Hai vị võ tu Trường Sinh cảnh với khí thế hùng hậu, một người bọc trong giáp lửa, một người lại được bao phủ bởi lôi điện tím vàng đang lao nhanh về phía hắn.
Tiết Định lập tức nhận ra thân phận của họ, tâm trạng trở nên vui vẻ:
- Mạc Đoạn Phong, Lý Duy Nhất, tại sao hai người đi gấp gáp như vậy? Ai sẽ đánh một trận với ta?
Mạc Đoạn Phong đáp lời:
- Nếu Tiết huynh có thể giúp ta giữ chân Mạnh Thủ Nghĩa một lúc, hôm khác chắc chắn sẽ cho ngươi một cơ hội thách đấu công bằng.
Tiết Định đã cảm nhận được khí tức của Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương, bình thường muốn tìm họ rất khó, nhưng tối nay hắn vô cùng may mắn, gặp hết người này đến người khác.
Hắn cảm thấy có điều không ổn, không muốn bị lợi dụng:
- Đừng nói là hai ngươi vừa chọc ghẹo Thanh Tương nhé? Sao ta có cảm giác hai phu thê họ sát khí đằng đằng thế này.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Đừng nói nhảm nữa! Dám hay không, cho một câu khẳng định đi?
Lý Duy Nhất dừng lại, ném bốn người từ trong bốn chiếc Túi Càn Khôn bay ra ngoài. Tiếp theo, từ lòng bàn tay hắn tuôn ra pháp khí trường hà bọc lấy bốn người ném mạnh về phía trước, biến họ thành bốn mũi tên lao thẳng về phía Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương ở phía sau.
Mục đích là để ngăn chặn bước tiến của bọn họ.
- Hiểu rồi! Có vẻ hai vị đã đến Mạnh Thanh Viên trước ta, thôi thì đằng nào ta cũng đang đi tìm Mạnh Thủ Nghĩa, các ngươi nợ ta một ân tình nhé.
Tiết Định hừng hực chiến ý, giương sáu cánh trên lưng, dẫn động lực lượng Phong Sát tạo ra hàng ngàn phong nhẫn khí kình giăng khắp con phố, lao về phía Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương:
- Mạnh Thủ Nghĩa, Tiết mỗ đến đấu với ngươi đây!
Khi khoảng cách dần thu hẹp, con ngươi của Tiết Định co lại, phát hiện có gì đó không ổn.
Từ con sông phía sau Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương, từng vị võ tu Trường Sinh cảnh của Tông Thánh Học Hải lao ra, ai nấy đều hừng hực chiến ý, sát khí ngút trời.
Trình Đôn và Phó Nham Thủ đứng trên tường thành, từ xa nhìn những võ tu của Tông Thánh Học Hải đang dàn hàng dọc trên con đường rộng thẳng tắp.
Phó Nham Thủ thấy Lý Duy Nhất ném ra bốn võ tu bị bắt từ Túi Càn Khôn, đôi mắt lộ vẻ nghi ngờ:
- Kỳ lạ thật, Lý Duy Nhất mang theo năm cái Túi Càn Khôn, theo lý thì trong trận chiến hỗn loạn đó kiểu gì cũng phải có một cái trúng đòn chứ. Tại sao cả năm cái vẫn còn nguyên vẹn?
Trình Đôn chắp hai tay sau lưng, hừ nhẹ một tiếng:
- Túi Càn Khôn cấp địa phẩm không dễ bị đánh nát thế đâu! Tên này cũng coi như ân oán rõ ràng.
Phó Nham Thủ lại càng nghi hoặc hơn:
- Túi Càn Khôn địa phẩm đều rất quý giá, không gian bên trong khổng lồ, sao hắn có đến năm cái? Vì đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến hôm nay sao?
Trình Đôn nhíu mày, cũng cảm thấy đối với một võ tu Trường Sinh cảnh trẻ tuổi mà nói, số lượng Túi Càn Khôn địa phẩm mang theo trên người Lý Duy Nhất quả thật là quá nhiều!
...
Mạnh Thanh Viên đã hoàn toàn yên tĩnh.
Khương Ninh và Trang Nguyệt đến khu vực đỗ xe trong vườn, chuẩn bị rời đi thì phát hiện cỗ xe bạch ngân đã bị lật úp. Loan Điểu bị một luồng chỉ kình đánh vỡ sọ, nằm trong vũng máu.
Khương Ninh nhìn vào vết thương trên đầu Loan Điểu, tiên hà khí kình vẫn chưa tan hết, mắng thầm:
- Đúng là đồ ấu trĩ!
Trang Nguyệt lại tỏ vẻ vui mừng:
- Trong tình thế nguy cấp như vậy, hắn vẫn có thể bớt chút thời gian để phá xe diệt Loan Điểu, chẳng phải chứng tỏ trong lòng hắn có tiểu thư sao?
Khương Ninh ngẫm nghĩ một lúc, nói:
- Ngươi trở về nơi đóng quân của Đạo Cung trước đi.
Rồi bóng dáng nàng trở nên trong suốt, đuổi theo tiếng đánh nhau ở phía trước.
...
Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong trốn thoát, lập tức thu hồi mọi khí tức trên người, thay áo Pháp khí mới tinh để che đậy vết thương và mùi máu tanh, lẩn vào thành, hòa vào dòng người tấp nập.
Một lát sau, họ đi vào Đông Thành Thiên Các.
Sở dĩ lẩn vào đây là vì hậu thuẫn của Thiên Các rất mạnh, trận pháp đủ mạnh để ngăn chặn cả những võ tu trẻ tuổi của Tông Thánh Học Hải, cũng như sát thủ của Thái Tử Ma Quốc. Dù có theo dõi đến chỗ này, họ tuyệt đối không dám làm bừa.
Thứ hai là vì Đông Thành Thiên Các được xây dựng trên một dãy núi cao vài trăm thước, toàn bộ ngọn núi đã được mua lại, cách Mạnh Thanh Viên không xa. Sau khi hai người chạy thoát, nhìn lên là thấy nó, nên cũng tiện đường trốn tới đây.
Đông Thành Thiên Các được xây dọc theo núi, từng tầng xếp chồng lên nhau, bảy tòa nhà chính như những bậc thang lên trời.
Trong màn đêm, ánh đèn treo dưới hiên lần lượt được thắp sáng, lấp lánh như một dòng sông sao.
Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong ở trong ngôi nhà chính thứ sáu, lập tức đả tọa trên sàn nhà để chữa thương. Ăn Linh Đan chữa thương, quanh người họ bao phủ đan vụ, vết thương lành lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Chẳng mấy chốc, khu vực ca múa bên dưới lầu vang lên tiếng động ầm ĩ và những tiếng kêu giật mình.
- Là Mạnh Thủ Nghĩa, cao thủ trẻ tuổi thứ nhất của Tông Thánh Học Hải, ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí đầu bảng của Trường Sinh Địa Bảng.
- Hậu nhân của Tông Thánh là Thanh Tương cũng đến rồi! Nhan sắc của nàng chẳng thua kém gì những môn sinh Thiên Tử.
Giọng của Mạnh Thủ Nghĩa vang lên:
- Các vị có thấy Mạc Đoạn Phong và Lý Duy Nhất không?
- Trạng Nguyên Thánh Triều và Nam Long Lăng Tiêu cũng ở Đông Thành Thiên Các sao?
Trong Thiên Các, mọi người xôn xao hẳn lên.
Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong dừng chữa thương, mở hé cửa sổ, nhìn xuống dưới.
Lý Duy Nhất nheo mắt nói:
- Thuật truy tung thật lợi hại, vậy mà có thể tìm được đến đây.
Thương thế của Mạc Đoạn Phong đã hồi phục được bốn, năm phần, tự tin tăng lên, cười nói:
- Thiên Địa Tự Tại cảnh không thể nào hữu danh vô thực. Cảm nhận của Mạnh Thủ Nghĩa đối với những sự vật tinh vi, phúc họa tốt xấu, trong thế hệ trẻ không ai có thể sánh bằng. Nhưng có những nhân vật Siêu Nhiên sống trong Thiên Các cũng chẳng lạ, hắn không dám tùy tiện xông vào đâu.
Tòa nhà chính thứ sáu cao chín tầng, có hàng trăm căn phòng sang trọng, mỗi phòng đều có trận pháp ngăn cách. Ngay cả khi Mạnh Thủ Nghĩa đã khóa mục tiêu ở đây, muốn tìm ra hai người họ vẫn khó như lên trời.
Đóng cửa sổ lại.
Mạc Đoạn Phong khẽ thở dài:
- Ta vốn nghĩ tu luyện xong đao thứ bảy Tổ Điền Thần Tiên Đao thì trong Trường Sinh Nhân đời thứ chín chỉ có Cổ Chân Tướng, ngươi và Đường Vãn Châu là xứng tầm làm đối thủ của ta. Nhưng khi đối mặt với Mạnh Thủ Nghĩa mặc Tông Thánh Y Quan, kể cả khi ta mặc Hỏa Thần Giáp, e rằng cơ hội thắng của hắn vẫn cao hơn một chút.
Lý Duy Nhất nói:
- Đừng tự ti quá, ta thấy Phó Nham Thủ nói đúng, trận chiến ở Mạnh Thanh Viên, Mạnh Thủ Nghĩa chiếm được thiên thời, địa lợi, nhân hòa, bản thân hắn đã có lợi thế lớn. Hơn nữa, ngươi vẫn còn cơ hội đột phá. Đợi khi nào ngươi bước vào tứ trọng đỉnh phong, ta thấy Mạnh Thủ Nghĩa dưới lưỡi đao của ngươi chỉ có ba phần cơ hội chiến thắng.