Hắn không dám hy vọng vào Hộ Đạo Thê Muộn Hồ Lô, dù sao trên Chiến Hạm Thanh Đồng, nàng ngay cả tàn hồn của Ngu Đà Nam cũng không thể giết chết bằng một đòn, dường như bị hạn chế bởi cảnh giới tu vi của vật dẫn là Lý Duy Nhất. Lý Duy Nhất thậm chí còn không chắc chắn nàng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào hay không.
Những lời mà Ngọc Dao Tử từng nói hiện lên bên tai hắn:
- Luôn giữ lý trí và bình tĩnh, đừng để nỗi sợ hãi chi phối. Ngươi phải biết, những nguy hiểm mà ngươi thật sự không thể giải quyết, ngươi thậm chí còn không có cơ hội để suy nghĩ và nói chuyện.
Một lúc lâu sau.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thanh tiền bối, chúng ta sẽ đi đâu?
- Đến nơi thì ngươi tự nhiên sẽ biết.
Nói xong, lão nhân quay đầu lại, lộ ra khuôn mặt thanh tao lại toát lên vẻ quý phái, liếc nhìn Lý Duy Nhất:
- Ngươi biết lão phu là ai?
Lý Duy Nhất nhìn vào mắt lão nhân, cảm thấy như đang nhìn chằm chằm vào vực thẳm, có một cảm giác rợn người.
Hắn nín thở trả lời:
- Ta cũng chỉ hỏi thử.
Lão nhân tiếp tục nhìn con đường phía trước, giọng điệu luôn bình tĩnh:
- Nha đầu đó đã nói hết mọi thứ cho ngươi rồi sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Đã nói nhiều, nhưng có phải là tất cả hay không thì ta không biết!
Hai người im lặng.
Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ, người đang đánh xe rốt cuộc là Thanh Từ, hay là Tổ Trùng của Thái Hư Trùng.
Nếu là Thanh Từ, có lẽ hắn vẫn còn một tia hy vọng sống sót.
Sau khi đi qua một con phố, lão nhân đột nhiên hỏi:
- Sao ngươi đoán ra được?
Lý Duy Nhất trả lời:
- Những nhân vật có tu vi cao đến mức như ngài mà dám mạo hiểm cực lớn để ra tay bên ngoài Tiêu Dao Kinh, vốn dĩ ít ỏi chỉ đếm trên đầu ngón tay.
- Sau khi bắt ta, không lục soát bảo vật ngay lập tức, cũng không lấy mạng ta. Có thể thấy mục đích không phải vì kỳ trùng cấp Đế Hoàng gì đó, cũng không phải là người của Thái Tử Ma Quốc.
- Hơn nữa, thủ đoạn tiền bối khống chế Phó Tiêu Tôn rất giống với Thái Hư Tộc. Ta từng thấy một tiểu bối của Thái Hư Tộc có thể nuốt linh hồn của võ tu khác, chiếm đoạt thể xác của họ.
- Nghe đồn, tiền bối nhờ vào Thái Hư Trùng tựa hồ đang tu luyện một loại chú thuật cấm kỵ cổ xưa nào đó. Hẳn là có liên quan đến điều này?
Lão nhân đánh xe trước chính là Thanh Từ, chưởng giáo của Tiên Hà Tông trăm năm trước.
Đồng thời cũng là Tiêu Tôn tiền nhiệm của Động Khư Doanh.
Một nhân vật như vậy, Thường Trí sao có thể là đối thủ của hắn chứ?
Thanh Từ lên tiếng:
- Anh hùng xuất thiếu niên! Nếu lão phu vẫn còn là Tiêu Tôn của Động Khư Doanh, nhìn thấy trong doanh xuất hiện một vị Tiêu Linh trẻ tuổi có thể chém giết Yêu Đế Thánh Thai ở cùng cảnh giới, chắc chắn sẽ rất vui mừng.
Tiếng cười của Thanh Từ mang lại cho người ta một cảm giác hiền hòa cực kỳ dễ chịu, nhưng ngay giây tiếp theo, khiến Lý Duy Nhất rơi lại vào hầm băng:
- Ngươi có biết không, lão phu vốn đến để giết ngươi. Cho dù là bây giờ, cũng chưa hoàn toàn thay đổi suy nghĩ này.
Lý Duy Nhất hiểu rõ lúc này mỗi câu nói của mình đều quyết định sinh tử:
- Tại sao tiền bối thay đổi ý định?
- Có chút khôn vặt, biết lái câu chuyện sang hướng có lợi cho bản thân.
Thanh Từ thẳng thừng vạch trần tâm tư của Lý Duy Nhất, rồi mới nói:
- Những người trong Động Khư Doanh từ Trang Sư Nghiêm, Liễu Điền Thần trở xuống đều đáng chết cả, nhưng sư phụ Lê Viên Triệt của ngươi không tệ. Nếu lúc đó người đứng ra chủ trì đại cục Động Khư Doanh là hắn, có lẽ mọi chuyện đã hoàn toàn khác. Đương nhiên, điều thực sự làm lão phu thay đổi suy nghĩ là vì chính ngươi, là trận chiến giữa ngươi và Thái Tuế Địa Quân.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lẽ nào tiền bối đã động lòng mến mộ nhân tài?
- Ha ha!
Thanh Từ bật cười lớn:
- Trên đời này làm gì có nhiều tình yêu vô cớ đến thế? Đố kỵ và ích kỷ mới là bản tính của con người. Nhân tài không thể để cho ta sử dụng, tốt nhất là nên giết sớm.
Lý Duy Nhất nói:
- Vãn bối thực sự không hiểu rồi!
Thanh Từ đột nhiên hỏi:
- Mục đích ngươi bất chấp tất cả giết Thái Tuế Địa Quân là gì?
Lý Duy Nhất nghi hoặc nhìn bóng lưng của lão nhân.
Thanh Từ nói:
- Có thể vì cứu một người mà không tiếc để lộ bảo vật trên người, không tiếc đắc tội Dữ Thiên Yêu Hậu, không quan tâm đến bất kỳ hậu quả nào, tình nghĩa và nhân tính này rất đáng trân trọng, không nên bị thế giới lạnh lùng tàn nhẫn này hủy diệt.
Lý Duy Nhất đã hiểu!
Thanh Từ nuốt chửng linh hồn của Liễu Điền Thần, đương nhiên là đã biết nhiều chuyện.
Biết Lý Duy Nhất giết Thái Tuế Địa Quân là vì giúp Nghiêu Thanh Huyền.
Có lẽ, chính điểm này đã khiến lão nhân sinh ra sự đồng cảm.
Con người càng thiếu thốn điều gì thì càng quan tâm đến điều đó.
Cỗ xe dừng lại dưới một tửu lâu cao sáu tầng nằm bên bờ hồ phía đông Bắc Hồ rộng hai trăm dặm.
Sau khi xuống xe, Thanh Từ liếc nhìn Lý Duy Nhất ở trong xe một cái:
- Đừng nói lung tung, cũng đừng ảo tưởng có thể trốn thoát thì mới sống được.
Sau đó, hắn căn dặn tiểu nhị chạy đến đón:
- Dắt con Thanh Lộc đi, cho nó ăn chút linh lương.
Lý Duy Nhất xuống xe, nhìn quanh bốn phía, sau đó đi cùng Thanh Từ vào trong lâu.
Một già một trẻ từng bước lên cầu thang, đến tầng sáu, hai người ngồi xuống bên bàn ăn cạnh cửa sổ nhìn ra hồ.
Thanh Từ nói:
- Muốn ăn gì thì cứ gọi.
Lý Duy Nhất ngồi đối diện Thanh Từ:
- Lấy tu vi của tiền bối còn cần ăn những thứ trần tục này sao?
Thanh Từ nói:
- Người trong thiên hạ đều là người trần tục, vật trong thiên hạ đều là vật trần tục. Sinh ra có cái miệng, ngươi bạc đãi nó làm gì? Nên ăn uống tùy thích.
Bất luận trong những giây phút áp lực và nguy hiểm nào, Lý Duy Nhất cũng đều có thể ăn nổi. Vì vậy, hắn không khách sáo gọi một phần tất cả những món ăn và rượu ngon đắt nhất của quán.
Coi như là bữa ăn cuối cùng.
Thanh Từ đột nhiên lên tiếng:
- Thả bảy con kỳ trùng đó ra đây, để lão phu xem một chút.
Lý Duy Nhất vẫn giữ hơi thở bình ổn:
- Vãn bối đã tạm thời giao chúng cho Trí Tiên Sinh chăm sóc giúp.
- Giao cho Thường Trí sao?
Sắc mặt Thanh Từ nháy mắt trở nên u ám, rõ ràng là cho rằng Lý Duy Nhất đang cố tình lừa gạt.
Hắn nhấc cánh tay lên, từng luồng pháp khí như lưới như lụa dò xét từng cái Túi Càn Khôn trên người Lý Duy Nhất.
Có sương mù pháp khí tuôn vào trong Phong Phủ, Tổ Điền, Thần Khuyết của Lý Duy Nhất.
Lát sau.
Thanh Từ thu pháp khí về, ánh mắt trở nên nghi hoặc.
Lý Duy Nhất thừa dịp này nói ngay:
- Hết cách rồi, kế mượn đao giết người của Thái Tuế Địa Quân quá thâm độc. Vãn bối tự biết tu vi có hạn, sợ bảy tiểu gia hỏa sẽ bị người ta cướp mất, chỉ đành dùng hạ sách này.
Thanh Từ hỏi:
- Cũng giao cả Địa Thư cho hắn sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Trí Tiên Sinh đáng giá tin tưởng.
Thanh Từ hừ nhẹ một tiếng:
- Ngây thơ, ngu xuẩn, ngốc không ai bằng. Chân kinh như Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên của Địa Thư rơi vào tay Thường gia, ngươi còn có thể lấy lại được sao?
Thanh Từ có tu vi cỡ nào, vừa nãy đã dò xét toàn thân Lý Duy Nhất một lượt, thậm chí cả Hoàng Long Kiếm và Đạo Tổ Thái Cực Ngư đều bị hắn dùng pháp khí và linh quang kích hoạt.
Đương nhiên là không có phản ứng gì.
Theo hắn thấy, Đạo Tổ Thái Cực Ngư không khác gì một món đồ trang sức, không có điểm gì thần kỳ.
Về phần Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn, hắn hoàn toàn không thèm chạm vào, rõ ràng là không để trong lòng.
Lý Duy Nhất nói:
- Đa tạ Thanh tiền bối.
Thanh Từ hỏi:
- Tạ lão phu làm gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Tạ lòng yêu mến nhân tài của tiền bối, không dùng thuật sưu hồn đối với vãn bối, làm tổn thương căn cơ tu hành của ta. Cho dù tiền bối không muốn thừa nhận thiện niệm trong lòng mình cỡ nào thì vãn bối vẫn có thể cảm nhận được.
- Ngươi tưởng rằng lão phu sẽ không sưu hồn ngươi sao?
Ánh mắt Thanh Từ trở nên lạnh lẽo, nụ cười dữ tợn, đột nhiên hỏi:
- Làm thế nào để mở ra đệ thập tuyền trong truyền thuyết?
Lý Duy Nhất đáp:
- Vài năm trước, ở Trấn Táng Tiên của Lê Châu thuộc Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tiên hà tuôn trào, mở ra một Không Gian Tiên Giới. Vãn bối đã hấp thụ tiên hà ở đó, may mắn mở ra tuyền nhãn.
Ngay sau đó, Lý Duy Nhất bổ sung thêm một câu:
- Là Lê Sư bảo ta trùng kích thập tuyền.
Những lời hắn nói đều là sự thật.
Thanh Từ khẽ lẩm bẩm:
- Nơi cực nam, thiên tượng xuất hiện liên tục. Tiên đạo long mạch khôi phục, người thập tuyền xuất thế, xem ra Doanh Châu thực sự sẽ đón một thời đại vô cùng rực rỡ, chúng ta đều sẽ trở thành những huyền thoại và nhân chứng của lịch sử.
Thế gian có truyền thuyết về người thập tuyền, rõ ràng trước đây cũng từng có người mở ra.