Minh Linh Cổ Thụ (1)

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Lẽ nào sau khi Ngu Hòa đưa Thanh Tử Khâm về Tiêu Dao Kinh đã trốn trong Tông Nhân Phủ?

Lý Duy Nhất mơ hồ đoán được ý đồ của Thanh Từ nên thầm lo lắng, bèn hỏi:

- Vãn bối nghe nói, trận pháp của Tông Nhân Phủ do đích thân Ma Hoàng Ngu Đồ là đệ tử của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng năm xưa bày bố, sau đó lại có các đời Thánh Linh Vương Niệm Sư của Ma Quốc xây dựng thêm mấy chục trận pháp lớn nhỏ khác. Tiền bối, chúng ta xông vào như vậy e là quá nguy hiểm!

Bánh xe nghiền nát lớp băng tuyết trên mặt đất.

Thanh Từ trong lớp vỏ bọc chấp sự mặc áo máu cười cười:

- Đâu chỉ đơn giản như ngươi nói! Tông Nhân Phủ có thể xưng là cái nôi nhân tài của hoàng tộc Ma Quốc, tài nguyên bảo vật, Linh Tinh, đan dược trong kho chỉ xếp sau Thiên Khố của Tiêu Dao Cung. Không biết có bao nhiêu cao thủ trấn thủ nơi này, ẩn giấu rất nhiều lão gia hỏa lợi hại họ Ngu.

- Trong đó, lợi hại nhất phải kể đến Đại Tông Chính Ngu Đạo Nhàn.

- Ma Hoàng năm xưa có hai người con thành tài, trưởng tử Ngu Bá Tiên, ấu tử Ngu Đà Nam, có thể gọi là thế hệ thứ hai của Ma Quốc.

- Ngàn năm trước, sau khi Ngu Đà Nam mất tích, thế hệ thứ hai chỉ còn lại một mình Ngu Bá Tiên.

- Ngu Đạo Nhàn là con trai của Ngu Đà Nam, cũng là nhân vật thế hệ thứ ba lớn tuổi nhất của Ma Quốc hiện tại. Ngay cả Ma Quốc Thái Tử Ngu Đạo Chân khi đối mặt với hắn cũng phải kiêng kỵ ba phần.

- Bảy mươi hai bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ chính là được lấy ra từ Tông Nhân Phủ. Bảy mươi hai cường giả từng mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, cũng ẩn thân trong phủ.

Lý Duy Nhất lo lắng nói:

- Nếu đã như vậy, chúng ta hãy mau đi thôi! Hiện tại toàn thành Tiêu Dao Kinh đang giới nghiêm, thần hồn nát thần tính, một khi bại lộ thân phận, tu vi có cao đến đâu e rằng cũng phải chết dưới Ma Hoàng Đại Trận.

Thanh Từ nhàn nhạt đáp:

- Mưa gió đầy thành, thế cục xao động. Ngu Đạo Nhàn chắc chắn đã được triệu vào cung, chẳng phải vừa vặn là thời điểm tốt để đến Tông Nhân Phủ sao?

Thanh Từ cười cười, khi đánh xe đi qua đại điện chính đường, liền liếc nhìn xuống phía dưới đại điện một cái, ý cười trong mắt càng đậm.

Địa Khố phía dưới đại điện chính là nơi chứa đựng nội tình và tài nguyên bảo vật của hoàng tộc. Nếu có thể nhân cơ hội này lấy đi thì sẽ giàu có ngang ngửa một quốc gia. Hắn có thể sở hữu lớp vỏ bọc chấp sự, lại hiểu rất rõ về Tông Nhân Phủ, có thể thấy là đã mưu đồ chuyện này từ rất lâu rồi.

Qua đại điện chính đường liền là cấm địa phía sau núi được bao phủ trong ma vụ màu đen, khí tức âm hàn phả vào mặt.

Nơi này vừa là chỗ giam giữ những thành viên hoàng tộc phạm lỗi, cũng là nơi đặt lăng mộ Ma Hoàng.

- Ào!

Một luồng ma khí màu đỏ sẫm dâng lên từ lòng đất.

Cường giả hoàng tộc canh giữ cấm địa phía sau núi khoác áo đen, tóc trắng xõa xuống, từ trong ma khí bước ra, cản cỗ xe Thanh Lộc lại, hỏi:

- Xin hỏi Huyết Y Chấp Sự, người trong xe là ai?

Thanh Từ đã có chuẩn bị từ sớm, lấy từ trong ngực ra một tấm ngọc điệp đưa tới, nói:

- Vị bên trong có lai lịch không đơn giản! Đây là thân phận ngọc điệp của hắn, vốn là đưa hắn đến Ma Hoàng Thế Giới để tu luyện.

Tiến vào phía sau núi của Tông Nhân Phủ, thiên địa trở nên vô cùng lờ mờ và âm lạnh.

Lý Duy Nhất lúc nào cũng có thể cảm ứng được từng luồng khí tức cường đại lướt qua phía trên thùng xe. Uy áp khí tức vô hình ngay phía trước đặc biệt mạnh mẽ, dường như có một con cự thú Hồng Hoang nằm sấp ở đó.

Lý Duy Nhất ho khục khặc, khóe miệng rỉ máu, suy yếu hỏi:

- Khụ khụ... Lấy tu vi nhỏ bé của vãn bối, căn bản không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay của Thanh Từ tiền bối. Tiền bối có thể cởi bỏ phong ấn trong cơ thể ta, để ta dưỡng thương được không?

Thanh Từ cảnh cáo:

- Tự tiện xông vào Tông Nhân Phủ, nếu bị phát hiện thì ngươi nên hiểu sẽ có kết cục gì. Nếu vọng tưởng bỏ trốn, lão phu sẽ đánh gãy tứ chi của ngươi.

Ngón tay Thanh Từ động một cái, dẫn ra một luồng pháp khí đánh vào trong cơ thể Lý Duy Nhất.

Lập tức, phong ấn toàn thân Lý Duy Nhất được cởi bỏ.

Lý Duy Nhất như thoát khỏi vũng bùn, cả người nhẹ hẫng, vội vàng vận chuyển pháp khí trị thương. Bất luận có thể chạy thoát khỏi nơi đây hay không, trước tiên phải hồi phục thương thế và lực lượng mới có cơ hội.

Không bao lâu sau, ở phía trước, tại nơi tận cùng của thế núi xuất hiện một vùng biển ánh sáng mờ ảo.

Ở trung tâm biển ánh sáng, hài cốt của một con Cổ Tiên Cự Thú xuất hiện trong tầm mắt của Lý Duy Nhất.

Phần lộ ra trên mặt đất chỉ là một cái đầu của Cổ Tiên Cự Thú, nhưng đã to bằng một ngọn núi, tỏa ra tiên huy lấp lánh vĩnh hằng bất diệt. Trên đỉnh đầu mọc hai cái sừng nhọn hoắt, tiên đạo kinh văn dày đặc lấp lóe trên đó, khí tức dồi dào như biển, uy áp hồn linh.

Trong xe, Lý Duy Nhất híp mắt lại, trong lòng chấn động mạnh.

Toàn thân Cổ Tiên Cự Thú đều là chí bảo, nếu luyện hóa một khối Tiên Cốt, đủ để khiến lực lượng thân thể tăng mạnh, cũng có thể ở một mức độ nào đó nâng cao phẩm chất pháp khí trong cơ thể, tăng cường hồn linh, ngộ tính.

Khi Đạo Cung và Độ Ách Quan khai quật Cổ Tiên Long Hài ở Đông Hải, võ tu của các thế lực lớn trong Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều coi tiên khí tỏa ra từ thi hài là cơ duyên có thể mạo hiểm tính mạng để tranh giành.

Đệ tử hoàng tộc Ma Quốc lại có thể dễ dàng có được.

Đầu hài cốt của Cổ Tiên Cự Thú đã được cải tạo thành một tòa đại điện hùng vĩ cao ba trăm trượng. Lối vào nằm ở vị trí miệng, bên trong đen kịt, tựa như cánh cửa của vực thẳm.

Bùn đất xung quanh đầu Cổ Tiên dưới sự nuôi dưỡng của lực lượng Tiên đã hóa thành Linh Thổ, hiện ra ba màu.

Đám đông võ tu trẻ tuổi của hoàng tộc Ma Quốc đang tu luyện trên bình nguyên Linh Thổ, hấp thu tiên khí trong biển ánh sáng mờ ảo, lĩnh ngộ tiên đạo kinh văn. Nhìn lướt qua, không ngờ có đến mấy trăm người.

Cỗ xe dừng lại ở một khu vực đỗ xe bên rìa bình nguyên Linh Thổ.

Sau khi xuống xe, Lý Duy Nhất bám sát phía sau Thanh Từ, đi thẳng vào đại điện được xây dựng từ đầu Cổ Tiên Cự Thú. Bên trong điện, hai người xuyên qua một tầng lá chắn không gian, trước mắt hiện ra một khung cảnh khác.

Sương mù màu xanh nhạt bay khắp thế giới.

Một Minh Linh Cổ Thụ to lớn như ngọn núi mọc ở trung tâm thế giới thần bí này.

Trên thân cây màu đỏ nâu bò đầy từng vệt sáng màu xanh lam, rễ phụ giống như cầu long, lá cây như pha lê xanh, tỏa ra khí tức sinh mệnh cổ xưa và nồng đậm.

Ánh sáng do lá cây tỏa ra chiếu rọi tiểu thế giới này vô cùng mộng ảo.

Dãy núi bình nguyên, sông ngòi sơn cốc dưới cổ thụ này ngập tràn sinh cơ, mọc lượng lớn bảo dược và tinh dược đủ màu sắc, cùng với những cây linh thụ trĩu quả.

Tim Lý Duy Nhất đập càng nhanh, kinh hãi thốt lên:

- Minh Linh Khí... Đây là Minh Linh Thụ trong truyền thuyết sao?

Tuy Minh Linh Thụ không bằng Phù Tang Thần Thụ, nhưng nó đang ở ngay gần trong gang tấc.

Thứ mà Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc cũng không có lại xuất hiện ở Tiêu Dao Kinh.

Thanh Từ đứng thẳng tắp, trầm ổn như một tấm bia thần của thiên địa, phóng mắt nhìn về Minh Linh Cổ Thụ cách đó trăm dặm, trong mắt hiện lên ý cười:

- Nơi này chính là Tổ Điền Thế Giới do Ma Hoàng Ngu Đồ để lại sau khi chết, được Minh Linh Cổ Thụ chống đỡ, cho nên không bị sụp đổ và co rút.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters