Ngọc Thanh Chân Nhân

Lý Duy Nhất trầm giọng nói:

- Tối qua Mạnh Thủ Nghĩa tìm tới, tin tức ta và Mạc Đoạn Phong trốn vào Đông Thành Thiên Các bị lộ ra ngoài. Người của Thái Âm Giáo chắc chắn đã nhanh chóng chạy tới, trốn ở gần đó, quan sát ghi chép lại tất cả những người ra vào.

- Lúc trước, chỉ cần là trong khoảng một khắc đồng hồ trước và sau khi Mạc Đoạn Phong đi ra khỏi Đông Thành Thiên Các, tất cả những người đi ra từ Thiên Các mà không nằm trong sổ sách của bọn chúng đều có thể là do ta dùng Dịch Dung Quyết biến thành. Vì vậy, ta và ba người trên mặt đất đều bị ám sát.

Thường Ngọc Thanh hỏi:

- Tại sao bọn chúng lại cho rằng, ngươi nhất định sẽ rời đi trước hoặc sau Mạc Đoạn Phong?

Vẻ mặt Lý Duy Nhất vô cùng nghiêm nghị:

- Ước chừng bọn chúng không thể xác định! Nhưng bên cạnh Mạc Đoạn Phong có Siêu Nhiên Thánh Triều đi theo, còn bên cạnh ta thì không. Ta không thể tiếp tục ở lại Thiên Các, suy cho cùng Thiên Các là nơi vàng thau lẫn lộn, không hề an toàn tuyệt đối. Thậm chí có khả năng, chính người trong nội bộ Thiên Các đã tiết lộ thông tin cho Thái Âm Giáo.

- Bọn chúng thà giết nhầm, còn hơn bỏ sót.

Nói xong, Lý Duy Nhất âm thầm thở phào, may mà không phải Dịch Dung Quyết xảy ra vấn đề.

Cũng may có Dịch Dung Quyết làm phân tán lực lượng của Thái Âm Giáo.

Đồng thời cũng có thể nhìn ra quyết tâm muốn giết hắn của Thái Âm Giáo.

Lý Duy Nhất lại nhìn ba thi thể trên mặt đất, thở dài một tiếng. Trong số đó, có lẽ có người đã ở trong Thiên Các từ vài ngày trước, không bị Thái Âm Giáo ghi chép lại, nên cũng bị ám sát.

Thường Ngọc Thanh bước lên Siêu Nhiên bảo giá, âm thanh trong trẻo như viên ngọc rơi xuống mâm ngọc truyền ra từ trong xe:

- Tiếp theo, ngươi muốn đi đâu? Ta có thể đưa ngươi một đoạn!

Lý Duy Nhất nghĩ đến việc Hỗn Đồ Đại Tư Không ra tay, Siêu Nhiên bỏ mạng, trong tình thế này, dù cho Minh Đồ của Thái Âm Giáo ăn gan Tiên mật Đế chắc cũng phải cụp đuôi.

Thế là, hắn lên xe, mặt dày nói:

- Tại hạ xin tạ ơn Ngọc Thanh Chân Nhân trước, chúng ta có thể đến Mệnh Số Đổ Phường trước. Thực sự không cần đợi Trí Tiên Sinh sao?

Ba con Long Thủ Hỏa Sư có thể hiểu được lời của Lý Duy Nhất, lao về phía nam thành trì.

Ánh mắt Thường Ngọc Thanh lưu chuyển, bất chợt hỏi:

- Những cường giả như Trí Tiên Sinh, nếu đi theo quanh chúng ta thì chúng ta cũng không thể nhận ra được. Ba người các ngươi muốn đi Chúng Diệu Am sao?

Chỉ một câu này đủ thấy mọi cử động của Lý Duy Nhất, Mạc Đoạn Phong, Tiết Định đều nằm trong sự giám sát của Thường gia.

Thái Âm Giáo có thể phán đoán được cũng chẳng có gì lạ.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Sao Ngọc Thanh Chân Nhân đoán ra được vậy?

Thường Ngọc Thanh điềm đạm nói:

- Chẳng phải cả thành đều biết chuyện này à? Ngươi và Mạc Đoạn Phong bắt sống Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc, nếu không phải để chuẩn bị cho hành động tiếp theo, cớ sao cứ khư khư không thả người? Các ngươi được lợi lộc gì khi làm vậy?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta vốn tưởng, Ngọc Kiếm huynh đã là nhân kiệt thứ nhất của thế hệ trẻ Thường gia, nhưng tâm cảnh trí tuệ của Ngọc Thanh Chân Nhân lại khiến ta cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ. Ngọc Thanh Chân Nhân cảm thấy chuyến đi này của chúng ta có phần thắng nào không?

Thường Ngọc Thanh nói:

- Điều đó còn tùy thuộc vào mục đích của các ngươi là gì? Đâu phải cứ đánh thắng mới gọi là thắng. Nếu chuyến đi này của các ngươi mong muốn là đột phá cảnh giới đỉnh phong, vậy cần gì phải bận tâm chuyện thắng thua? Còn nếu mục đích là cướp lấy Ma Giáp Huyết Phù Đồ, thì hoàn toàn không có lấy nửa phần cơ hội chiến thắng.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Bởi vì đám người Văn Nhân Thính Hải và Thiện Tiên Chí cũng có thể đoán được chúng ta sẽ đến, nhất định sẽ chuẩn bị chu toàn. Đúng không?

Thường Ngọc Thanh cười khẩy, đôi mắt híp lại:

- Văn Nhân gia và Khúc gia trung thành tuyệt đối với Ma Quân, được chia tổng cộng mười tám bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ, chiếm một phần tư. Cho dù đánh mất ba bộ vẫn có thể xếp thành Phù Đồ mười lăm tầng, các ngươi định đánh kiểu gì? Văn Nhân Thính Hải chỉ cần một tay là có thể bóp chết các ngươi.

- Cho dù không dùng Ma Giáp Huyết Phù Đồ, một chọi một, ba người các ngươi có ai là đối thủ của Thiện Tiên Chí?

Lý Duy Nhất không phản bác, dù là Thiện Tiên Chí hay Cổ Chân Tướng, bản thân hắn nhất định phải đạp lên từng người để tiến lên.

Thường Ngọc Thanh nói:

- Không phục à? Nhắc nhở ngươi thêm một câu, đừng tưởng thất bại thì bọn chúng không dám động tới tu vi và tính mạng của các ngươi. Ít nhất là ngươi, có khả năng sẽ bỏ mạng ở trong đó đấy.

Lần này Lý Duy Nhất thực sự khó hiểu:

- Bọn chúng to gan đến vậy sao?

- Khúc Ma Tướng quả thực trung thành với Ma Quân, nhưng Văn Nhân Thính Hải luôn làm việc cho Thái Tử. Hơn nữa, Văn Nhân Ma Khanh không hề ngăn cản, cũng không trừng phạt hắn. Ngươi nghĩ xem, trong lúc luận bàn, liệu Văn Nhân Thính Hải có vô tình lỡ tay giết nhầm ngươi không?

Đôi môi đỏ mọng của Thường Ngọc Thanh khẽ nhếch lên, vẻ quyến rũ động lòng người ấy lấn át cả khí vận Đạo Gia thanh khiết thoát tục trên người nàng.

Sau đó, suốt chặng đường Lý Duy Nhất đều chuyên tâm trị liệu thương tích.

Thường Ngọc Thanh không nói thêm gì nữa, nhắm mắt ngồi thiền.

Mệnh Số Đổ Phường.

Đến Vạn Tượng Hồng Trần Điện, sau khi nhìn thấy tỷ lệ cược mới nhất, Lý Duy Nhất hối hận xanh cả ruột.

Tỷ lệ cược của Mạnh Thủ Nghĩa từ một đền tám tăng lên một đền bảy.

Lý do điều chỉnh tỷ lệ cược được ghi rõ, là do sự xuất hiện của Tông Thánh Y Quan, khiến cho khả năng hắn trở thành hạng nhất Trường Sinh Địa Bảng tăng lên.

Tỷ lệ cược của Lý Duy Nhất tăng lên một đền tám, là vì niệm lực đạt tới tứ trọng đỉnh phong, uy lực bộc phát của Lục Như Phần Nghiệp tầng năm đại thành vượt quá mong đợi.

Phần nhận xét đánh giá là, dựa vào Thiên Địa Tự Tại cảnh, Mạnh Thủ Nghĩa có năm phần xác suất mượn tốc độ thân pháp để ngăn cản Lý Duy Nhất thi triển chiêu này. Có chín phần xác suất có thể thoát khỏi phạm vi công kích của Thi Y Ấn.

Tỷ lệ cược của Mạc Đoạn Phong thì tăng lên một đền chín.

Nói cho cùng, vẫn là vì Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong đang ở cảnh giới trung kỳ, nếu đột phá lên đỉnh phong, tỷ lệ cược chắc chắn sẽ còn tăng thêm.

Lý Duy Nhất gần như lấy ra toàn bộ số Linh Tinh còn lại trên người để đặt cược:

- Năm trăm viên Linh Tinh hạ phẩm, đặt toàn bộ vào Lý Duy Nhất hạng nhất Trường Sinh Địa Bảng.

Thường Ngọc Thanh đứng cách đó không xa, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại, ngay cả nàng cũng không khỏi sửng sốt một chớp mắt.

Trên đường rời khỏi Mệnh Số Đổ Phường, Thường Ngọc Thanh phe phẩy cây phất trần lên tiếng:

- Năm trăm viên Linh Tinh, một số Đại Trường Sinh tích góp trăm năm cũng chưa chắc có được gia tài này. Ngươi tự tin đến vậy sao? Ngay cả tồn tại huyền thoại như Chân Tướng Đế Quân cũng không thèm để vào mắt?

Lý Duy Nhất nói:

- Cái này có là gì? Thường gia các ngươi có một vị tiền bối đặt cược vào ta gấp mấy chục lần con số này. Nếu không chiến thắng đám người Thiện Tiên Chí, Cổ Chân Tướng, ta còn mặt mũi nào đi gặp lão nhân gia chứ?

Dù sao Thường Thư cũng không dặn không được kể chuyện này ra ngoài.

Huống hồ, Thường Ngọc Thanh chỉ là một tiểu bối, chắc hẳn cũng không dám ăn nói lung tung, nàng biết được mức độ nghiêm trọng của chuyện này.

Thường Ngọc Thanh bỗng khựng lại, nhìn chằm chằm vào hắn hỏi:

- Là Thư Tiên Sinh sao?

Lý Duy Nhất mỉm cười không nói gì.

Ra khỏi Thế Giới Thiên Hỏa, Thường Ngọc Thanh bước lên Siêu Nhiên bảo giá, bay thẳng lên không trung:

- Nơi đóng quân của tu giả Thánh Đường Sinh Cảnh nằm ở khu vực phía nam thành trì, ngươi tự đi đi, ta không tiễn nữa!

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Chắc không phải là nàng vội vã chạy về mách lẻo đâu nhỉ?

Lý Duy Nhất sau khi cân nhắc, lắc đầu, không tin một võ tu Trường Sinh cảnh dám đắc tội với Siêu Nhiên trong gia tộc, còn là một Siêu Nhiên có vai vế như gia chủ.

Nơi đóng quân của tu giả Thánh Đường Sinh Cảnh nằm ở một điền trang lớn tại khu vực phía nam thành trì, là sản nghiệp của Liễu Bộ thuộc Vũ Lâm Sinh Cảnh.

Các võ tu Trường Sinh cảnh trẻ tuổi của Vũ Lâm Sinh Cảnh cũng ngụ tại đây. Hiện tại, Lăng Tiêu Cung, Thánh Đường Sinh Cảnh, Vũ Lâm Sinh Cảnh, ba bên có mối quan hệ đồng minh, cùng tiến cùng lui.

Lý Duy Nhất giải trừ Dịch Dung Quyết, đứng trước cổng lớn của điền trang, nhìn lên bốn chữ lớn trên bức hoành phi Ngọc Liễu Sơn Trang, sau đó bước tới xưng tên tuổi của mình.

Bốn thị vệ canh giữ điền trang vô cùng kích động, một người chạy như bay vào sân trong sau cánh cổng lớn, hét toáng lên:

- Nam Long... Truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ... Kẻ mạnh nhất đã đến rồi, kẻ mạnh nhất của phe chúng ta đến rồi!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters