Hỗn loạn và nguy cơ (1)

Trung Thổ Trường Sinh Quan, mặc dù cách phía nam Doanh Châu một khoảng cách xa xôi vô tận, tại hiện trường vẫn có nhiều tu giả từng nghe danh tiếng của nó.

Trên khuôn mặt của Túc Nguyên nở nụ cười rạng rỡ và thân thiện, từ trong ngực rút ra một tấm đạo thiếp làm từ một loại gỗ đặc biệt, đưa cho Lý Duy Nhất, nói:

- Bần đạo không có ác ý, chỉ là muốn kết giao bằng hữu. Sau khi thương thế lành lặn, Lý đạo hữu có thể tới Ngôn Chân Lâu phía đông thành trò chuyện, tin tưởng rằng những người tu đạo như chúng ta nhất định sẽ có nhiều tiếng nói chung.

- Nếu có cơ hội, quả thực có thể giao lưu đôi chút.

Lý Duy Nhất nhận lấy đạo thiếp xem xét rồi cất đi, trong lòng vô cùng tò mò với Trung Thổ.

Nghe những lời bàn tán của các tu giả xung quanh, Trường Sinh Quan dường như khá có tiếng tăm, mô phỏng những Tiên Môn thời đại huy hoàng khi chư Tiên cùng tồn tại ở thời viễn cổ, đạt tới Trường Sinh cảnh mới có thể trở thành đệ tử chính thức của quan đó.

Đột nhiên.

Cách đó mười mấy trượng, một loạt võ tu mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, đeo mặt nạ bạc bao vây mười hai người của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, kết thành chiến trận, thả ra ra ma vân, phát động công kích.

- Ầm ầm!

Trận chiến nổ ra, ma vân và pháp khí va chạm, có võ tu của Tuế Nguyệt Cổ Tộc bị đánh văng ra ngoài khi chưa kịp phòng bị.

Làn da Văn Nhân Thính Hải bị huyết văn của Ma Giáp Huyết Phù Đồ bao phủ, chống lên Hắc Bạch Giới, hét lớn:

- Người của Thánh Đường Sinh Cảnh dám tới Chúng Diệu Am gây rối, gây ra sát lục, nhất định phải cho chúng một bài học nhớ đời. Khẩn cầu Siêu Nhiên tiền bối đừng can thiệp vào cuộc giao phong của thế hệ trẻ chúng ta, chúng ta sẽ tự mình đòi lại thể diện bị mất. Kẻ thù nhất định phải trả lại món nợ.

Lời của Văn Nhân Thính Hải có vẻ là đang nói với Khúc Kiều Tăng, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Thường Trí đứng cạnh Lý Duy Nhất.

Một ni cô trẻ tuổi của Chúng Diệu Am tham gia vào cuộc hỗn chiến, nói lớn:

- Tới Chúng Diệu Am khiêu khích và sát lục, nhất định phải trả giá. Nếu không, sau này chẳng phải ai cũng bắt chước sao?

Xích Nguyên vận chuyển Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người, dẫn dắt đám tu giả Yêu tộc xông về phía Lý Duy Nhất, hô:

- Hận thù của thế hệ trẻ thì chúng ta tự mình báo. Lý Duy Nhất, không phải ngươi nói muốn nhận lửa giận của thế hệ trẻ Yêu tộc sao, có dám đánh với ta một trận không?

Trong một thời gian ngắn, chân núi Kiều Sơn trở nên vô cùng hỗn loạn, âm thanh chiến đấu không ngừng vang lên.

Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ vốn định đại diện cho Đạo Cung đi tới chúc mừng Lý Duy Nhất giành được thắng lợi lớn, nhưng trong tai lại vang lên lời truyền âm của chân truyền Đạo Cung:

- Rút lui mau.

Hai nàng lập tức quay người tránh xa khỏi Kiều Sơn.

Tử Y Nữ nhạy bén phát hiện, một số bóng người với ánh mắt thâm trầm kỳ dị đi ngang qua các nàng, hướng về phía Lý Duy Nhất.

Thường Trí nhìn về hướng của Khúc Kiều Tăng và Thánh Nha Lão Tổ, cảm nhận được khí tức nguy hiểm, lập tức nắm chặt cổ tay Lý Duy Nhất:

- Không ổn, đám Văn Nhân Thính Hải đang tạo ra hỗn loạn. Nơi này vàng thau lẫn lộn, một số cường giả thế hệ trước cũng ẩn mình trong đám đông, chúng ta phải rời khỏi đây ngay.

Thường Trí biết rõ, rất có thể Khúc Kiều Tăng đã kết thành liên minh với Thái Tử, trước đó là muốn mượn tay Thái Tuế Địa Quân tiêu diệt Lý Duy Nhất.

Lý do vừa nãy Khúc Kiều Tăng ngăn cản Thánh Nha Lão Tổ, một là vì Thường Trí đã đứng trước Lý Duy Nhất, muốn giết Lý Duy Nhất không còn là chuyện dễ dàng. Hai là, Thánh Nha Lão Tổ là khách của hắn, nếu hắn không cản lại sẽ không thể giải thích với Ma Quân.

Hiện tại, chắc chắn lại là Khúc Kiều Tăng ra lệnh cho Văn Nhân Thính Hải, không biết có ý đồ là gì.

Chạy mới là thượng sách.

Thương thế trên người Lý Duy Nhất rất nặng, vì vậy hoàn toàn không quan tâm tới Xích Nguyên, nói:

- Mang theo những tu giả của Thánh Đường Sinh Cảnh...

- Không kịp nữa rồi! Ngươi mới là mục tiêu, những người khác không có nguy hiểm tính mạng.

- Ào!

Thường Trí vung tay áo, từ trong đó phóng ra một dòng pháp khí, ba con Long Thủ Hỏa Sư kéo chiếc xe Siêu Nhiên bay ra, đáp xuống đất.

Bên trong xe bay ra từng luồng phù quang, như những đám tinh vân lấp lánh bao phủ cỗ xe.

Hắn kéo Lý Duy Nhất lập tức lên xe.

Ở phía xa, Lư Cảnh Trầm nhíu mày, cũng phát hiện ra hành vi kỳ lạ của Văn Nhân Thính Hải và Xích Nguyên, liền truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Đồ đặt cược hãy để ta giữ, tuyệt đối sẽ không có sơ sót gì.

Mạc Đoạn Phong cũng lên tiếng:

- Ngươi cùng Trí Tiên Sinh đi trước đi, bảy con kỳ trùng và Địa Thư đã thu hút một số kẻ tham lam, ở lại đây quá nguy hiểm, ta sẽ mang tất cả người của Thánh Đường Sinh Cảnh về Ngọc Liễu Sơn Trang.

Mạc Đoạn Phong nói xong, cầm đao xông tới chỗ Văn Nhân Thính Hải, hét lớn:

- Hôm nay Mạc mỗ chính là tới gây rối đấy, ngươi làm gì được ta? Người của Thánh Triều, hãy tới giúp ta một tay, đánh bại tất cả yêu vật, nhân tình mà Mạc Đoạn Phong này nợ chắc chắn sẽ trả lại!

- Thiện hòa thượng, chúng ta lại đánh nữa nào.

Sáu cánh của Tiết Định mở ra, xoay vòng bay sát mặt đất, cuốn bay hai yêu tu rồi lao tới tấn công Thiện Tiên Chí.

Quách Cự thì xông về phía Xích Nguyên.

Thường Trí đích thân đánh xe, phóng cảm nhận ra ngoài, cổ kiếm lơ lửng trên đỉnh xe. Toàn bộ xe được bảo vệ bởi phù văn, quay trở về thành chính Tiêu Dao Kinh.

Mặc dù Lý Duy Nhất là hàng tiểu bối, nhưng hiện tại hắn đang vướng vào quá nhiều nhân quả và lợi ích, tuyệt đối không thể để hắn bị gì.

Cỗ xe của Thiên Lý Sơn nhanh chóng lùi về phía xa.

Lư Cảnh Trầm ngồi trong xe, trên bàn ngọc nối liền với thân xe trước mặt, đặt một cuộn gấm màu vàng nhạt mở ra, trên đó viết từng cái tên.

Hàng đầu tiên là Cổ Chân Tướng.

Có dòng chú thích: Cửu tuyền vô khuyết, tạm thời tứ trọng trung kỳ cực hạn.

Hàng thứ hai là Thiện Tiên Chí.

Chú thích: Trường Sinh cảnh tứ trọng đỉnh phong, Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng đỉnh phong.

Hàng thứ ba là Đường Vãn Châu.

Chú thích: Người bách tuệ cực đạo, tạm thời tứ trọng trung kỳ cực hạn.

Kèm theo ghi chú nhỏ: Tinh thần người cực đạo nên đạt đỉnh, nhuệ khí đã tổn hại, nên xếp thứ ba.

Lư Cảnh Trầm lẩm bẩm:

- Làm chủ bút Trường Sinh Địa Bảng kỳ này thật sự không dễ, ai nấy đều giấu tài cực sâu, tu vi tăng rất nhanh. Mỗi người đều đang tranh độ, vô cùng kiêu hãnh, rồng phượng tranh tài, đuổi theo không ngừng.

Lư Cảnh Trầm khẽ thở dài, lấy bút ra, viết ba chữ Lý Duy Nhất lên trên tên của Cổ Chân Tướng. Điều này có nghĩa là, Lý Duy Nhất tạm thời đứng đầu Trường Sinh Địa Bảng.

Lư Cảnh Trầm đánh một dấu hỏi sau tên Lý Duy Nhất.

Nghĩ rất lâu, hắn mới viết ba chữ “người thập tuyền” trước dấu hỏi.

Một lát sau, hắn lại gạch bỏ ba chữ này.

Là người chấp bút, Lư Cảnh Trầm chịu áp lực rất lớn.

Bởi vì mỗi khi Trường Sinh Địa Bảng được công bố, đều có nhiều thiên chi kiêu tử không phục. Thậm chí có những người cố ý giấu giếm thực lực, chỉ để vào đúng Trừ Tịch đánh vào mặt Sinh Cảnh Thiên Mệnh của chủ bút Địa Bảng.

Một ngàn hai trăm ba mươi người, việc xếp hạng sai là điều không thể tránh khỏi.

Nhưng nếu sai quá nghiêm trọng, sai quá nhiều, đặc biệt là có sai sót lớn mười hạng đầu thì hắn sẽ bị những tu giả trong thiên hạ chê cười.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters