Đặt cược trước (2)

Lý Duy Nhất bay lơ lửng trên không, lôi điện quanh người lấp lánh, cũng đang chăm chú nhìn vị đệ tử của Yêu Hậu này.

Thái Tuế Địa Quân cao chín thước, thân hình thon dài, gò má nhô cao, sống mũi như lưỡi đao, hai mắt một vàng một đỏ, đầu đầy tóc trắng... Không, không phải tóc trắng. Mà là từng sợi râu thịt màu trắng, không có gió vẫn tự bay, mỗi một sợi đều giống như có sinh mệnh của riêng nó.

Người xem xung quanh kinh hãi nói:

- Người này là ai? Trong yêu khí chứa đựng tiên khí của thi hài Cổ Tiên Cự Thú tỏa ra. Hắn có thể nắm giữ nguồn lực lượng như vậy sao?

- Khí huyết của yêu quái này vô cùng thịnh vượng, giống như chứa cả một biển máu trong cơ thể, lực lượng dao động mạnh mẽ, trong Trường Sinh Nhân đời thứ chín chưa từng thấy hắn bao giờ.

- Nghe Thám Hoa Văn Nhân vừa rồi gọi hắn là Địa Quân. Vậy thì chỉ có thể là Thái Tuế Địa Quân, đệ tử của Dữ Thiên Yêu Hậu. Nghe nói, huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú trong người hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, sức chiến đấu ở cùng một cảnh giới cực kỳ mạnh, không thua gì những Cổ Tiên Cự Thú lúc còn nhỏ thời viễn cổ, khó tìm đối thủ trong Hồng Hoang Yêu Nguyên.

- Thức tỉnh hoàn toàn sao? Vậy chẳng phải là Ấu Tiên? Chỉ cần không chết, chắc chắn sẽ thành Tiên.

- Không thể nào, toàn bộ Doanh Châu, mười vạn năm qua chưa từng sinh ra một vị Ấu Tiên nào. Theo ta thấy, Yêu Đế Thánh Thai thức tỉnh chín phần huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú là giới hạn đỉnh điểm rồi.

- Yêu Đế Thánh Thai cũng đủ kinh khủng rồi, hoàn toàn có thể dễ dàng nghiền ép bạn đồng lứa, chỉ cần không chết, chắc chắn đạt tới cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử. Những vị Trữ Thiên Tử kia, có ai dám nói mình chắc chắn tu luyện thành Võ Đạo Thiên Tử chứ?

...

Sự xuất hiện của Thái Tuế Địa Quân gây ra náo động. Đủ loại tin đồn liên quan đến Thái Tuế Địa Quân lan truyền ra. Chỉ riêng luồng tiên khí trong người hắn cũng đã khiến người ta cực kỳ kinh hãi, đủ để nâng sức mạnh lên tới cấp độ võ tu cùng cảnh giới không thể chống đỡ nổi. Cùng với hắn thổ nạp, không khí của những ngọn núi xung quanh đều thu vào phình ra.

Tiết Định mượn một tấm Hộ Tâm Kính, chuyên dùng để đối phó với Bồ Đề Tâm Ấn của Thiện Tiên Chí. Hai người giao thủ mấy chục hiệp, lúc này cũng vì Thái Tuế Địa Quân xuất hiện mà tạm thời ngừng chiến.

- Vút!

Thái Tuế Địa Quân nhẹ nhàng xuống, đặt một chân lên đỉnh đầu của một bức Thạch Trủng Phu Nhân. Xích Nguyên và Văn Nhân Thính Hải liền tụ tập qua đó.

Mạc Đoạn Phong cầm Càn Cương Đao nhìn về phía Văn Nhân Thính Hải, chế nhạo cười nói:

- Trường Sinh tranh độ là đấu pháp giữa các võ tu trẻ tuổi của các Sinh Cảnh lớn thuộc Nhân tộc, dù Yêu tộc tham gia thì cũng chỉ có thể lấy thân phận tọa kỵ hoặc nô bộc. Nhưng sao ta có cảm giác hắn mới là chủ, còn ngươi là nô nhỉ?

Văn Nhân Thính Hải đáp:

- Không cần phải chia rẽ ly gián! Ngươi sợ thì giao Dạ Thiên Thần, Xử Phương Thúc, và ba bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ ra, nếu không các ngươi đừng hòng rời khỏi nơi này an toàn.

- Vút! Vút...

Từng âm thanh xé gió vang lên, hơn mười bóng người mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, đeo mặt nạ bạc xông ra khỏi trận pháp mây mù của Chúng Diệu Am. Huyết khí và ma khí lan tràn trên mấy chục dặm mặt đất.

- Keng!

Lý Duy Nhất rút Hoàng Long Kiếm ra, kiếm ý lao thẳng lên chín tầng trời, xé rách đại dương huyết khí, tiếng long ngâm vang vọng cả trăm dặm đất đai:

- Nếu mục đích của Thám Hoa Văn Nhân là giết chúng ta, vậy hôm nay Lý mỗ sẽ không giữ lại mặt mũi cho Ma Quốc nữa. Tránh cho các ngươi tưởng rằng ta không dám giết người ở Tiêu Dao Kinh.

Văn Nhân Thính Hải buồn bực cùng cực, bản thân mình hoàn toàn không hề nói muốn giết Lý Duy Nhất. Hắn thầm hận, vì sao Trường Sinh tranh độ mãi vẫn chưa diễn ra? Khoảng thời gian trước khi Trường Sinh tranh độ, Lý Duy Nhất quả thực chiếm trọn mọi ưu thế.

- A Di Đà Phật!

Trên người Thiện Tiên Chí tỏa ra ánh sáng vàng Bồ Đề rực rỡ, hắn từng bước đi tới, cất cao giọng nói:

- Hay là bần tăng đưa ra một kiến nghị, hai bên chúng ta mỗi bên ra năm người, cược một ván trước Trường Sinh tranh độ. Tiền cược là ba bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ và hai con tin, tất nhiên bên chúng ta cũng sẽ cược năm bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ.

Văn Nhân Thính Hải cau mày, đánh mất ba bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ đã khiến hắn bị chửi một trận. Nếu lại thua thêm vài bộ... hắn còn mặt mũi nào giữ cái danh Thám Hoa này nữa?

Ánh mắt của đám người Mạc Đoạn Phong, Tiết Định, Quách Cự đều hướng về phía Lý Duy Nhất. Suy cho cùng, ba bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ và hai con tin đều thuộc về hắn, những người khác không có quyền quyết định.

Mạc Đoạn Phong truyền âm:

- Phía bên kia chỉ có Thiện Tiên Chí và Thái Tuế Địa Quân là khó đối phó, cho dù thua hai trận này, trả hai tên phế vật Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc lại cho bọn họ là được. Nếu muốn đánh, ta sẽ tiên phong.

Tiết Định truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Đánh thắng, ta ra giá một ngàn viên Linh Tinh để mua Ma Giáp Huyết Phù Đồ. Đánh thua thì bản vương tử vẫn đền một ngàn viên Linh Tinh. Thế nào?

Ánh mắt Lý Duy Nhất lướt qua trên người Thiện Tiên Chí, Văn Nhân Thính Hải, Thái Tuế Địa Quân:

- Không cần phiền phức như vậy, ta thấy không bằng một trận định thắng thua. Chúng ta hai bên mỗi bên phái một người, vừa phân cao thấp, vừa quyết sinh tử. Thám Hoa Văn Nhân thấy thế nào?

Lời này vừa nói ra, những tu giả đang xem chiến đấu ở gần đó đều xôn xao, cảm thấy Lý Duy Nhất đã điên rồi.

- Hai bên mỗi bên phái năm người, nếu an bài thỏa đáng, không chừng bọn họ có thể thắng ba trận. Chỉ cần thắng ba trận, trận đấu hôm nay coi như công đức viên mãn, đủ để đạt vinh quang tột đỉnh.

- Một trận phân thắng bại, phe bọn họ có ai là đối thủ của Thiện Tiên Chí và Thái Tuế Địa Quân?

Một vị cường giả thế hệ trước nhìn thấu mục đích của Lý Duy Nhất, liền thở dài một tiếng:

- Lý Duy Nhất không phải là ngông cuồng, mà hắn muốn mượn áp lực nặng nề để trùng kích cảnh giới đỉnh phong. Nhưng... có hơi quá cấp tiến, đây chính là một canh bạc lớn.

Thường Ngọc Thanh cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc, không hiểu rốt cuộc Lý Duy Nhất lấy tự tin từ đâu ra?

Thiện Tiên Chí truyền âm cho Văn Nhân Thính Hải:

- Hắn đoán chắc rằng trước Trường Sinh tranh độ không ai dám giết hắn, cho nên mới muốn dùng sinh tử để dọa chúng ta lùi bước. Chúng ta không dám giết hắn nhưng hắn lại dám giết chúng ta, nếu tự trói buộc tay chân, về mặt tâm lý chúng ta sẽ bị lép vế hơn một chút.

Trên đỉnh núi Chúng Diệu Am, Ma Tướng Khúc Kiều Tăng cùng một vị nữ ni mang tóc tu hành bước ra khỏi trai đường, đứng bên vách đá, cúi nhìn xuống chân núi.

Giọng nói của Khúc Kiều Tăng bí mật truyền vào tai Văn Nhân Thính Hải:

- Đồng ý với hắn, để đệ tử của Dữ Thiên Yêu Hậu ra tay.

Trong mắt Văn Nhân Thính Hải ánh lên vẻ kích động và niềm vui tàn nhẫn, tiếp đó cả người phấn chấn hẳn lên, cười nói:

- Muốn dọa chúng ta lùi bước sao? Ta thấy hắn là đang tự chuốc lấy nhục nhã thì có. Lý Duy Nhất, cứ quyết định vậy đi! Nhưng phải theo quy củ của Trường Sinh tranh độ, không được sử dụng phù lục và trận pháp do người khác luyện chế, chỉ có thể dùng sức mạnh của chính mình.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters