Siêu Nhiên bỏ mạng (2)

Môi Lý Duy Nhất mấp máy, rõ ràng là có phần không vừa lòng với cách nói “năm hàng đầu“.

Ánh mắt Thường Ngọc Thanh thu lại:

- Cứ phải đề phòng bọn chúng mãi là một việc rất mệt mỏi. Nhưng bọn chúng rất giảo hoạt, muốn tìm ra chúng khó như lên trời, đương nhiên phải nhân cơ hội này thanh trừng càng nhiều càng tốt. Thế nhưng... chúng ta vẫn đánh giá quá thấp những lão thất phu này, may mà ngươi nhạy bén, trụ qua được ba đợt ám sát, nếu không Trí Tiên Sinh chưa chắc đã đến kịp. Bây giờ xem ra, ám sát Trạng Nguyên Thánh Triều giống như dương đông kích tây hơn, hoặc là một mũi tên trúng hai đích chăng?

Lý Duy Nhất vội hỏi:

- Tình hình của Mạc Đoạn Phong sao rồi?

...

Ở khu vực thành trì nơi Mạc Đoạn Phong và Lý Duy Nhất bị tấn công, các trận chiến liên tiếp nổ ra, những tòa nhà không ngừng sụp đổ.

Sở Ngự Thiên đứng trên tầng bốn, đưa mắt nhìn con phố vỡ nát cách đó một dặm, tận mắt chứng kiến Lý Duy Nhất làm thế nào để thoát chết trong gang tấc dưới ba đợt ám sát chí mạng, tốc độ phản ứng nhanh nhạy của hắn khiến Sở Ngự Thiên vô cùng bái phục.

- Về thực lực, hắn có lẽ còn kém hơn Cổ Chân Tướng, Thiện Tiên Chí, Đường Vãn Châu, nhưng nếu thực sự phải liều mạng, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào. Lại thất bại nữa rồi!

Sở Ngự Thiên nhớ lại trận chiến ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nếu tốc độ phản ứng trước nguy hiểm, khả năng đối phó của mình có thể đạt đến trình độ này, hẳn là đã có thể dựa vào thực lực của chính mình để thoát thân.

Như vậy Tình Tảo đã không phải chết.

Sở Ngự Thiên là vì tu luyện Trung Khu Tuyền ở sau lưng, mở ra thế giới nội sinh ở vị trí đó, lúc bị Cổ Tiên Tiêu Tiễn bắn xuyên qua cơ thể đã bảo vệ được lục phủ ngũ tạng nên mới giữ được mạng sống.

Nhưng Tình Tảo không tu luyện Trung Khu Tuyền.

Trong phòng vang lên một giọng nói già nua:

- Đi thôi, Ma Quốc đã bày binh bố trận từ trước, công dã tràng cũng là chuyện dễ hiểu, muốn giết truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử và một vị Trạng Nguyên đâu phải chuyện dễ dàng? Lần sau, chúng ta buộc phải cẩn trọng hơn nữa.

Một vị Siêu Nhiên bỏ mạng mà vẫn có thể nói nhẹ nhàng như vậy, Sở Ngự Thiên thầm khâm phục vị Thái Âm Giáo Thánh Đình Vương trong phòng.

...

Ba con Long Thủ Hỏa Sư kéo Siêu Nhiên bảo giá đi tới khu phố nơi Mạc Đoạn Phong bị ám sát.

Mọi con đường ngõ hẻm xung quanh đều có quân lính canh giữ, trận pháp hộ thành được kích hoạt toàn bộ.

Lý Duy Nhất xuống xe, nhìn thấy Mạc Đoạn Phong toàn thân đầy máu đang ngồi giữa đống đổ nát. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều nở nụ cười như vừa sống sót sau tai nạn.

- Lão thất phu của Thái Âm Giáo đó ra tay trước, đầu tiên là kiềm chế cha nuôi. Sau đó là Minh Đồ ra tay ám sát, may mà ta mặc Hỏa Thần Giáp, trên người có mang theo phù lục giữ mạng, nếu không lần này xong đời thật rồi!

Mạc Đoạn Phong vẫn còn có thể cười thành tiếng được:

- Nhưng tên Siêu Nhiên và Minh Đồ của Thái Âm Giáo kia đều trúng phục kích của Ma Quốc, toàn bộ đền tội rồi. Sau vụ này nếu có kẻ nào muốn động đến chúng ta, e là phải suy nghĩ kỹ xem mình có cao tay hơn Siêu Nhiên hay không.

Lý Duy Nhất chấn động:

- Có Siêu Nhiên bỏ mạng sao?

- Hỗn Đồ Đại Tư Không đích thân ra tay, hắn trốn thoát được sao? Hơn nữa, vị Siêu Nhiên đó đã rất già yếu rồi, khí huyết suy yếu nghiêm trọng.

Mạc Đoạn Phong chẳng những không hề ủ rũ, ngược lại tâm trạng còn rất vui vẻ:

- Sau vụ ám sát này, danh tiếng của chúng ta chắc chắn sẽ lại tăng lên. Thái Âm Giáo tuyển chọn khắt khe, đãi ngộ này người khác làm gì có được.

Trong lòng Lý Duy Nhất vẫn vô cùng hoang mang, thầm thắc mắc Thái Âm Giáo làm cách nào nhìn thấu được Dịch Dung Quyết của mình?

Nếu không làm rõ điểm này, tiếp theo hắn chỉ còn cách trốn vào trong Thường gia.

Cách đó ba mươi trượng, Thường Trí xuất hiện trong bóng tối của một con ngõ cách Siêu Nhiên bảo giá không xa, bẩm báo:

- Cô cô, đã điều tra rõ, Thái Âm Giáo không thể xác định được ai là Lý Duy Nhất đã thi triển Dịch Dung Quyết, lúc nãy còn đồng thời xảy ra thêm ba vụ ám sát khác.

- Biết rồi, lui xuống đi! Tiểu tử này cũng thú vị đấy, để ta tiếp xúc thêm đôi chút.

Giọng nói của Thường Ngọc Thanh khẽ vang lên trong xe.

Thân ảnh Thường Trí biến mất tăm, không ai biết hắn từng đến.

Thường Ngọc Thanh bước xuống Siêu Nhiên bảo giá, một tay cầm phất trần, một tay chắp sau lưng, dáng đứng uyển chuyển, tựa Tiên như Thánh, từ xa nhìn về phía Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong, dáng vẻ như đang lặng lẽ chờ đợi.

Mắt Mạc Đoạn Phong sáng lên, ngay cả người không gần nữ sắc như hắn cũng bị hút hồn:

- Vị tiên tử này là ai đây?

Lý Duy Nhất đáp:

- Người Trường Sinh đời thứ tám của Thường gia, tên là Thường Ngọc Thanh, cùng bối phận với đám người Thường Ngọc Kiếm.

Mạc Đoạn Phong đứng từ xa ngắm nhìn mỹ nhân đẹp tựa tranh vẽ, lẩm bẩm:

- Thảo nào tu vi sâu không lường được, với cảnh giới của ta mà không thể nhìn rõ dung mạo của nàng. Không đúng, sao ta không biết Thường gia có một nữ tử có cả nhan sắc lẫn thiên phú tuyệt đỉnh như vậy chứ?

Lý Duy Nhất đi về phía Thường Ngọc Thanh, nói với lại:

- Thường gia là gia tộc lớn cỡ nào, sao có thể không có Ẩn Môn của riêng mình? Nói chung, ta thấy vị Ngọc Thanh Chân Nhân này còn cao minh hơn Bố Luyện Sư. Nếu thương thế đã ổn định rồi thì ta đi đây!

Mạc Đoạn Phong nói vọng theo:

- Hai ngày nữa, hành động như cũ.

Lý Duy Nhất không thể không khâm phục khí phách quyết đoán và dũng cảm của Mạc Đoạn Phong, sau khi trải qua quá trình rèn luyện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hắn đã bớt ba phần ngông cuồng, giấu hai phần mũi nhọn, nhưng lại tăng thêm năm phần ý chí chiến đấu ngoan cường.

Khi Lý Duy Nhất đi tới trước mặt Thường Ngọc Thanh, ba thi thể đã được Thành Vệ Quân khiêng tới, đặt ngay ngắn trên mặt đất.

Một trong số đó chỉ còn lại những mảnh vỡ xương thịt.

Thường Ngọc Thanh nhìn các thi thể trên mặt đất:

- Trong lúc ngươi bị ám sát, ba người bọn họ cũng bị ám sát. Có nhìn ra được gì không?

Nghe nàng hỏi vậy Lý Duy Nhất biết nàng chắc chắn đã nhìn thấu mọi chuyện, ngọn lửa không chịu thua trong lòng hắn bỗng chốc bùng cháy. Trường Sinh Nhân đời thứ tám cũng chỉ sống lâu hơn đời thứ chín có vài chục năm thôi, sao hắn có thể thua nàng được?

Lý Duy Nhất thả ra những sợi linh quang bốn màu, thăm dò ba thi thể:

- Trong đó hai người là võ tu trẻ tuổi cấp Trường Sinh Nhân, một người là Trường Sinh cảnh nhất trọng, vượt qua trăm tuổi... Chuyện này cũng quá kỳ lạ rồi!

- Dù là hai vị võ tu trẻ tuổi cấp Trường Sinh Nhân kia cũng chỉ có tu vi tam trọng sơ kỳ, có đáng để Thái Âm Giáo bại lộ Đại Trường Sinh ra tay ám sát không? Vị võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng kia chết càng vô lý hơn.

- Ta không nghĩ ra nguyên nhân, Ngọc Thanh Chân Nhân có cao kiến gì không?

Phất trần trắng đung đưa trong gió.

Từng lọn tóc mai sau tai Thường Ngọc Thanh tung bay, nàng nhẹ nhàng lên tiếng:

- Thời gian ba người họ bước ra khỏi Đông Thành Thiên Các là trong khoảng một khắc đồng hồ trước và sau khi Mạc Đoạn Phong rời khỏi đó.

Lý Duy Nhất nghiêm mặt nói:

- Ý của chân nhân là, có người đoán được ta sẽ cùng Mạc Đoạn Phong rời khỏi Đông Thành Thiên Các? Hai chúng ta sẽ rời đi trong thời gian khác nhau, nhưng sẽ không cách quá xa. Cho dù vì phán đoán sai lầm mà đánh chết Mạc Đoạn Phong, thì cũng được coi là nhổ cỏ tận gốc thành công.

Thường Ngọc Thanh khẽ gật đầu:

- Chỉ có thể suy đoán như vậy.

Lý Duy Nhất rất nhanh phát hiện thêm manh mối, lột một chiếc mặt nạ da người khỏi khuôn mặt của một trong những cái xác. Sau đó, hắn tiếp tục kiểm tra cái xác còn nguyên vẹn khác.

Cũng có dấu vết hóa trang.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta hiểu rồi!

Thường Ngọc Thanh nhìn hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters