Dù một chưởng của Lý Duy Nhất không thể làm Mạnh Thủ Nghĩa trọng thương đến mức mất sức chiến đấu, nhưng tâm cảnh của hắn không bị ảnh hưởng. Bởi Mạnh Thủ Nghĩa có Tông Thánh Y Quan, còn hắn có Ác Đà Linh.
Tuy nhiên, trước Trường Sinh tranh độ, hắn không muốn sử dụng đến hai con bài tẩy Ác Đà Linh và Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
- Bùm bùm!
Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc ngã lộn nhào từ Túi Càn Khôn ra.
Hai người ở trong túi đã có thể áp chế vết thương, khoảnh khắc rơi xuống đất, họ bật dậy khỏi mặt đất, sẵn sàng lao tới đánh lén.
Mi tâm Lý Duy Nhất thả ra linh quang bốn màu, biến thành vô số sợi xích sáng lấp lánh quấn quanh người bọn họ. Cả hai bị thương nặng, làm gì có sức để chống trả?
Dạ Thiên Thần trầm giọng nói:
- Ngươi giết bọn ta cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho ngươi. Bọn ta bị bắt tại Mạnh Thanh Viên, bị đưa đi tại Bách Gia Yến, Mạnh Thủ Nghĩa và Trình phu tử vì thể diện của bản thân cũng sẽ báo thù cho bọn ta.
Sau khi ép hai người nằm rạp xuống đất, Lý Duy Nhất mới thong thả ngồi xuống ghế, cười mỉa mai:
- Ta nói muốn giết các ngươi lúc nào? Là các ngươi cố tình muốn chuốc lấy cái chết ở Mạnh Thanh Viên.
Xử Phương Thúc thấy dường như có cơ hội sống sót, vội vàng lên tiếng:
- Bọn ta đã nông nổi ở Mạnh Thanh Viên, còn tại khu rừng gần Thành Dạ Ma cũng chỉ là muốn thử xem thực lực của ngươi đến đâu thôi. Xin Nam Long tha thứ cho tội xúc phạm của hai ta, bọn ta xin lỗi.
Dạ Thiên Thần nói:
- Bọn ta đã trả giá đắt rồi.
Lý Duy Nhất không thèm để ý đến họ, mà chỉ lo lục lọi hai chiếc Túi Càn Khôn trên bàn.
Lúc này, Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc mới bàng hoàng nhận ra Túi Càn Khôn của mình đã bị Lý Duy Nhất tháo ra từ lúc nào không hay.
- Ơ, sao lại không có?
Ánh mắt Lý Duy Nhất chuyển hướng xuống Tổ Điền dưới rốn của hai người, bất thình lình áp sát lại, đặt hai tay lên đó, dùng từng tia pháp khí cứng rắn kéo Pháp khí và Ma Giáp Huyết Phù Đồ giấu trong Tổ Điền ra.
Hai người không dám phản kháng, sợ Lý Duy Nhất nhân cơ hội này phá hủy Tổ Điền của họ, vậy thì tàn đời.
Khi Lý Duy Nhất hỏi “Ta nói muốn giết các ngươi lúc nào”, họ đã mất đi tinh thần chiến đấu, không còn lòng phản kháng nữa, để tránh chọc giận hắn mà khéo quá hóa vụng.
Thấy Ma Giáp Huyết Phù Đồ, Mạc Đoạn Phong vốn đang chữa thương bên cửa sổ hai mắt sáng rực, lập tức tiến lại gần:
- Không thể nào, Ma Quốc giao bảo bối như vậy bọn họ?
Xử Phương Thúc giải thích:
- Ma Giáp Huyết Phù Đồ cần bỏ ra nhiều thời gian nghiên cứu và làm quen, hơn nữa, còn phải luyện tập đều đặn.
Dạ Thiên Thần nói:
- Ma Quốc đã hứa cho bọn ta nhiều tài nguyên tu luyện, có thể lấy trước ba phần, Ma Giáp Huyết Phù Đồ chính là bảo bối trong ba phần đó.
- Vậy mà các ngươi cũng tin?
Mạc Đoạn Phong và Lý Duy Nhất nhìn nhau, không tin Ma Quốc dễ dàng tặng Ma Giáp Huyết Phù Đồ như vậy, ắt hẳn có âm mưu gì đó.
Lý Duy Nhất cất hai bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ đi:
- Ngươi đừng mơ hai bộ này, là ta bắt hai tên kia. Nhưng ta biết sáu bộ khác đang nằm trong tay ai.
Nghe Lý Duy Nhất kể tên sáu người, Mạc Đoạn Phong nhíu mày:
- Toàn là võ tu của Ma Quốc?
Lý Duy Nhất nói:
- Đều thuộc phe của Văn Nhân gia.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Ở Tiêu Dao Kinh, muốn xử lý họ không dễ, tìm được càng khó hơn.
Lý Duy Nhất đưa mắt nhìn Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc:
- Ta tin các ngươi chỉ muốn thăm dò ở Thành Dạ Ma. Nhưng nếu các ngươi đã theo phe Ma Quốc, sau khi Trường Sinh tranh độ bắt đầu, chắc chắn người đầu tiên các ngươi tìm đến là ta. Đến lúc đó, ta nên cho các ngươi mạng sống hay sách ngọc Mệnh Tuyền?
Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc tim đập nhanh, tưởng Lý Duy Nhất định lật lọng.
Xử Phương Thúc nói:
- Làm mất Ma Giáp Huyết Phù Đồ, bọn ta lấy đâu ra mặt mũi tiếp tục ở lại phe Ma Quốc?
Mạc Đoạn Phong hừ lạnh một tiếng:
- Duy Nhất huynh, hắn đang coi ngươi là đồ ngốc đấy! Làm mất Ma Giáp Huyết Phù Đồ, bọn chúng ngoài việc liều mạng cho Ma Quốc, làm gì còn con đường nào khác?
Lý Duy Nhất chộp lấy cổ tay của Xử Phương Thúc:
- Ở Mạnh Thanh Viên, ngươi nói sẽ lột sạch quần áo của bọn ta, đánh gãy tay chân, còn đòi cạo sạch lông đúng không?
Xử Phương Thúc bắt đầu căng thẳng, giọng run rẩy:
- Ngươi muốn hỏi gì ta sẽ nói hết.
Lý Duy Nhất nhìn Mạc Đoạn Phong, nháy mắt ám hiệu:
- Hãy khai thật cho ta biết nơi các ngươi thường huấn luyện chiến trận Phù Đồ Tháp và tình hình bên trong đó.
Mạc Đoạn Phong hiểu ý, xách Dạ Thiên Thần vào phòng trong, thả ra pháp khí tràng vực bao quanh căn phòng.
Lý Duy Nhất lại nhìn Xử Phương Thúc:
- Khai đi, nếu ngươi và Dạ Thiên Thần nói không khớp. Ta phế võ công của ngươi chắc là không quá đáng chứ?
Xử Phương Thúc thành thật kể chi tiết về tình hình ở Chúng Diệu Am:
- Chúng Diệu Am! Đó là sản nghiệp của Khúc Ma Tướng, bọn ta vẫn luôn huấn luyện ở đó. Hôm nay vì Bách Gia Yến nên mới về.
Một lát sau, Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong bàn bạc với nhau. Hai người kia thì bị phong ấn cửu tuyền, đánh ngất xỉu.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Chúng Diệu Am là đầm rồng hang hổ, Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc chỉ biết một góc nhỏ. Thẩm Tiệm rơi vào tay ngươi mà chúng vẫn không chịu di chuyển, chứng tỏ chúng không hề sợ hãi. Chỉ có Thiện Tiên Chí, Văn Nhân Thính Hải, Xích Nguyên thôi đã khó đối phó rồi, dù Cổ Chân Tướng có mặt ở đó thì ta cũng không ngạc nhiên.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngoài ra, chúng ta còn phải đề phòng Thái Âm Giáo. Trận chiến ở Mạnh Thanh Viên mà lan truyền ra ngoài, người của Thái Âm Giáo rất có thể đêm nay sẽ tụ tập quanh Thiên Các, theo dõi sát sao từng cử động của chúng ta.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Một hình dáng tuyệt đẹp in bóng lên cửa nhờ ánh sáng bên ngoài. Tiếp đó, một tiếng gõ cửa khẽ vang.
Hai người trong phòng ngừng nói chuyện, nỗi lòng khác nhau.
Mạc Đoạn Phong ngạc nhiên tột độ vì đối phương có thể tìm thấy họ chuẩn xác, một lát sau, hắn nở nụ cười đầy ẩn ý:
- Xem ra Mạnh Thủ Nghĩa chưa chắc đã là người có cảm giác nhạy bén nhất trong thế hệ trẻ! Cứ để hai tên này cho ta lo, nếu xét về tài nghệ dùng đao thì ta tự xưng là số một thế hệ trẻ, bảo đảm cạo sạch toàn thân bọn chúng.
Mạc Đoạn Phong xách Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc, mở cửa, liếc nhìn Khương Ninh đang đứng bên ngoài, cười khoe hàm răng trắng đều:
- Không làm phiền hai người, ta sang phòng bên cạnh đây.
Nói xong, hắn liền lủi sang căn phòng trống bên cạnh, nhẹ nhàng đóng cửa lại.