Tìm đường sống (2)

Môi Lý Duy Nhất dính vệt máu, hai tay dán sát mặt bàn, nhìn Sở Ngự Thiên bằng ánh mắt lạnh lùng:

- Thái Âm Giáo giết ta thì chỉ có trăm hại mà không một lợi.

Sở Ngự Thiên thật sự không hiểu tại sao Lý Duy Nhất có thể mặt dày nói ra những lời như vậy.

Thanh Từ nâng ly, nhấp một ngụm:

- Bây giờ ngươi quả thật cần phải có những lời lẽ kinh người thì mới bảo toàn được mạng sống! Nói tiếp đi.

Lý Duy Nhất giải thích:

- Nếu ta chết, trong Trường Sinh tranh độ, Ma Quốc có thể dễ dàng đoạt được sách ngọc Sinh Tuyền trong tay Tuế Nguyệt Cổ Tộc. Ngu Bá Tiên nắm được kết quả chắc chắn, tự nhiên cũng coi đội quân Thệ Linh ở biên giới là mối họa lớn.

- Từ đó, hắn sẽ không cản trở nữa, mà sẽ cùng với quân tiếp viện của các Sinh Cảnh đánh tan đội quân Thệ Linh bằng tốc độ như sét đánh.

- Ngược lại, nếu ta tham gia Trường Sinh tranh độ. Trong vòng ba năm, Ma Quốc đừng hòng lấy được sách ngọc Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền.

- Xin hỏi, trong hoàn cảnh này, nếu các ngươi là Ngu Bá Tiên thì có cản trở chiến cục của Thánh Đường Sinh Cảnh hay không? Có gây rối loạn trong nội bộ quân đội Nhân tộc, kéo dài chiến cục đến ba năm sau hay không?

- Đội quân Thệ Linh là thủ đoạn mà Ngu Bá Tiên dùng uy hiếp Tuế Nguyệt Cổ Tộc, nếu không lấy được sách ngọc Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền, chắc chắn hắn sẽ để cho chiến tranh tiếp diễn.

- Ta tham gia Trường Sinh tranh độ, đội quân Thệ Linh sẽ không thua trong ba năm, có thể ung dung huy động thêm lực lượng. Vai trò của ta quá lớn, Thái Âm Giáo các ngươi và Vong Giả U Cảnh đều nên dốc toàn lực bảo vệ ta mới đúng.

Sở Ngự Thiên cau mày, suy nghĩ để phản bác lại lời Lý Duy Nhất:

- Ngươi đánh giá bản thân quá cao rồi!

Thanh Từ suy nghĩ một chút, cười nói:

- Có chút thú vị. Tiếp tục đi.

Lý Duy Nhất nói:

- Thái Âm Giáo là do Vong Giả U Cảnh bồi dưỡng để đối phó với sức mạnh của Nhân tộc. Chỉ khi Bách Cảnh Sinh Vực tồn tại, các ngươi mới có giá trị tồn tại. Tại sao các ngươi lại mong muốn Vong Giả U Cảnh đánh bại Nhân tộc của Bách Cảnh Sinh Vực? Đã từng nghe câu được chim bẻ ná, được cá quên nơm chưa?

Sở Ngự Thiên nói:

- Ngươi thật khéo ăn khéo nói, chuyện giết hay không giết ngươi mà được đẩy lên tầm cao đến vậy sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Là lúc trước ngươi nói, đại quân Thệ Linh muốn tiến sâu vào, càn quét toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực. Lỡ như ngươi nói trúng thì sao?

Sở Ngự Thiên đứng dậy, cung kính hành lễ với Thanh Từ:

- Thánh Đình Vương, tuyệt đối không thể giữ lại tiểu tử này! Hắn có thể giết được Yêu Đế Thánh Thai, trọng lượng của hắn ở trong lòng Ngọc Dao Tử chắc chắn không thấp, không thể nào là quân cờ nhỏ như hắn nói.

Thanh Từ đặt đũa xuống, lau miệng:

- Tiêu Dao Kinh đã phong tỏa toàn thành, rất khó có cơ hội tiêu diệt mầm non nữa. Ngươi đi thông báo cho mọi người, lập tức rút lui.

Sở Ngự Thiên vẫn cố nói thêm:

- Thánh Đình Vương...

Giọng Thanh Từ đột ngột trở nên lạnh lẽo:

- Từ lúc ngươi chưa được lão phu cho phép đã ra tay giết hắn thì vẫn luôn mạo phạm. Bây giờ ngay cả mệnh lệnh của lão phu cũng không nghe nữa? Cho ngươi ngồi cùng bàn là vì ngươi là chân truyền của Thái Âm Giáo, không giống với những giáo chúng khác. Nhưng mỗi giáp đều có chân truyền Thái Âm Giáo, ở chỗ lão phu vẫn chưa cao quý đến vậy đâu. Đi mau!

Giọng nói trầm thấp bình thường này như tiếng sấm nổ vang trong đầu Sở Ngự Thiên.

Trong Thái Âm Giáo, chỉ sợ uy chứ không sợ đức độ.

Nếu không có uy thì sẽ bị cấp dưới mạo phạm, bề ngoài cung kính nhưng bên trong lại ngấm ngầm làm trái.

Sở Ngự Thiên toàn thân run rẩy, phát ra một tiếng kêu khẽ. Hắn không nói thêm lời nào nữa, hành lễ rồi lui ra ngoài.

Nửa canh giờ sau.

Cỗ xe rời khỏi tửu lâu, tiếp tục di chuyển.

Không phải là hướng ra khỏi thành.

Trong lòng Lý Duy Nhất rất hoang mang, không hiểu rốt cuộc Thanh Từ có ý đồ gì, không biết những lời mình nói lúc nãy có hiệu quả hay không.

Hắn không dám hỏi, sợ hỏi sẽ chuốc lấy họa sát thân.

Lão nhân trước mắt thật sự có tính khí thất thường.

Chỗ đánh xe bên ngoài cửa xe, Thanh Từ đột nhiên lên tiếng:

- Ngươi có biết không, đối với một kẻ cô độc chỉ có sự hận thù trong lòng mà nói, thế cục thiên hạ ra sao, Ma Quốc có biến động hay không, Ngọc Dao Tử có ý đồ gì, lão phu hoàn toàn không quan tâm. Vì vậy, những lời ngươi nói lúc nãy không cứu được mạng ngươi.

Thanh Từ lấy từ trong Túi Càn Khôn ra một thân xác.

Ngay sau đó, trên người lão nhân tỏa ra ánh sáng rực rỡ, biến thành một người đàn ông trung niên mặc áo màu máu.

Bóng dáng của người đàn ông trung niên rất cao lớn rắn chắc, đội mũ có khăn che lên che kín phần lớn khuôn mặt.

Trong tầm nhìn của Lý Duy Nhất có thể thấy vị trí sau lưng áo màu máu là chín dấu vết lá Minh Linh tượng trưng cho hoàng tộc Ma Quốc.

Giọng của Thanh Từ thay đổi, trở nên tràn đầy nội lực, không có chút cảm giác già nua nào:

- Ngươi có biết tại sao lão phu không giết ngươi không? Bởi vì ngay cả khi đứng trước ranh giới sinh tử, ngươi cũng không bán đứng Thanh nha đầu, không dễ dàng lấy bí mật nàng vẫn còn sống làm một con bài để đánh. Nếu lúc nãy ngươi làm như vậy thì đã trở thành người chết rồi.

Ánh mắt Lý Duy Nhất đột nhiên đông lại:

- Tiền bối đang thăm dò ta sao?

- Vở kịch ngươi diễn ở Động Khư Doanh rất hay. Nhưng ngươi phải biết rằng, lão phu từng là Tiêu Tôn của Tiêu Linh Quân, đâu dễ bị các ngươi qua mặt? Sự thật trong thiên hạ này đều có dấu vết để lại. À, đến rồi, chắc nàng sẽ rất vui khi gặp chúng ta!

Thanh Từ cười một tiếng, kéo dây cương, cỗ xe dừng lại trước một cánh cửa màu đỏ thẫm tráng lệ. Hai bên cửa là những binh lính mặc áo giáp, mỗi người đều có tu vi mạnh mẽ.

Trên cánh cửa cao mười mấy trượng, rộng rãi có thể cho cả cự thú và long liễn đi qua là ba chữ lớn Tông Nhân Phủ mạ vàng trên tấm biển.

Thị vệ trông coi cổng Tông Nhân Phủ xác nhận danh tính của người lái xe xong liền mở lưới ánh sáng trận pháp ra:

- Bái kiến Huyết Y Chấp Sự.

Rõ ràng, Huyết Y Chấp Sự là lớp vỏ bọc hiện tại của Thanh Từ, có địa vị rất cao trong Tông Nhân Phủ, các thị vệ đều vô cùng kính sợ.

Cỗ xe Thanh Lộc đi thẳng vào từ cửa hông.

...

Hai vạn năm kể từ khi Ma Quốc được thành lập, hoàng tộc họ Ngu khai chi tán dịp, tộc nhân lên đến hàng ức rải rác khắp thiên hạ.

Tông Nhân Phủ quản lý tôn pháp lễ chế, bổng lộc, hôn tang gả cưới của hoàng tộc Ma Quốc. Chỉ có tu giả mang huyết mạch hoàng tộc mới được giữ chức vụ ở đây.

Nơi này là cấm địa của tu giả chỉ đứng sau Tiêu Dao Cung, che giấu một phần nội tình rất lớn của Ngu tộc, thâm u và bí ẩn.

Lý Duy Nhất quan sát kỹ lưỡng, phát hiện Tông Nhân Phủ rộng lớn lạ thường. Xe lộc đi được mấy dặm, vẫn còn đang chạy trên trục chính.

Phủ đệ được xây dựng đối xứng qua trục giữa, gồm tiền nha, chính đường, và sau núi. Kiến trúc sử dụng màu xanh đen làm chủ đạo, bên trong có những cổ thụ đã mọc cả vạn năm, đa dạng phong phú, trông như rừng nguyên sinh.

Có Thiên Địa Pháp Tuyền lơ lửng độc lập giữa không trung, pháp khí ngưng tụ thành mây mù trôi nổi giữa các lùm cây và tòa nhà.

Trong rừng có âm thanh lạ vang lên, một đôi ma đồng to như vại nước xuất hiện, chăm chú quan sát chiếc xe lộc đi ngang qua trục chính. Không rõ đó là sinh linh gì, nhưng khí tức tỏa ra vô cùng mạnh mẽ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters