Căn phòng của Lý Duy Nhất nằm ở tầng bảy hướng nam. Bên dưới, khu vực trung tâm tầng một vẫn còn tiếng ồn ào, dường như Mạnh Thủ Nghĩa và đám võ tu của Tông Thánh Học Hải vẫn chưa rời đi.
Sương phòng của Thiên Các xa hoa lộng lẫy, phòng khách, phòng ngủ và tĩnh thất liên thông với nhau. Tranh chữ treo tường, ánh nến mờ ảo, mỗi món đồ trang trí đều được thiết kế tỉ mỉ.
Trong phòng khách dài bốn trượng, rộng ba trượng, Lý Duy Nhất và Khương Ninh nhìn nhau, im lặng không nói một lời. Bất cứ ai nhìn thấy cảnh này cũng sẽ đoán được giữa hai người chắc chắn từng xảy ra nhiều câu chuyện.
Hai cánh cửa đỏ phía sau Khương Ninh đã đóng lại, chiếc khăn che mặt như sương như mây, đôi mắt sâu thẳm mà bình thản.
Lý Duy Nhất lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng đầy thương cảm này, cố ý tỏ ra thoải mái cười nói:
- Nếu chân truyền đến hỏi tội, đòi bồi thường, chi bằng cứ nói một con số, vừa hay Lý mỗ mới vớ được hai món tiền trên trời rớt xuống.
Túi Càn Khôn của Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc vẫn còn đặt trên bàn. Dưới đất thì bày hai món Thiên Tự Khí phẩm cấp không thấp gồm một cuốn sách ngọc, một thanh chiến đao, đều rất có giá trị.
Khương Ninh khẽ thở dài:
- Không mời ta ngồi xuống một chút sao?
Trái tim Lý Duy Nhất lập tức bị giọng nói của nàng làm cho tan chảy, nhớ đến nhiều ký ức tốt đẹp, lùi lại hai bước đến bên cạnh bàn, tao nhã làm một động tác mời.
Sau khi Khương Ninh ngồi xuống, ánh mắt nhìn bóng lưng Lý Duy Nhất, hắn đang mở cửa sổ phía nam:
- Mục đích thực sự của ngươi khi đến Mạnh Thanh Viên là muốn thông qua những trận ác chiến liên tiếp, dung hội quán thông đọa pháp của Long Hồn Nguyên Quang đã hấp thu được, trùng kích cảnh giới đỉnh phong. Ngươi muốn khiêu chiến Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí sao?
Cửa sổ mở ra, làn gió mát lạnh của màn đêm lùa vào.
Ánh nến lay động.
Trong ánh sáng, từng tấc da thịt của Khương Ninh đều trắng đến phát sáng. Hoa điền giữa mi tâm thì đỏ như máu.
Lý Duy Nhất quay người lại, đi về phía chiếc bàn, thân hình cường tráng mà kiêu ngạo, không hề ngồi xuống:
- Không phải ta muốn khiêu chiến bọn họ, mà là ta nhất định sẽ gặp phải bọn họ, không thể tránh khỏi.
Khương Ninh hơi ngẩng đầu lên:
- Võ đạo và niệm lực của Thiện Tiên Chí đều là tứ trọng đỉnh phong, A Di Đà Phật Kinh và Bồ Đề Kim Quang đều là tuyệt học của Tây Phương Phật Quốc. Nếu ngươi đạt tới cảnh giới đỉnh phong, cộng thêm một phần lực lượng võ đạo, đủ để đánh ngang ngửa với hắn.
- Nhưng ngươi nhất định sẽ bại dưới tay Cổ Chân Tướng tứ trọng đỉnh phong! Cho dù ngươi có át chủ bài lợi hại đến đâu cũng chắc chắn sẽ thất bại, bởi vì ngươi có tu vi tam trọng, có nhược điểm chí mạng.
Lý Duy Nhất trong lòng chấn động không ngừng, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự nghiêm túc và bình tĩnh, không quan tâm nàng có phải đang thăm dò hay không, hỏi thẳng:
- Là Đạo Mẫu nhìn thấu sao?
Khương Ninh không trả lời mà tiếp tục nói:
- Cổ Chân Tướng là Chân Tướng Đế Quân chuyển thế, mang theo cảm ngộ đạo pháp của kiếp trước, tu luyện ba loại đế thuật, cửu tuyền cùng lúc, không có chút thiếu sót. Ngươi có Thần Khuyết đệ thập tuyền, muốn vượt đại cảnh giới đánh bại một người cửu tuyền vô khuyết thì khó như lên trời.
- Chỉ xét về võ đạo, ở Trường Sinh cảnh, người thập tuyền, người cửu tuyền vô khuyết, người nhất tuyền cực đạo có thể xưng là Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa, đều là huyền thoại. Sự cao thấp của hai người sau quyết định bởi tinh thần ý chí, một kẻ vững như bàn thạch, một người không theo lố imòn.
- Nếu ngươi ở tứ trọng, đương nhiên không có gì để bàn cãi. Nhưng ngươi chưa phá vỡ Trường Sinh Tỏa thứ tư Bạch Hổ Tỏa nằm ở hai chân, lực lượng toàn thân không thể thông suốt.
- Chính vì thế, tuy ngươi tu luyện Lục Như Phần Nghiệp đến tầng năm, một chưởng có thể đả thương nặng Mạnh Thủ Nghĩa. Nhưng thi triển chiêu này lại tốn khá nhiều thời gian. Không thông suốt, đầu tiên là thua về mặt tốc độ. Trong một cuộc giao tranh một chọi một thực sự, Chư Tử Bái Thiên của Mạnh Thủ Nghĩa nhất định sẽ giáng xuống người ngươi trước.
- May mà Cổ Chân Tướng hẳn là cũng chưa đạt tới tứ trọng đỉnh phong, nếu ngươi thực sự có thể trước tiên đến tam trọng đỉnh phong, đương nhiên cũng có chút cơ hội thắng.
Lý Duy Nhất nghiêm túc hẳn lên:
- Khương Ninh, ngươi nói những lời này rốt cuộc có ý đồ gì? Ngươi nên hiểu, ta trước nay không bao giờ khinh địch. Đã chọn đến Tiêu Dao Kinh thì sẽ không ai có thể làm ta lùi bước nữa. Thiện Tiên Chí không được, Cổ Chân Tướng không được, cho dù là Ngu Đạo Chân, Giáo Chủ Thái Âm Giáo đích thân tới cũng chỉ có một con đường giết ta.
Khương Ninh nhìn vào đôi mắt đầy kiêu hãnh và kiên định của hắn:
- Ngươi nghĩ ta đến để khuyên ngươi sao? Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, tuyệt đối không được ôm hy vọng vào việc Cổ Chân Tướng không đột phá cảnh giới.
- Cách Trừ Tịch còn chưa tới mười ngày, việc đột phá tam trọng đỉnh phong không dễ dàng, muốn phá vỡ Bạch Hổ Tỏa, trừ khi có Chân Tiên giúp. Ta có một cách, có lẽ có thể giúp ngươi bù đắp khuyết điểm Bạch Hổ Tỏa chưa gãy.
Lý Duy Nhất nhìn vào đôi mắt đẹp kinh tâm động phách của nàng, nở nụ cười rạng rỡ như sau cơn mưa trời lại sáng:
- Ngươi biết không, ngươi có tấm lòng này là ta đã vô cùng vui mừng rồi, có thể chiến thắng Cổ Chân Tướng trước đêm Trừ Tịch hay không đã không còn quan trọng nữa.
Khương Ninh vẫn giữ dáng vẻ không vui không buồn:
- Trước khi chặt đứt Bạch Hổ Tỏa, muốn tăng sức mạnh cho hai chân thì phải tu luyện Tuyền Huyệt dưới lòng bàn chân. Tuyền nhãn ở hai chân mở ra sớm nhất, là cội rễ của vạn pháp. Tuyền nhãn dưới chân ngươi tuôn ra pháp lực có thuộc tính gì không?
Lý Duy Nhất mặc kệ đôi mắt mở to và hàng lông mày hơi nhíu của nàng, ngồi xuống vị trí bên cạnh, nhìn nàng ở khoảng cách gần, nghiêm túc bàn luận:
- Lạnh và nóng có được tính là thuộc tính không?
Tuyền nhãn mở ra sớm nhất của Lý Duy Nhất nằm ở lòng bàn chân phải, có pháp lực nóng bỏng.
Tuyền nhãn ở lòng bàn chân trái thì tỏa ra pháp lực băng hàn.
- Nếu đúng là như vậy... có lẽ chính là ý trời.
Khương Ninh không chịu nổi ánh mắt của hắn, nhìn sang hướng khác mới nói tiếp:
- Thiên tư võ đạo cao đến mức như ngươi không thể tùy tiện tu luyện tuyền nhãn, bởi vì tu luyện sẽ tạo ảnh hưởng cực kỳ sâu rộng. Nếu không có diệu pháp, sau này đạt đến một cảnh giới nào đó, ngược lại sẽ bị tuyền nhãn trói buộc.
- Cổ Chân Tướng dám cùng lúc tu luyện cửu tuyền, là vì nhãn giới kiếp trước của hắn đủ cao, trong lòng vô cùng rõ ràng nên quy hoạch con đường Siêu Nhiên, Võ Đạo Thiên Tử, thậm chí thành Tiên như thế nào.
- Có lẽ Ngọc Dao Tử có thể chỉ cho ngươi một con đường đại khái trong tương lai, nhưng liên quan đến cửu tuyền... hay nói đúng hơn là thập tuyền, nàng cũng không dám tùy tiện quyết định thay ngươi.
Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, sự thật quả thực là như vậy.
Ngọc Dao Tử chỉ cho hắn biết con đường ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan.
Chỉ có Muộn Hồ Lô từng nhắc tới con đường xa hơn.
Khương Ninh nói:
- Quang minh và hắc ám là hai đại đạo vĩnh hằng không đổi trong vũ trụ bao la, tu luyện chúng dù thế nào cũng sẽ không sai. Tuyền nhãn có thể tuôn ra pháp lực băng hàn sẽ dễ hấp thu được lực lượng hắc ám hơn. Tuyền nhãn tuôn ra pháp lực nóng bỏng có lẽ có thể kết nối với quang minh.
- Thánh Nữ của Tuế Nguyệt Cổ Tộc nắm giữ tuyền nhãn quang minh của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, có thể giúp ngươi tu luyện một tuyền nhãn. Còn ta, có thể giúp ngươi tu luyện tuyền nhãn còn lại. Nhưng...
Nàng khựng lại một lúc rồi mới nói tiếp:
- Quang minh tuyền nhãn và hắc ám tuyền nhãn chỉ có thể giúp ngươi một chút... Chúng giống như hai bộ chân kinh trống rỗng mà sâu thẳm, ngươi có thể lĩnh ngộ lực lượng căn nguyên trong đó, nhưng có thể kết nối được với lực lượng quang minh và hắc ám trong thiên địa hay không thì vẫn khó như lên trời. Sở dĩ ta cảm thấy ngươi có thể thử một lần, là vì thiên phú tu luyện và ngộ tính của ngươi quả thực không ai bì kịp.
- Ngươi nắm giữ hắc ám tuyền nhãn?
Tâm trạng Lý Duy Nhất thực sự phức tạp, hắn biết Khương Ninh dù có thay đổi thế nào thì cuối cùng vẫn là nàng.
Nếu không nàng chẳng cần chủ động phơi bày bí mật của bản thân, cất công đến đây giúp hắn.
Khương Ninh liếc nhìn trận văn trong phòng, nâng tay lên.