậm chí không thả ra bảy con kỳ trùng thích hợp đối phó với vây công nhất, còn cần ngươi đi giúp hắn thoát khốn sao? Trận chiến này, hắn buộc phải tự mình vượt qua, mới có một tia hy vọng chiến thắng Ma Quốc.

Lý Duy Nhất đã chạy quanh Kính Hồ nửa vòng, thất khiếu đều chảy máu, bị thương rất nặng. Hắn toàn chọn chui vào giữa đám đông, trên người đã treo năm chiếc Túi Càn Khôn.

Chính nhờ những Túi Càn Khôn này khiến đám người Tông Thánh Học Hải bó tay bó chân, nếu không hắn đã bị đạo thuật và trận pháp nhấn chìm.

Trước mắt toàn là bóng người, bóng quyền, bóng chưởng, pháp khí hộ thể vừa chống lên lập tức bị đánh nát.

Trên một lầu các màu đỏ thắm cao nhất Mạnh Thanh Viên.

Trình Đôn chắp hai tay sau lưng đứng bên lan can, ánh mắt lạnh lẽo quan sát trận vây công loạn chiến bên hồ, rõ ràng cực kỳ bất mãn với biểu hiện của đám võ tu Tông Thánh Học Hải.

Bên cạnh, Phó Nham Thủ cõng thùng đựng thẻ tre, dùng bút viết số trên cột, bẩm báo:

- Chín người trọng thương mất sức chiến đấu, năm người bị bắt, hai mươi bảy người bị thương nhẹ. Ta đi kết thúc trận chiến nhé, cứ đánh tiếp thế này e là khó coi lắm!

- Lý Duy Nhất vẫn chưa dùng bảy con kỳ trùng! Bảy con kỳ trùng chưa ra, ngươi và những người khác đừng động thủ.

Trình Đôn nói xong, im lặng một lúc lâu mới hỏi tiếp:

- Ngươi thấy trận chiến này thế nào?

Phó Nham Thủ hành lễ xong mới đáp lại câu hỏi kiểm tra của Trình Đôn:

- Đệ Tử Bách gia của Tông Thánh Học Hải mỗi người tự làm theo ý mình, ham lợi nhỏ, như Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc còn lén lút gia nhập phe Ma Quốc, chuẩn bị góp sức cho họ trong Trường Sinh tranh độ.

- Học sinh cho rằng, cần sớm có một cuộc mài giũa từ bên ngoài như vậy. Lý Duy Nhất chính là thanh kiếm chém thẳng vào tôn nghiêm và kiêu ngạo của bọn họ, để bọn họ biết thế nào là sự lợi hại của cường giả hàng đầu thế hệ trẻ.

- Trận chiến này, chỉ khi nào khiến Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong nằm lại Mạnh Thanh Viên mới xem như là miễn cưỡng qua ải. Như vậy, tiếp theo mọi người Tông Thánh Học Hải mới có thể đoàn kết lại, có tác dụng hơn bất kỳ cuộc tụ tập thương nghị nào.

- Nếu để cho hai người bọn họ chạy thoát, đệ tử Bách gia hẳn là cũng biết sỉ nhục mà dũng cảm vươn lên, từ đó thật sự xoay quanh Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương, biến thành một thể thống nhất.

Trình Đôn khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển hướng Kính Hồ:

- Phong Phủ Đế Hoàng Đao!

Sau khi chém ra Đoạn Phong Thất Trảm đao thứ sáu, sau lưng Mạc Đoạn Phong hiện ra quang ảnh Đế Hoàng, cao tới mấy chục trượng, đao khí như thác đổ, liên miên không dứt.

Đừng nói Kính Hồ, ngay cả trận pháp phòng ngự bên bờ hồ cũng vỡ vụn từng lớp, để lại một vết đao dài trên mặt đất Mạnh Thanh Viên.

- Roẹt!

Vạn loại khí thiên địa và chữ viết Địa Thư chồng chất bị một đao của Mạc Đoạn Phong phá vỡ. Mạnh Thủ Nghĩa lùi lại liên tục, đáp xuống nóc Thủy Mộc Các, hai tay chảy máu.

Bạch Ngọc Thánh Thủ bị chém vỡ, khôi phục màu sắc ban đầu.

- Sao có thể như thế được, Phong Phủ Đế Hoàng Đao bị hắn đỡ được? Sự phòng thủ của Thiên Địa Tự Tại cảnh hoàn mỹ đến mức không có kẽ hở để phá ư?

Đao thứ bảy Tổ Điền Thần Tiên Đao trong Đoạn Phong Thất Trảm của Mạc Đoạn Phong bị pháp quyết dẫn động pháp khí của Tổ Điền liên tục dao động qua lại, giống như thủy triều đại hải, lên xuống chờ bùng nổ.

Nếu một đao này không thể khiến Mạnh Thủ Nghĩa trọng thương đến mất sức chiến đấu, Mạc Đoạn Phong chỉ có thể mặc người chém giết.

- Không đúng! Trên người hắn bao phủ một luồng khí tức và lực lượng không thuộc về Trường Sinh cảnh, là… là Tông Thánh Y Quan! Thì ra là thế, hắn đang mặc Tông Thánh Y Quan.

Đôi mắt hổ của Mạc Đoạn Phong nhìn chăm chú, đã nhìn ra manh mối, chửi thầm trong bụng.

Có y quan của tiền bối Tông Thánh bảo vệ, chẳng khác nào được thêm từng luồng lực lượng pháp tắc vi diệu gia thân.

- Chư Tử Bái Thiên.

Mạnh Thủ Nghĩa đứng trên đỉnh Thủy Mộc Các, chỉnh lý y quan, cao giọng ngâm xướng.

Toàn thân hắn tỏa hà quang, đỉnh đầu là mây xanh, chân đạp biển chữ.

Cơ thể hắn hơi cúi xuống, hai tay đưa ra trước người, đan chéo vào nhau vươn tới.

- Vù! Vù! Vù…

Từng Thánh Ảnh hiện ra trong biển chữ và mây xanh, chuẩn bị đón đỡ nhát đao mạnh nhất của Mạc Đoạn Phong.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters