Thường Trí lẩm bẩm:
- Yêu Vương thật lợi hại.
Thường Trí không hề hoảng sợ, ánh mắt nhìn quanh tìm kiếm hình bóng Thường Ngọc Thanh.
Hắn biết rõ, cô cô cũng đã đến ngoại thành phía tây, chắc chắn đang ở gần đây.
Thường Ngọc Thanh không có ý định ra tay, nàng không tin Khúc Kiều Tăng và Văn Nhân Diệt Đạo sẽ để Thánh Nha Lão Tổ giết chết Lý Duy Nhất và Thường Trí.
Nàng chìm vào suy nghĩ nội tâm, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười bừng tỉnh ngộ, tự lẩm bẩm:
- Hóa ra là vậy! Tiểu tử này ngay từ đầu đã có ý định giết chết vị Yêu Đế Thánh Thai này. Diễn xuất rất giỏi, tính toán cũng xuất sắc, khó trách Ngọc Dao Tử lại đặt cược Mệnh Tuyền vào hắn. A...
Nàng nghĩ đến một chuyện thú vị khác.
Không chừng lần này Thường Thư lần này thật sự có thể gỡ vốn, gỡ bỏ danh xưng Thường Thua Tiên Sinh.
Không ngoài dự đoán của nàng, trong Chúng Diệu Am, bóng dáng Khúc Kiều Tăng lóe lên, thuấn di cản trước mặt Lý Duy Nhất và Thường Trí.
Hắn chắp hai tay lại tạo thành một bức tường Phật quang, chắn đòn trảo của cường giả Siêu Nhiên Yêu tộc Thánh Nha Lão Tổ.
Khúc Kiều Tăng ung dung nói:
- Thánh Nha huynh, xin hãy tạm kìm nén cơn giận, tên tiểu tử này không chỉ đơn giản là truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử, mà còn liên quan đến một bí mật quan trọng của Ma Quốc ta, không thể giết hắn.
Thánh Nha Lão Tổ tức giận nói:
- Không phải chỉ là Ngu Bá...
Thánh Nha Lão Tổ cuối cùng không dám gọi thẳng tên thật của Ma Quân, yêu khí tràn ngập dãy núi, trầm giọng nói:
- Là ngươi để Thái Tuế ứng chiến với Nhân tể tử đó phải không?
Khúc Kiều Tăng khẽ thở dài:
- Không thể đánh mất Ma Giáp Huyết Phù Đồ, cứ tưởng Yêu Đế Thánh Thai cảnh giới cao hơn một chút, giành chiến thắng là chuyện dễ như trở bàn tay, không ngờ lại tính sai! Dù sao đi nữa, thế hệ trẻ giao phong, chúng ta là thế hệ trước mà xen vào là phá vỡ quy củ. Khúc Kiều to gan xin Thánh Nha huynh giữ mạng hắn đến sau năm mới. Sau Trừ Tịch, Khúc Kiều tuyệt đối sẽ không cản nữa.
Thân là một trong ba vị Ma Tướng, có tu vi và chiến lực cao hơn Thánh Nha Lão Tổ, nhưng hắn lại hạ mình thấp như vậy, có thể nói là vô cùng khác thường.
Thánh Nha Lão Tổ đã nhận ra, tất cả đều là mưu kế của Khúc Kiều Tăng.
Nhưng hiện tại, trong bóng tối không biết có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm về phía này, cho dù có xé rách mặt với Khúc Kiều Tăng cũng không thể thay đổi được sự thật Thái Tuế Địa Quân đã chết. Những lời vừa rồi của Khúc Kiều Tăng rõ ràng là đang chế giễu Thái Tuế Địa Quân thân là Yêu Đế Thánh Thai, cảnh giới lại cao hơn Lý Duy Nhất một chút, vậy mà chết trận khi giao đấu, làm mất hết thể diện của Dữ Thiên Yêu Hậu và Yêu tộc.
Những tu giả trẻ tuổi của các Sinh Cảnh đang theo dõi trận chiến dần lấy lại tinh thần khỏi sự kinh ngạc.
Sau đó, bọn họ bắt đầu bàn tán xôn xao.
Tiết Định cảm thấy tê cả da đầu:
- Trời ạ, Thái Tuế Địa Quân cứ thế bị chém rồi sao? Không phải hắn đang chiếm thế thượng phong ư? Sinh tử thắng bại thay đổi nhanh đến vậy sao?
Vốn tưởng rằng Lý Duy Nhất hét lên “quyết định sinh tử” chỉ là nói ngoài miệng để dọa nạt đối thủ, không ngờ hắn làm thật.
Quách Cự cười nói:
- Thái Tuế Địa Quân chắc chắn là Yêu Đế Thánh Thai, nếu không tại sao cường giả Siêu Nhiên Yêu tộc tức giận đến thế? Vừa nãy Ma Tướng dường như cũng xác nhận điểm này, tốt quá, Lý Duy Nhất dọn dẹp một đại địch tương lai cho Nhân tộc, dập đầu tạ ơn hắn một cái cũng không quá đáng.
Mười hai vị tu giả của Tuế Nguyệt Cổ Tộc đều vô cùng phấn khích. Lý Duy Nhất chém chết Yêu Đế Thánh Thai khiến bọn họ đều cảm thấy vinh hạnh lây, tự tin hơn vào Trường Sinh tranh độ tiếp theo!
Hai bàn tay nắm chặt của Nam Cung cuối cùng cũng buông ra, trong mắt hiện lên ý cười.
Vũ Hồng Lăng nhìn về phía đám võ tu Đạo Cung, vừa như hỏi han, lại vừa như đang tự nói với chính mình:
- Lý Duy Nhất muốn lên đỉnh Trường Sinh Địa Bảng, trở thành đệ nhất thiên hạ của thế hệ trẻ sao?
Bên này vui, bên kia buồn.
Toàn bộ sức lực của Văn Nhân Thính Hải dường như bị rút cạn, hắn lùi lại hai bước, suýt nữa ngã gục. Trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ, Thái Tuế Địa Quân chết như vậy, bản thân hắn phải gánh tội lớn nhường nào?
Xích Nguyên lẩm bẩm không ngừng, rõ ràng đến lúc này vẫn không thể tin Thái Tuế Địa Quân đã chết:
- Lý Duy Nhất tiêu đời rồi, Cửu Lê Tộc tàn đời, Yêu Hậu tuyệt đối sẽ không bỏ qua, chuẩn bị diệt vong đi, sẽ có nhiều người phải chôn cùng... hắn chết chắc rồi!
Mạc Đoạn Phong có Thánh Thiên Tử chống lưng phía sau, xương sống rất cứng, đáp lại như vậy:
- Thật sự nghĩ rằng Dữ Thiên Yêu Hậu có thể làm bậy tùy thích sao? Thái Tuế Địa Quân chết trong trận chiến của thế hệ trẻ, là do không biết tự lượng sức mình mà chết. Nếu Dữ Thiên Yêu Hậu dám vì chuyện này mà báo thù Nhân tộc, Nhân tộc chắc chắn sẽ đáp trả gấp bội.
Vị cường giả Siêu Nhiên mặc áo cà sa lắm lời nói:
- Trận chiến ở Vân Thiên Tiên Nguyên mới trôi qua vài năm, e rằng chưa có Siêu Nhiên nào dám đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh sinh sự, Trữ Thiên Tử cũng vẫn chỉ là Bỉ Ngạn cảnh.
Lý Duy Nhất tìm lại được Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn, thu hồi Đại Phượng và Ngũ Phượng vào túi trùng, rồi cùng Thường Trí bước sải đi tới, sát ý trên người vẫn còn nồng đậm.
Hắn nhìn đám yêu tu Xích Nguyên:
- Kẻ vô dụng mới trả thù người nhà của đối thủ, thế hệ trẻ Yêu tộc muốn trả thù thì cứ tìm ta. Dữ Thiên Yêu Hậu muốn báo thù, sư tôn ta Ngọc Dao Tử sẽ ứng chiến. Các vị đừng lo, sư tôn ta đã sớm muốn ngồi lên cái ghế đệ nhất Trữ Thiên Tử rồi!
Lý Duy Nhất tất nhiên không sợ Dữ Thiên Yêu Hậu trút giận lên Cửu Lê Tộc.
Khoan nói đến chuyện Cửu Lê Tộc có thể vớt quan tài trong Huyết Hải, nắm giữ không ít bảo vật, nhưng vẫn luôn sống lay lắt ở Lê Châu, bản thân việc này đã rất không đơn giản. Hơn nữa, sức uy hiếp của Thiền Hải Quan Vụ cũng đủ khiến Dữ Thiên Yêu Hậu không dám tùy tiện bước vào Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Hơn nữa, nếu Dữ Thiên Yêu Hậu có thể tiêu diệt Cửu Lê Tộc thì mười mấy năm trước, nàng không cần đích thân đi, chỉ cần phái một vị Yêu Vương đi cũng đủ đạt được mục đích.
Nàng không làm như vậy ắt phải có nguyên nhân gì đó.
Có lẽ là do Bạch Loan ngăn cản, có lẽ vì Ngọc Dao Tử lúc đó đang tọa trấn Lăng Tiêu Cung, cũng có thể nàng cũng biết Cửu Lê Tộc cất giấu bí mật lớn.
Nói chung, một việc có thể dễ dàng hoàn thành nhưng nàng không làm, chắc chắn việc đó không đơn giản như bề ngoài.
Vị đạo sĩ trẻ đến từ Trung Thổ cõng mộc kiếm trên lưng kia nghe Xích Nguyên nói những lời như “diệt Cửu Lê Tộc”, chợt cảm thấy buồn cười, Yêu tộc phía nam đúng là không biết trời cao đất dày.
Lại thấy Lý Duy Nhất tự tin như vậy, hoàn toàn không sợ bị trả thù, trong đầu đạo sĩ trẻ lập tức hiện ra một suy đoán.
Nam Cung bước nhanh lên trước, hạ thấp giọng vô cùng quan tâm hỏi:
- Thương thế của ngươi sao rồi?
Lý Duy Nhất khẽ xua tay, ra hiệu không sao.
Tiết Định nói:
- Ha ha, nói đúng lắm, không có gì phải sợ cả. Lão nhân nhà chúng ta nói, niệm lực của Đại cung chủ có bước đột phá không nhỏ, bây giờ ai là đệ nhất Trữ Thiên Tử thì khó nói.
Lý Duy Nhất đi về phía Lư Cảnh Trầm, chuẩn bị thu lại vật cược.
Một nam tử trẻ mặc đạo bào cõng mộc kiếm trên lưng thuấn di ra, chắp tay thành quyền:
- Trung Thổ Trường Sinh Quan, Túc Nguyên, bái kiến Lý huynh.
Xung quanh lập tức vang lên những âm thanh khác thường, có ngạc nhiên, cũng có tò mò, hiển nhiên Trường Sinh Quan có lai lịch không hề nhỏ.
Yết Bảng Thịnh Hội gặp phải kẻ quấy rối trong thế hệ trẻ Trung Thổ không phải là chuyện kỳ lạ gì.
Mạc Đoạn Phong và Tiết Định một trái một phải tiến lên đón.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Người Trung Thổ các ngươi có biết lễ phép không hả, muốn khiêu chiến cũng phải đợi Lý Duy Nhất khôi phục trạng thái đỉnh phong chứ? Ai cũng thấy rõ là lúc này hắn tiêu hao rất lớn, đang mang thương tích.
Tiết Định bày ra tư thế, kình phong trên người tuôn trào cuồn cuộn:
- Tiết mỗ muốn được chiêm ngưỡng đạo thuật thần diệu của Trường Sinh Quan.