Những tu giả khác đều tụ tập thành nhóm ba năm người, đánh xe cưỡi thú, duy chỉ có hắn là đi bộ tới, lẻ loi một mình. Quan trọng hơn là, toàn bộ pháp khí trên người hắn đều được thu liễm vào vô hình, có cảm giác giấu tài trong cái vụng về, trở về nguyên trạng.
Lý Duy Nhất truyền âm:
- Nam Cung, bảo những tu giả của Tuế Nguyệt Cổ Tộc lưu ý đám đông, có thể Ma Quốc đã an bài cao thủ trà trộn bên trong để đánh chúng ta trở tay không kịp. Đặc biệt là đạo sĩ đeo kiếm gỗ kia.
- Rào! Rào!
Thiện Tiên Chí và Văn Nhân Thính Hải bước ra khỏi trận pháp mây mù, xuất hiện đối diện với Mạc Đoạn Phong và Tiết Định.
Thiện Tiên Chí chỉ có một lớp tóc mỏng, mặc áo vải, đi giày vải, hai tay chắp lại, mở lời trước:
- Muốn giết Lý thí chủ, lấy tài trí của Thám Hoa lang sẽ không làm thô thiển như vậy. Nếu thật sự có chuyện này, Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc đã sớm bị diệt khẩu rồi, sẽ không sống đến tận bây giờ. Lời khai lấy được do dùng nhục hình không đáng tin tưởng.
Lý Duy Nhất ra hiệu cho Nam Cung bảo vệ Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc cẩn thận, hắn đi tới, nói:
- Đại sư có điều không biết, Thám Hoa Văn Nhân làm việc luôn thô thiển, không anh minh như ngươi nghĩ đâu...
Văn Nhân Thính Hải thật sự bị chọc giận, không nhịn được thốt ra lời thô tục:
- Lý Duy Nhất, khốn kiếp, ngươi rốt cuộc muốn làm gì, nói thẳng ra đi, ta theo tới cùng.
Lý Duy Nhất nói:
- Giao ra sáu người khác muốn tập sát ta đêm đó.
Văn Nhân Thính Hải nói:
- Không có chuyện ám sát gì hết, bản Thám Hoa không thể nào giao bọn họ cho ngươi.
Khi hắn nói ra câu này, bàn tay giấu sau lưng có hai ngón làm ra thủ thế “đi“.
- Vút!
Phía trên sơn môn Chúng Diệu Am, một luồng ánh lửa màu đỏ rực xé toạc màn mây, phóng thẳng về phía Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc. Trong ánh lửa là Xích Nguyên đang vỗ đôi cánh.
Hắn hét lên:
- Đại sư, giúp ta kìm chân bọn họ, phải cứu lại Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc trước!
- Ầm!
Lòng bàn chân Văn Nhân Thính Hải giẫm mạnh xuống đất, pháp khí trong nháy mắt tuôn ra xa mấy chục trượng, ngưng hóa thành Hắc Bạch Giới.
Thân thể Văn Nhân Thính Hải và thiên địa xung quanh đồng thời phân chia hai màu đen trắng. Ngay sau đó, hắn tung cả hai chưởng ra, đánh về phía Lý Duy Nhất đang ở gần ngay trước mặt. Một chưởng đánh ra Khô Lâu Ấn, một chưởng đánh ra Trường Sinh kinh văn.
Trong Tổ Điền của Lý Duy Nhất phun trào tiên hà thanh huy, trong lúc bay ngược về sau, hai chưởng ấn cùng vỗ ra. Chưởng lực hóa thành hai luồng thanh huy vân hà, khiến không khí nở to, kình lực cuồn cuộn tuôn ra.
- Ầm!
Bốn chưởng đập vào nhau. Pháp khí chấn kình và Trường Sinh kinh văn nổ tung bay về bốn phương tám hướng.
Trong lòng Văn Nhân Thính Hải kinh ngạc, chỉ cảm thấy hai tay giống như đánh vào bức tường đồng vách sắt, đòn tập kích bất ngờ đã tích tụ lực lượng của mình vậy mà bị đối phương dễ dàng cản lại.
Bên kia, Nam Cung lập tức thu Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc vào Túi Càn Khôn thiên phẩm trong tay áo, sau đó xoay người, liều mạng đỡ một đòn với Xích Nguyên. Nàng nhanh chóng lui về phía sau, trốn vào giữa mười hai cường giả của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Xích Nguyên truy đuổi theo, miệng phun ra Loan Hỏa màu đỏ, hóa thành con sóng lửa khổng lồ. Ở phía đối diện, mười hai pháp khí hoặc niệm lực cùng lúc bay đến, xé nát sóng lửa, ép hắn phải vội vàng lùi lại né tránh.
- Bùm bùm!
Lý Duy Nhất và Văn Nhân Thính Hải cận chiến liên tục tung ba chưởng, pháp khí xung quanh sôi trào cuộn lên, Trường Sinh kinh văn xoay chuyển từng vòng.
Khi tung ra chưởng thứ tư, một ấn ký hình chữ Vạn xoay tròn bay ra, đẩy hai tay của Văn Nhân Thính Hải dạt sang hai bên, đánh cho tiểu thiên địa Hắc Bạch Giới của hắn vỡ nát tơi bời.
Văn Nhân Thính Hải bay lùi về sau, đập mạnh vào trận pháp mây mù của Chúng Diệu Am, lúc tiếp đất suýt chút nữa đứng không vững. Hai cánh tay hắn đau nhức tê dại, mười ngón tay run rẩy, không thể cầm nắm.
- Vút!
Lý Duy Nhất lao đến nhanh như chớp, Văn Nhân Thính Hải lập tức thi triển đạo thuật độn pháp, không màng thể diện, hóa thành một chuỗi tàn ảnh đen trắng tẩu thoát về phía đám đông đang xem ở bên phải.
Hắn hô lớn:
- Xin Địa Quân ra tay, trừng trị tên cuồng đồ đến từ Cửu Lê Tộc này!
Lý Duy Nhất lập tức cảnh giác, phóng cảm nhận ra ngoài.
Sau khi biết được tin tức về Thái Tuế Địa Quân từ chỗ Phó Tiêu Tôn Liễu Điền Thần, mục đích đến Chúng Diệu Am của Lý Duy Nhất đã âm thầm thay đổi, việc đột phá cảnh giới và Ma Giáp Huyết Phù Đồ đều phải tạm gác sang một bên.
- Rắc!
- Rào rào!
Mặt đất xung quanh Nam Cung và mười hai vị cường giả Tuế Nguyệt Cổ Tộc vỡ ra, tuôn ra yêu khí màu nâu vô cùng mãnh liệt. Lập tức, tiểu thiên địa dưới chân Chúng Diệu Am này tăng vọt hàn khí.
Dòng nước trong khe núi cách đó không xa trong chớp mắt bị đóng băng. Tổng cộng có bốn nơi mặt đất nứt ra, bốn bức tượng đá bay lên. Tượng đá đều là nữ tử, khuôn mặt từ bi, âm khí cực nặng.
Bốn bức tượng đá phun ra âm phong ăn mòn trận quang trận văn, từ bốn hướng lao tới chỗ mười ba người Tuế Nguyệt Cổ Tộc đang kết thành chiến trận.
Bốn con thạch yêu này tên là Thạch Trủng Phu Nhân, được đào ra từ trong Tiên Mộ của một thi hài Cổ Tiên Cự Thú, là bốn bức tượng đá trấn mộ. Bọn chúng hấp thu thi khí và tiên khí, sinh ra linh trí. Thứ phun ra từ miệng bốn Thạch Trủng Phu Nhân chính là lực lượng phong kình tu luyện từ việc hấp thu âm khí trong Tiên Mộ, lạnh thấu xương, chuyên dùng để phá trận quang trận văn.
Lý Duy Nhất nói:
- Yêu khí thật nặng.
Hắn lập tức cảm nhận được sự lợi hại của Thái Tuế Địa Quân.
Bốn Thạch Trủng Phu Nhân quỷ dị nguy hiểm, nhưng không hề cứu giúp Văn Nhân Thính Hải, mà ngược lại tấn công mười ba người Nam Cung, điều này mới thể hiện sự cao minh, không bị kẻ địch dắt mũi.
Nam Cung nói:
- Không cần lo cho bọn ta, ta có thể ứng phó.
Nam Cung giơ pháp trượng ngọc trúc lên khỏi đỉnh đầu. Quang minh tuyền nhãn bốc lên phía sau lưng nàng, giống như một vầng mặt trời chói chang bay lên không trung, ánh sáng chói mắt làm tan chảy băng tuyết.
Trong tuyền nhãn tuôn ra pháp khí quang minh Siêu Nhiên cuồn cuộn không dứt bao trùm vào chiến trận.
Chỉ nghe tiếng gió, Thái Tuế Địa Quân lao ra khỏi trận pháp mây mù của Chúng Diệu Am, dùng dáng vẻ của con người, năm ngón tay chụm lại thành hình vuốt, chớp mắt đã đứng sau lưng Lý Duy Nhất đang truy sát Văn Nhân Thính Hải. Thái Tuế Địa Quân tung một trảo về phía đầu của hắn.
Tốc độ quá nhanh, lấy tu vi của Mạc Đoạn Phong vậy mà không kịp ngăn cản, hắn lớn tiếng hô:
- Cẩn thận!
Lý Duy Nhất vẫn luôn cảnh giác, cơ thể hóa thành lôi điện, vang lên tiếng nổ, hắn vọt ra xa trăm trượng, xuất hiện ở không trung phía trên khu rừng đối diện. Sau khi xoay người, tay hắn bấm chỉ quyết, liều mạng đỡ một đòn với Thái Tuế Địa Quân lại lần nữa lao tới.
- Bùm!
Một luồng sóng năng lượng hiện ra, hai người đồng thời lùi mạnh về sau.
Thái Tuế Địa Quân đứng vững, không ra tay nữa, biết rằng kế hoạch ra đòn bất ngờ giết trong một chiêu đã thất bại, đối phương không hề yếu, không thể thắng nhanh. Tiếp đó, hắn bắt đầu xem xét đối thủ.