Ở phía sau.
Tu giả của Ma Quốc, Yêu tộc, Chúng Diệu Am liên tục lao ra khỏi sơn môn, trận chiến khiến toàn bộ khu vực dãy núi ngoại thành phía tây trở nên vô cùng hỗn loạn.
Tu giả trẻ tuổi của các Sinh Cảnh đều đang rút lui.
Trên đường rút lui, họ vẫn không quên bàn tán sôi nổi.
- Lý Duy Nhất còn mạnh hơn cả Yêu Đế Thánh Thai, nếu Cổ Chân Tướng không thể phá cảnh tới tứ trọng đỉnh phong, hắn chắc chắn sẽ đứng đầu Trường Sinh Địa Bảng. Đi mau, mau tới Mệnh Số Đổ Phường đặt cược.
- Mệnh Số Đổ Phường sẽ để ngươi ăn trên đầu sao? Tỷ lệ cược chắc chắn đã thay đổi rồi! Hối hận quá, sớm biết lúc tỷ lệ cược của Lý Duy Nhất là 1 ăn 11, ta nên cược toàn bộ gia tài.
- Các ngươi nói xem, bảy con kỳ trùng của Lý Duy Nhất thật sự là cấp Đế Hoàng sao?
- Ta thấy bảy con kỳ trùng đó rất không đơn giản, cho dù không phải cấp Đế Hoàng, khả năng cao cũng là cấp Vương. Một, hai con còn dễ nói, cả bảy con kỳ trùng cấp Vương thì quá dọa người rồi. Đại cung chủ sơ ý quá, yên tâm để hắn mang theo chí bảo như vậy bên người.
- Dù sao sau trận chiến hôm nay, Lý Duy Nhất và bảy con kỳ trùng của hắn đã nổi danh hoàn toàn rồi, chắc chắn sẽ lọt vào tầm nhìn của những cường giả thế hệ trước của các Sinh Cảnh, thậm chí Võ Đạo Thiên Tử cũng biết tên.
- Các ngươi vừa nãy có nghe thấy tiếng chuông không? Cái chết của Thái Tuế Địa Quân chắc chắn liên quan đến nó, trên người Lý Duy Nhất vẫn còn bảo vật.
...
Trong xe.
Lý Duy Nhất vừa trị thương vừa trầm tư.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng sau khi ăn đủ loại tinh dược ngàn năm, Tiên Nhưỡng, Hi Hòa Hoa, Lục Trảo Tiên Long Khí, so với hình thái ban đầu đã có sự thay đổi rất lớn, mỗi con lại có một số điểm khác biệt.
So với hình ảnh Phượng Sí Nga Hoàng trong sách đã có nhiều điểm không giống nhau.
Nếu Dữ Thiên Yêu Hậu có một, hai phần nắm chắc thì không thể nào chỉ phái Thái Tuế Địa Quân ra tay, Thái Tuế Địa Quân càng không thể nào công khai hét lên như vậy, mà đáng ra phải bí mật chiếm đoạt.
Do đó, Dữ Thiên Yêu Hậu hẳn là từng nghi ngờ, nhưng khả năng cao là sau đó đã phủ định bảy con kỳ trùng của Lý Duy Nhất là ấu trùng của Phượng Sí Nga Hoàng.
Lý Duy Nhất thở dài:
- Tên Thái Tuế Địa Quân này chết rồi, còn để lại cho ta một rắc rối lớn như vậy.
Ức Tông, Ức Tộc trải rộng khắp phía nam Doanh Châu, mặc dù chỉ là nghi ngờ cũng đủ khiến một số thế lực làm liều, mạo hiểm tìm hiểu.
Nghĩ tới đây, Lý Duy Nhất liếc mắt về phía cửa xe.
Rèm che đóng kín, cửa xe khóa chặt.
Phù văn dày đặc khắp nơi, hệ thống phòng thủ đã hoàn toàn mở ra.
- Ào!
Lý Duy Nhất thả ra pháp khí và linh quang, biến không gian nhỏ trong xe thành một vùng mây mù ánh sáng.
Sau đó, hắn thu toàn bộ bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, Ác Đà Linh, Địa Thư vào trong Đạo Tổ Thái Cực Ngư. Cho dù là Thường gia, hắn cũng không thể không đề phòng.
Cỗ xe Siêu Nhiên đột nhiên dừng lại.
Lý Duy Nhất cảnh giác hỏi:
- Trí thúc, có chuyện gì vậy?
Thường Trí trả lời:
- Không sao, là Phó Tiêu Tôn.
Thường Ngọc Kiếm có thể gia nhập Động Khư Doanh, chắc chắn là có người trong Thường gia tiến cử.
Người này có khả năng lớn là Thường Trí.
Việc Thường Trí gọi Liễu Điền Thần là Phó Tiêu Tôn cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Liễu Điền Thần đứng trước cỗ xe Siêu Nhiên, lộ ra vẻ không hài lòng:
- Ta tới đón Lý Duy Nhất, tại sao gây ra chuyện lớn như vậy? Quyết đấu sinh tử với Yêu Đế Thánh Thai? Hắn trẻ tuổi bốc đồng, không biết chừng mực, tại sao ngươi không ngăn cản hắn?
Thường Trí nhảy xuống xe, bước về phía Liễu Điền Thần, nói thẳng:
- Ta dù gì cũng là võ tu của Ma Quốc, trên đầu bị các ngọn núi lớn đè. Có một ngọn núi lớn muốn mượn tay Thái Tuế Địa Quân để thăm dò giới hạn thực lực của Lý Duy Nhất, ta cũng hết cách. Hơn nữa, Trường Sinh tranh độ là cuộc quyết đấu của giới trẻ, thế hệ trước không tiện can thiệp.
Phù văn xung quanh cỗ xe Siêu Nhiên tan đi, Lý Duy Nhất bước ra từ trong xe.
Liễu Điền Thần nói:
- Về Ngọc Liễu Sơn Trang trước! Bản tôn đã phái người truyền tin cho Tiêu Tôn và Đại cung chủ biết chuyện này.
Liễu Điền Thần thả ra pháp khí bao lấy Lý Duy Nhất, đưa hắn rời đi nhanh chóng.
Thường Trí nhìn chằm chằm bóng lưng Liễu Điền Thần, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ, nhận ra điều gì đó, gọi lớn:
- Liễu Điền Thần!
Liễu Điền Thần do dự một lúc mới dừng bước, quay đầu nhìn Thường Trí, trong mắt hiện lên ý cười kỳ dị, trả lời bằng một giọng nói hoàn toàn khác:
- Sao ngươi phát hiện ra được?
Nếu không phát hiện, Thường Trí sẽ không đột nhiên gọi thẳng tên hắn.
Thường Trí thu thanh cổ kiếm lơ lửng trên nóc xe vào tay, thân kiếm run rẩy phát ra tiếng kiếm ngân lanh lảnh để thông báo cho các Siêu Nhiên khác của Ma Quốc:
- Ngươi không mời ta đi cùng, hơn nữa, lúc này dường như Thường gia an toàn hơn... một chút... Phụt...
Liễu Điền Thần xoay cổ tay, nhẹ nhàng nhấc cánh tay lên, cách không vỗ chưởng đánh Thường Trí lún xuống lòng đất.
Thường Trí vung kiếm chém ra trường hà màu ngọc, dốc hết toàn lực chống đỡ, nhưng bị chưởng ấn của đối phương ép cho kiếm khí vỡ vụn, pháp khí hộ thể và kinh văn toàn thân nháy mắt tan tác.
- Ầm!
Mặt đất xung quanh sụt lún, những vết nứt lan ra xa như mạng nhện.
Liễu Điền Thần lẩm bẩm:
- Ma Phi Thường Ngư Lộc?
Liễu Điền Thần muốn tung thêm một đòn, nhưng cảm nhận một luồng khí tức lao đến với tốc độ cao, ánh mắt nhìn về phía tây, sau đó cuốn lấy Lý Duy Nhất rồi biến mất khỏi mặt đất.
- Vù!
Thường Ngọc Thanh cầm phất trần màu trắng xuất hiện ở rìa hố lõm do chưởng ấn tạo ra, nhìn Thường Trí toàn thân đầy máu dưới đáy hố lớn, trong đôi mắt đẹp lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Thường Trí gãy hơn trăm khúc xương, nằm dưới đáy hố khó lòng cử động, nỗ lực vận chuyển pháp khí để trị thương:
- Ta không chết được... Cô cô, mau lên, có người đã giết chủ của Vũ Lâm Sinh Cảnh Liễu Điền Thần, Lý Duy Nhất bị hắn bắt đi rồi...
Đại địch khủng khiếp như vậy thật sự quá đáng sợ, suýt chút nữa lấy mạng hắn chỉ bằng một chưởng.
Năm ngón tay trái của Thường Ngọc Thanh bấm quyết tạo ra từng vòng linh quang, đồng thời thả ra cảm nhận, trong đôi đồng tử hiện lên cảnh tượng thiên địa.
- Vù! Vù...
Từng cường giả Ma Quốc lao ra khỏi Tiêu Dao Kinh, vội vã chạy đến.
Trước đó, Thường Ngọc Thanh đã biến mất không thấy tăm hơi.
...
Khoảng buổi chiều.
Một con Thanh Lộc đốm trắng dài một trượng kéo cỗ xe tiến vào từ cổng thành phía bắc, đi trên con phố lát đá xanh bên bờ một con sông lớn.
Hai bên phố tường trắng ngói đen, cửa hàng san sát nối tiếp nhau.
Tiệm đóng khung tranh, thư phòng, cửa hàng đan dược, tiệm hương nến nằm san sát nhau, trong không khí thoang thoảng mùi mực và dược liệu.
Lý Duy Nhất bị thương rất nặng sau trận chiến với Thái Tuế Địa Quân, lúc này bị phong ấn tu vi, khuôn mặt tái nhợt ngồi đoan chính trong xe, hai tay đặt trên đầu gối.
Tầm nhìn phía trước của hắn là rèm xe được treo lên.
Có thể nhìn thấy người đi đường bên ngoài, và một lão nhân ngồi trên chỗ đánh xe.
Lão nhân đó mặc áo đen, bên ngoài khoác áo lụa xanh, tóc hoa râm, khuôn mặt gầy guộc, tay cầm roi đuổi ngựa, giống như lão bộc của một gia tộc quyền quý.
Bộ da thịt Liễu Điền Thần đã bị lão nhân nhét vào Túi Càn Khôn bên hông.
Nhìn thân hình và dung mạo lúc này, rất khó để nói đó có phải là dung mạo thật của lão nhân hay không.
Lão nhân vung roi đuổi con lộc, cỗ xe bắt đầu chạy chậm:
- Không tồi! Sinh tử nằm trong một ý nghĩ của lão phu, nhưng lại có thể nhanh chóng giữ bình tĩnh, có vài phần khí độ của đệ nhất nhân thế hệ trẻ.
Lý Duy Nhất rơi vào tử cục chưa từng có, vắt óc suy nghĩ đối sách.
Lúc này không thể trông cậy vào bất cứ ai, chỉ có thể dựa vào chính mình.