Siêu Nhiên bỏ mạng (1)

Sau khi tách khỏi Mạc Đoạn Phong, trong Thiên Các, hắn cũng dùng đủ mọi cách để thay đổi vóc dáng và thân phận, nhằm mục đích che mắt mọi người.

- Vút!

Nỗi nghi hoặc chỉ lướt qua trong tích tắc, pháp lực hắc ám trào dâng dưới lòng bàn chân trái của Lý Duy Nhất, cơ thể hắn tựa như mũi tên rời cung, bay vút lên khỏi mặt đất.

Vừa mới rời khỏi mặt đất, ngay tại vị trí hắn vừa đứng, một luồng chấn kình từ lòng đất bùng nổ.

Giữa không trung, Lý Duy Nhất lấy ra Tịnh Hỏa Phù mà Nam Cung từng đưa cho, đánh mạnh xuống bên dưới.

Tịnh Hỏa Phù này là do Đại Thánh Linh Niệm Sư của Tuế Nguyệt Cổ Tộc luyện chế.

- Xoẹt ào!

Phù văn trên phù lục tỏa ánh sáng đỏ rực như dung nham, xé toạc tờ phù chỉ thành từng mảnh vụn. Từ bên trong tờ phù chỉ, một đám mây lửa được thả ra, lao thẳng xuống dưới, áp chế luồng chấn kình vô hình kia ngược trở lại.

- Ầm!

Con phố rộng bốn trượng nổ tung, xuất hiện mấy vết nứt kinh hoàng đến sởn gai ốc. Các kiến trúc hai bên đường sụp đổ hàng loạt, hóa thành đống đổ nát.

Khu phố bán kính trăm trượng đều bị sương mù thi độc màu bạc bao phủ, che khuất tầm nhìn, cản trở cảm quan.

Chưa kịp để Lý Duy Nhất thở phào nhẹ nhõm, một tấm lưới ánh sáng màu bạc từ trên đỉnh đầu chụp xuống.

Đó là một tấm lưới khổng lồ được dệt từ từng sợi tơ ánh sáng màu bạc, đan vào nhau khít đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng khó luồn qua. Lưới ánh sáng nhấp nhô như những gợn sóng, Lý Duy Nhất không thể nhìn thấy rìa của tấm lưới, hai mắt như sắp bị ánh bạc chọc mù.

- Vù!

Lý Duy Nhất vội vàng chống chiếc phù tán của Lạc Âm Cơ giả lên, không ngừng truyền pháp khí vào trong dù.

Lúc bán Pháp khí trong Đông Thành Thiên Các, hắn đã đặc biệt rút chiếc phù tán này ra, vì không nỡ bán, nên đặt ở trên cùng của Túi Càn Khôn, nhờ vậy mới có thể lấy ra ngay lập tức.

Lưới ánh sáng màu bạc đè xuống với tốc độ kinh hồn.

- Răng rắc!

Lý Duy Nhất vừa chạm đất, bên tai đã nghe thấy tiếng các kiến trúc và trận pháp trên các con phố xung quanh bị lưới ánh sáng màu bạc cắt thành từng mảnh vụn.

Ngay cả chiếc phù tán phẩm cấp không thấp trên đỉnh đầu cũng bị lưới ánh sáng cắt thủng.

Từng sợi tơ bạc sắc lẹm xuyên thủng phù văn và giấy dù lao tới.

Chiếc phù tán đã kéo dài thời gian cho Lý Duy Nhất.

- Ầm!

Tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên, Tử Tiêu Lôi Ấn đã được kích hoạt, biến to bằng một ngôi nhà, bay vút lên trên, chống đỡ tấm lưới ánh sáng màu bạc vô cùng hung hiểm này.

Lý Duy Nhất đứng dưới Tử Tiêu Lôi Ấn, vứt bỏ chiếc dù rách, ngón tay nhanh chóng lần tìm tờ giấy mà Ngọc Dao Tử đã đưa.

Ngọc Dao Tử từng nói, trên tờ giấy không chỉ đơn giản là một Thần Kiếm Phù. Hơn nữa, nàng dám yên tâm để Lý Duy Nhất một mình đến Tiêu Dao Kinh, rõ ràng là rất có lòng tin vào tờ giấy đó.

- Vù!

Nguy rồi, tới rồi!

Lý Duy Nhất vận chuyển toàn bộ pháp khí trong cơ thể, kích hoạt tất cả áo bào phòng ngự trên người, tạm thời không rảnh chống lên Tử Tiêu Lôi Đình, hai chưởng đồng thời đánh ra ấn ký chữ Vạn, đẩy mạnh về phía trước.

Kẻ lao tới tấn công từ phía trước là một lão nhân mặc áo xám tóc lưa thưa. Lão nhân xông ra từ trong lớp sương mù thi độc màu bạc, đấm xuyên qua hai ấn ký chữ Vạn chỉ bằng một quyền, đánh bay Lý Duy Nhất xa mấy chục trượng.

Lão nhân ồ lên một tiếng kinh ngạc, rõ ràng không ngờ tốc độ phản ứng của Lý Duy Nhất nhanh đến vậy, đạo thuật mạnh mẽ như thế, dưới một quyền tất sát mà vẫn giữ được mạng sống.

Chỉ kinh ngạc trong chốc lát, lão nhân thoắt cái lại tung người lao tới đánh úp như bóng ma.

- Lục trọng?

Toàn thân Lý Duy Nhất như bị đánh cho rã rời, lưng đập thủng mặt đất của con phố, hoàn toàn ghim chặt vào trong đó, miệng đầy máu, đôi mắt nhìn chăm chú lão nhân kia, tờ giấy màu trắng đã được rút ra.

- Muốn chết!

Một luồng kiếm quang chói lòa xé toạc không trung lao tới.

Luồng kiếm quang chém lão nhân đang lao tới thành hai nửa, máu văng tung tóe đầy đất.

Thường Trí cầm thanh kiếm đẫm máu lao nhanh tới, đứng trước mặt Lý Duy Nhất, uy thế trác tuyệt, khí tức tỏa ra bán kính trăm trượng, tiếp đó lan rộng ra ngàn trượng, vạn trượng, đôi mắt tựa như hai vì sao cảnh giác mọi phương hướng.

Lý Duy Nhất thở phào nhẹ nhõm, lập tức cất tờ giấy vào tay áo, âm thầm vận chuyển pháp khí để điều tức.

Lúc nãy quá mức hung hiểm.

Ba lần tập sát gần như xảy ra trong cùng một giây.

Mỗi một lần tập sát, chỉ cần hắn phản ứng chậm nửa nhịp, chắc chắn không thể cản nổi.

- Ầm ầm ầm!

Một cỗ Siêu Nhiên bảo giá được bao phủ trong phù văn lao vút tới, được kéo bởi ba con Long Thủ Hỏa Sư.

Ba con Long Thủ Hỏa Sư là do Thường Trí thu phục ở Hồng Hoang Yêu Nguyên, mỗi con đều có huyết khí dồi dào, hơi thở phun ra như mây, dài tới hai trượng, uy thế bá đạo vô cùng.

Thường Trí dặn:

- Lên xe trước đã, rời khỏi khu vực này, có Siêu Nhiên của Thái Âm Giáo xuất hiện.

- Đa tạ ân cứu mạng của Trí Tiên Sinh.

Lý Duy Nhất khom người bái tạ, thu hồi Tử Tiêu Lôi Ấn, bước tới cạnh chiếc Siêu Nhiên bảo giá. Phù văn lơ lửng giữa hư không ở chỗ lên xe tự động nhạt dần.

Vén rèm xe, hắn bước vào trong.

Lý Duy Nhất nhận ra, trong thùng xe lấp lánh ánh sáng, chính giữa phía trên đã có một bóng hình duyên dáng trong bộ đạo bào màu trắng ngồi sẵn.

Chỉ nhìn nhau một ánh mắt, Lý Duy Nhất lập tức nhận ra, đó là Trường Sinh Nhân đời thứ tám đã kính hắn một ly rượu trong bữa gia yến của Thường gia, tên là Thường Ngọc Thanh, được mệnh danh là Ngọc Thanh Chân Nhân.

Lúc đó Lý Duy Nhất không nhìn rõ diện mạo của nàng, chỉ nhớ đôi mắt đã nhìn qua một lần thì tuyệt đối không thể nào quên.

Lý Duy Nhất ngồi xuống, lau vệt máu trên khóe miệng, tự ngẫm lại sơ hở trong vụ ám sát lần này nằm ở đâu.

Chiếc Siêu Nhiên bảo giá bị ba con Long Thủ Hỏa Sư kéo lăn bánh lao đi.

Lý Duy Nhất nheo mắt lại:

- Trí Tiên Sinh vẫn chưa lên xe.

- Chúng ta rời đi trước, rời khỏi vùng hung địa bị Thái Âm Giáo giăng bẫy sẵn này.

Thường Ngọc Thanh rất bình tĩnh, tay cầm phất trần, ngồi yên tĩnh bên trong, đạo bào trên người không vương một hạt bụi, vẻ mặt dịu dàng mà thâm sâu như một vị Bồ Tát, hoàn toàn trái ngược với nhịp tim đập loạn của Lý Duy Nhất lúc này.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Như vậy có quá nguy hiểm không?

Thường Ngọc Thanh đáp gọn lỏn:

- Có.

Lý Duy Nhất kinh ngạc nhìn nàng, đến lúc này hắn mới có thời gian nhìn kỹ vị Ngọc Thanh Chân Nhân này.

Hắn phát hiện ra, đôi mắt nàng vẫn cực kỳ thu hút như tuyết đầu xuân tan chảy, nhưng đôi môi đỏ mọng như ngọc bích và nhan sắc tựa tiên nữ đầy vẻ nữ tính mị hoặc, kết hợp với khí chất siêu thoát không nhiễm bụi trần, mang đến một sức hấp dẫn chí mạng đối với mọi nam nhân trong thiên hạ, đồng thời cũng tràn ngập một cảm giác mâu thuẫn lạ kỳ.

Thoát tục, linh động, quyến rũ, mềm mại, u tĩnh, thâm trầm, đủ mọi khí chất hội tụ trên một con người, quả thực mang đến một sức hút khó tả.

- Vì sao Ngọc Thanh Chân Nhân lại tự tin đến vậy? Ta đã bị nhắm tới, Siêu Nhiên của Thái Âm Giáo ra tay với ta cũng là chuyện hoàn toàn có khả năng xảy ra.

Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ, hôm gia yến Thường gia, sở dĩ mình không nhìn rõ dung mạo nàng chắc hẳn không phải do say rượu, mà là vì nàng đã tu luyện một loại thuật pháp nào đó.

Đôi mắt Thường Ngọc Thanh long lanh, mỉm cười nói một cách từ tốn:

- Siêu Nhiên ra tay ở Tiêu Dao Kinh thì chắc chắn phải chết. Ngươi nghĩ xem, có bao nhiêu Siêu Nhiên không màng đến mạng sống của mình?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta chỉ biết là đã có Siêu Nhiên ra tay... Ta hiểu rồi, chúng ta là mồi nhử, đang chờ Siêu Nhiên của Thái Âm Giáo ra tay với chúng ta.

Trong đôi mắt phượng cực kỳ mê người của Thường Ngọc Thanh thoáng hiện lên một tia kinh ngạc:

- Quả không hổ danh là nhân kiệt có cơ hội lọt vào năm hàng đầu của Trường Sinh Địa Bảng, sau khi bị ám sát, trong thời gian ngắn như vậy mà đã có thể hoàn toàn khôi phục tâm trí.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters