- Hơn nữa, nàng nhất định không còn ở nơi mà ta biết nữa, đã rời đi đến một nơi khác rồi.
Những tu giả ở các cấp bậc khác nhau, cái họ tranh đoạt, đấu tranh, suy ngẫm cũng hoàn toàn khác.
Trong giai đoạn này của Thiền Hải Quan Vụ, tuyệt đối không thể để các Võ Đạo Thiên Tử khác tìm thấy.
Chỉ cần nàng nấp kỹ, uy hiếp kẻ thù từ trong bóng tối, Ngọc Dao Tử có thể thoải mái bày ra sức mạnh trước mặt mọi người, kẻ thù nào cũng phải e dè kiêng kỵ vài phần.
Tất Phương Đường nói:
- Trở về chuyện chính thôi! Tử Tiêu Lôi Ấn, Ma Giáp Huyết Thủ Ấn, mấy món Pháp khí đó, các ngươi lúc bấy giờ đều lấy được trên người đống xương cốt nằm ở sàn Chiến Hạm Thanh Đồng phải không?
- Cùng lúc lại xuất hiện các Pháp khí của đệ tử Lôi Tiêu Tông, Ma Quốc và những thế lực lân cận khác, điều này ám chỉ điều gì?
- Việc này cho thấy, trong suốt ngàn năm qua, từng có lúc Chiến Hạm Thanh Đồng đã đáp xuống những nơi mà đám tu giả đó thường lui tới. Khu vực này rất có thể là vùng lân cận Động Khư Quỷ Thành tại Vong Giả U Cảnh. Bởi vì Lôi Tiêu Tông và Ma Quốc đều cư ngụ quanh khu vực này.
Chẳng hiểu sao, trong tâm trí Lý Duy Nhất bỗng hiện lên năm chữ “Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc”, bởi vì Kim Tiêu Lôi Ấn chính là được tìm thấy ở đó. Thêm nữa, nguồn lực lượng quang minh trên sợi dây chuyền thập tự của Thái Vũ Đồng, cho đến nay hắn chỉ mới bắt gặp ở bên trong Quang Minh Tuyền Nhã của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.
Còn những thế lực khác, rất ít tu giả tu luyện lực lượng quang minh.
Lý Duy Nhất nói:
- Cho nên, các người đang nghi ngờ có một nơi nào đó xung quanh Động Khư Quỷ Thành có khả năng tồn tại vết nứt không gian liên kết tới Địa Cầu? Tại một khoảng khắc nào đó trong ngàn năm qua, Chiến Hạm Thanh Đồng đã từng xuất hiện thoáng chốc ở Doanh Châu qua không gian vi mô, hoặc một chiều không gian khác?
Tất Phương Đường cau chặt mày, khẽ lắc đầu, nói:
- Có khi không phải là Địa Cầu, mà là bãi chiến trường hồi xưa chúng ta từng đi... cũng không dám nói chắc, năng lực của Chiến Hạm Thanh Đồng có thể vượt qua không gian một cách dễ như trở bàn tay, thậm chí có lẽ còn có thể lướt trên cả dòng sông thời gian, mọi tình huống đều có thể xảy ra. Cho nên, ta đành mượn cớ này bảo lão nhân Thanh Từ kia tự mình cất công đi điều tra. Ha ha!
- Không nhắc tới chuyện này nữa, đợi đến lúc Chiến Hạm Thanh Đồng xuôi dòng trở lại, trực tiếp tra hỏi là biết ngay.
- Vụ Thiên Tử có lời nhắn gửi đến ngươi, nàng dặn dò là hãy làm theo ý muốn của chính ngươi. Nếu ngươi không muốn tham gia cuộc chiến Trường Sinh tranh độ, nàng sẽ nghĩ ra phương án khác để đối phó Ngu Bá Tiên và Vong Giả U Cảnh.
- Nếu ngươi muốn tham gia, vậy thì trong ba năm tới, ngươi sẽ phải tự mình đương đầu với sự nguy nan từ tứ phía, nguy hiểm ngập trời, khó khăn đầy rẫy.
Vào lúc này, Ký Xuân Quân nói bồi thêm một câu:
- Cung đã giương không thể thu mũi tên về! Ngoại trừ phe phái Ma Quốc, hai mối hiểm họa lớn kháci tì trước đó đã thông báo cho ngươi cả rồi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Cho nên, ý nghĩ của Thiền Hải Quan Vụ và Đại cung chủ đều giống nhau, đều muốn mở rộng ảnh hưởng tại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc?
Tất Phương Đường nói:
- Không chỉ là Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc! Mà xung quanh đó và các khu vực lân cận Đông Hải buộc phải liên kết lại với nhau thành một khối, xây dựng nên một quốc gia hùng mạnh nhất phía nam Doanh Châu. Ngộ nhỡ vùng đất đó có một khe hở không gian liên kết với bên kia, chúng ta mới có đủ sức mạnh để chống trả chứ.
Lý Duy Nhất trầm ngâm một lát, khóe miệng cong lên:
- Những tu giả ở cấp độ khác nhau đều có một cuộc đấu tranh của riêng mình. Bản thân ta là võ tu Trường Sinh cảnh, giờ phút này mà không tranh thì đợi đến khi nào nữa?
Tất Phương Đường lấy từ trong lòng ngực ra một cái bình ngọc nhỏ bằng bàn tay, đưa cho Lý Duy Nhất:
- Nói hay lắm! Cứ yên phận thì sao tiến bộ được, chúng ta muốn mạnh thì phải tranh đấu. Ngươi muốn tham gia cuộc chiến Trường Sinh tranh độ, trước tiên phải giải quyết vấn đề của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng kia đã. Hãy tiêm những giọt máu này vào cơ thể chúng, rồi hành động theo kế sách của ta.
Tất Phương Đường chỉ dẫn phương pháp đối phó cho Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất trong khoảng thời gian vừa qua vẫn luôn mắc kẹt ởMinh Vực, khái niệm về thời gian của hắn hơi hỗn loạn.
Hắn hỏi:
- Còn bao lâu nữa là tới Trừ Tịch?
Tất Phương Đường trả lời:
- Hôm nay chính là Trừ Tịch.
- Cái gì?
Lý Duy Nhất bật dậy, chẳng ngờ thời gian gấp như vậy, hắn vẫn còn vô số việc chưa làm xong.
Hắn liếc nhìn nữ tử áo đỏ đang đứng thẳng tắp ở đầu thuyền, truyền âm dò hỏi:
- Có thể tin tưởng vị sư thúc này được bao nhiêu phần?
Tất Phương Đường không dùng truyền âm, trực tiếp nhìn bóng lưng Ký Xuân Quân mà thốt lời:
- Chín phần! Ngàn năm qua đi, nữ nhân có thay lòng đổi dạ cũng là chuyện dễ hiểu.
Lý Duy Nhất vội vàng muốn vào Không Gian Huyết Nê, hướng tới Hồn Hải, mượn tinh thần quang hoa nơi đó để lần ra ổ khóa thứ tư là Bạch Hổ Tỏa. Bởi vậy, hắn ngay lập tức bẩm báo sự việc này.
Tất Phương Đường lấy ra Hoàng Nê Đăng của Lan Đại Nhân.
Sau khi thắp sáng, ngọn đèn tỏa ra ánh sáng mờ ảo và kỳ ảo bao trùm hắn và Lý Duy Nhất, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Hắn không quên dặn dò Ký Xuân Quân một câu:
- Sư muội, bí mật của nam nhân với nhau, ngươi đừng dùng cảm nhận để tra xét, coi chừng thấy thứ không nên xem.
Ký Xuân Quân quay người liếc nhìn hai người ra vẻ thần bí, khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi lại quay đi.
...
Chờ khi Lý Duy Nhất tìm thấy Bạch Hổ Tỏa, lui ra khỏi Không Gian Huyết Nê mới phát hiện xe đã đi vào địa phận Tiêu Dao Kinh, hiện đang trong một cỗ xe rộng rãi. Chỉ có một Quán sư phụ ngồi trong xe, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Ký Xuân Quân đâu cả.
Chiếc xe lao vun vút về phía trước, bánh xe kêu lộp cộp.
Lý Duy Nhất vén rèm xe lên.
Trời bên ngoài âm u xám xịt, mây giăng thấp lè tè, gió lạnh thổi lồng lộng. Người đi bộ trên phố lưa thưa lác đác, đêm nay nhiều khả năng sẽ có trận bão tuyết.
Thời tiết đón năm mới chẳng mấy đẹp đẽ.
Tính ngày thì lúc này Trường Sinh Địa Bảng đã công bố.
Lý Duy Nhất buông rèm xe, hỏi:
- Sư thúc đâu rồi?
Làn gió buốt giá lùa vào trong xe đã tan biến, nhưng tiếng gió rít gào vẫn không ngừng vọng lại từ bên ngoài.
- Tất nhiên là bị ta đá xuống xe rồi! Bí mật của Không Gian Huyết Nê tốt nhất là đừng để cho nàng ấy biết.
Quán sư phụ vừa vuốt ve lớp da nhăn nheo vì bị gió rét đóng băng, vừa hỏi:
- Tiếp theo chúng ta đi đâu? Đêm nay đến Trường Sinh Lâu nơi phát hành Địa Bảng à? Hay là chúng ta ăn một bữa cơm tất niên trước đã?
Lý Duy Nhất nói:
- Bữa cơm tất niên tất nhiên không thể thiếu phần của sư phụ được, nhưng chúng ta phải đến Ngọc Liễu Sơn Trang trước.