Đồng thời, Lý Duy Nhất có thể khẳng định một chuyện, Thư Tiên Sinh lúc ở Mệnh Số Đổ Phường chắc chắn đã động tới Linh Tinh của gia tộc để đặt cược lớn. Riêng số Linh Tinh đặt cược cho hắn đã lên tới hai vạn viên, huống hồ còn cược cho những võ tu khác?
Nghe thấy cái giá này, Mạc Đoạn Phong và Tiết Định ở đằng xa đỏ cả mắt, chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện với Lư Cảnh Trầm nữa.
Mạc Đoạn Phong siết chặt nắm đấm:
- Nếu có năm ngàn viên Linh Tinh hạ phẩm, ta thừa sức rèn Càn Cương Đao thành phôi thai Vạn Tự Khí.
Tiết Định nói:
- Bình tĩnh! Giá trị thực của Ma Giáp Huyết Phù Đồ cao nhất chỉ khoảng hai ngàn viên Linh Tinh, Thiên Lý Sơn không thể mua mỗi bộ với giá cao ngất ngưởng như vậy.
- Đó chỉ là giá của một bộ! Nếu là chín bộ có thể tạo thành Cửu Cấp Phù Đồ thì sao? Chín Đại Trường Sinh lục trọng, thất trọng tạo thành Phù Đồ chín tầng, nghênh chiến Siêu Nhiên tuyệt đối không thành vấn đề.
Mạc Đoạn Phong nói thêm:
- Hơn nữa, nghe đồn thứ này rất có thể do Ngu Đà Nam luyện chế! Ta nghĩ dù là bậc Siêu Nhiên mặc nó ra trận cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Tiết Định bất giác nhớ tới Chúng Diệu Am, lòng rạo rực:
- Cái này đúng là khiến người ta khó mà giữ bình tĩnh được!
Cuối cùng, Lý Duy Nhất vẫn quyết định không bán Ma Giáp Huyết Phù Đồ.
Thứ nhất, hắn chưa thiếu Linh Tinh đến mức đó.
Thứ hai, ba bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ có thể kết hợp thành chiến trận và Phù Đồ Tháp rất có thể sẽ mang lại lợi ích lớn trong Trường Sinh tranh độ. Ba bộ này dù là thiếu một cái cũng không được.
Dù sao hai ngày nữa đến Chúng Diệu Am gây chuyện, Lý Duy Nhất, Mạc Đoạn Phong, Tiết Định đều biết rõ chín mươi chín phần trăm là sẽ thảm bại, họ chỉ muốn giành lấy chút xíu cơ hội chiến thắng mong manh.
Dù thắng, chưa chắc đã đoạt được Ma Giáp Huyết Phù Đồ.
Mục đích thực sự của Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong khi đến đó là để đột phá cảnh giới đỉnh phong thông qua mài giũa và chiến đấu.
- Bảy trăm bốn mươi sáu viên Linh Tinh.
Lý Duy Nhất đón lấy hòm bảo vật phù văn bằng kim loại nặng trịch từ tay chủ sự Thiên Lý Sơn, lập tức mở nắp ra đếm. Tiếp đó, hắn cộng thêm số Linh Tinh đang có trong Túi Càn Khôn trên người.
Số lượng hơn chín trăm viên.
Với món tiền lớn này, đương nhiên ưu tiên hàng đầu là mua hai cây linh dược bảy ngàn năm để giúp hai con Phượng Sí Nga Hoàng đột phá tứ trọng.
Trường Sinh tranh độ có nhiều quy định nghiêm ngặt nhằm tránh bị các thế lực lợi dụng sơ hở trong quy tắc, dẫn đến việc Yêu tộc và Thệ Linh khống chế kết quả.
Một trong những điều lệ đó là, mỗi một Trường Sinh Nhân chỉ được phép mang theo tối đa hai phụ tá dưới trăm tuổi.
Có thể là tọa kỵ, kỳ trùng, chiến thú, cũng có thể là Thệ Linh.
Sở dĩ không cấm hoàn toàn, là bởi vì có nhiều thế lực chuyên tu các thủ đoạn mà tu giả Nhân tộc buộc phải nghiên cứu như ngự thi, ngự trùng, ngự thú, bắt yêu, bắt quỷ...
Nếu cấm, chẳng khác nào chèn ép các thế lực này. Lâu dần, tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Hơn nữa, toàn bộ Sinh Cảnh có số lượng phụ tá phi nhân loại tham gia Trường Sinh tranh độ cũng bị kiểm soát nghiêm ngặt, không được vượt quá một nửa số lượng Trường Sinh Nhân.
Giao việc mua linh dược bảy ngàn năm và phù chỉ thượng phẩm cho Lư Cảnh Thâm, Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong lần lượt rời khỏi Đông Thành Thiên Các.
Lý Duy Nhất dùng Dịch Dung Quyết lặng lẽ rời đi.
Còn Mạc Đoạn Phong thì được người của Thánh Triều phái Siêu Nhiên đến hộ tống.
Khi Siêu Nhiên của Thánh Triều đến đón đã trả lại Ma Giáp Huyết Phù Đồ cho Lý Duy Nhất. Đồng thời ngỏ ý muốn mua lại với giá cao nhưng bị Lý Duy Nhất từ chối khéo.
“Siêu Nhiên hộ tống” và “ẩn mình trong biển người” là hai phương thức sinh tồn khác biệt của các võ tu trẻ tuổi hàng đầu đến tham dự Trường Sinh tranh độ.
Mạc Đoạn Phong là Trạng Nguyên của Thánh Triều, trừ Thái Âm Giáo ra, không ai dám động đến hắn ở ngoài sáng. Có Siêu Nhiên đồng hành, đủ để đối phó với mọi nguy hiểm.
Lý Duy Nhất thì khác, ngoài Thái Âm Giáo, ngay cả trong nội bộ Ma Quốc cũng có kẻ muốn dồn hắn vào chỗ chết. Dù có là Phó Tiêu Tôn Liễu Điền Thần tọa trấn Tiêu Dao Kinh đích thân đi cùng, hắn vẫn có nguy cơ bị ám sát.
Ngược lại, dùng Dịch Dung Quyết để lẩn trốn trong tối sẽ an toàn hơn.
Lúc này, Lý Duy Nhất trông như một văn sĩ gầy gò khoảng ba mươi tuổi, đi sát lề bên phải trên con phố đông đúc người và xe. Hắn vận dụng cả ngũ giác để cảnh giác với mọi thứ xung quanh.
- Mọi người biết gì chưa? Nam Long đó ở Mạnh Thanh Viên chỉ dùng một chiêu đã khiến Mạnh Thủ Nghĩa trọng thương, ngay cả chiêu Chư Tử Bái Thiên cũng không đỡ nổi.
- Các người có nói quá lên không? Mạnh Thủ Nghĩa đã tu thành Thiên Địa Tự Tại cảnh, không phải ai cũng có thể thông hiểu ba mươi sáu thiên Địa Thư đâu.
- Chỉ dùng một chiêu đã trọng thương Mạnh Thủ Nghĩa, điều mà Cổ Chân Tướng cũng chẳng làm được.
- Mấy người thì biết gì chứ? Lý Duy Nhất là con riêng của Ngọc Dao Tử, tu luyện thần quang lưu ly, bắt nguồn từ niệm lực linh quang lưu ly của Ngọc Dao Tử.
- Sao ta lại nghe nói Lý Duy Nhất tu luyện đế thuật Lục Như Phần Nghiệp của Lăng Tiêu Đạo Giáo?
- Đế thuật của Lăng Tiêu Đạo Giáo là Tam Thiên Tinh Thần Bà Già La, xuất phát từ Bà Già La Giáo, là tuyệt thế chiến pháp trong Quang Minh Tinh Thần Thư. Nghe nói chân truyền Đạo Cung đã tu luyện tới cảnh giới cực cao rồi. Lục Như Phần Nghiệp chỉ là đại thuật, đương nhiên cũng ra từ Quang Minh Tinh Thần Thư.
- Nếu Lục Như Phần Nghiệp thực sự có thể đánh bại Chư Tử Bái Thiên, e rằng Quang Minh Tinh Thần Thư của Lăng Tiêu Sinh Cảnh sẽ trở thành bộ Tiên Thư thứ tư sau Tiên Điển, Thiên Thần Đạo Đồ và Địa Thư rồi.
- Chuyện con riêng là có thật đấy, sao các ngươi không tin?
...
Đủ loại tin đồn thổi và thông tin thật giả khó tin đang lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm, quán rượu, kỹ viện, tông môn và gia tộc bằng mọi cách.
Thiên hạ chưa bao giờ thiếu kẻ tò mò.
Tin đồn càng ly kỳ lại càng lan rộng, bởi vì càng có nhiều người hứng thú.
Đột nhiên.
- Ầm ầm ầm!
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Không khí giãn nở nhanh chóng, tạo thành sức ép trùng kích tứ phía.
Trên đường phố, tiếng la hét vang lên liên tiếp, những tòa nhà bằng gỗ đổ sập, những phiến đá nứt nẻ.
Cứ như động đất lớn vậy!
Lý Duy Nhất đứng không vững, chợt xoay người nhìn về phương xa, đôi mắt đầy kinh hãi.
Chỉ thấy một khu vực cách đó vài dặm, trận quang dày đặc mọc lên, khói bụi cuồn cuộn lan ra ngoài. Một luồng sóng pháp khí Siêu Nhiên phát tán ra, đánh văng những người đi đường trên con phố mà Lý Duy Nhất đang đứng ngã ra đất.
Trong toàn bộ thành vực, tiếng chuông, tiếng xé gió, tiếng chiêng đồng loạt vang lên.
Trên bầu trời, từng bóng dáng mặc áo giáp và áo choàng vàng bay vút qua, ai nấy đều có khí tức mãnh liệt, pháp khí hùng hậu.
- Là Minh Đồ của Thái Âm Giáo.
- Trạng Nguyên Thánh Triều bị ám sát!
- Siêu Nhiên Thánh Triều bị thương! Có Siêu Nhiên của Thái Âm Giáo tới Tiêu Dao Kinh, định triệt hạ những mầm non Siêu Nhiên của Nhân tộc.
...
Như sét đánh ngang tai, trong đầu Lý Duy Nhất như nổ vang, nhớ lại hình ảnh vừa chia tay với Mạc Đoạn Phong, hắn lo lắng đến tột độ.
Ai cũng biết, Thái Âm Giáo có những lão nhân sắp cạn tuổi thọ đã đến Tiêu Dao Kinh.
Nhưng ai có thể ngờ, có Siêu Nhiên đi hộ tống mà chúng cũng dám ra tay?
- Rào rào!
Chưa đợi Lý Duy Nhất kịp lấy lại bình tĩnh.
Trên con phố rộng bốn trượng mà hắn đang đứng, sương mù do Ngân Vũ Thi Độc hóa thành ập đến từ cả hai đầu trước và sau.
Nơi Ngân Vũ Thi Độc đi qua, những kẻ tu vi thấp trực tiếp bị ăn mòn tan chảy thành một vũng máu mủ màu bạc sẫm. Kẻ tu vi cao thì nhanh chóng hóa thành thây ma.
Lý Duy Nhất phóng pháp khí ra hộ thể, ngay lập tức cảm nhận được một luồng sát ý đáng sợ tột độ từ phương xa ép sát lại. Khí tức và sức mạnh đó tuyệt đối không phải là thứ mà Đại Trường Sinh tầm thường có thể sở hữu.
- Nguy rồi, đã bị lộ! Nhưng mà tại sao chứ?
Trong chớp mắt, đầu óc Lý Duy Nhất xoay chuyển hàng trăm suy nghĩ.
Hắn thật sự không nghĩ ra đã xảy ra sai sót ở đâu.
Ở Đông Thành Thiên Các, hắn và Mạc Đoạn Phong rõ ràng đã cách một khoảng thời gian rồi mới lần lượt rời đi.