Ngọc Chu ẩn thân giữa tầng mây, thẳng tiến tới Tiêu Dao Kinh.
Lý Duy Nhất từ trong Túi Càn Khôn lấy thi thể của Sở Ngự Thiên ra để xác thực đó là chân thân, đồng thời kiểm tra xem đã chết hoàn toàn hay chưa.
Kẻ này thật sự rất nguy hiểm, hận thù sâu đậm, từ Xích Minh Thánh Thành đến Tiêu Dao Kinh, rồi lại đến sâu dưới lòng đất vừa rồi, hắn đã ba lần mang đến cho Lý Duy Nhất họa sát thân sinh tử. Mỗi lần ra tay, hắn đều chọn ngay thời điểm mà Lý Duy Nhất hoàn toàn không có sự phòng bị nào.
Để hắn sống thêm một ngày, Lý Duy Nhất cảm thấy ở lần chạm trán kế tiếp, mình chưa chắc có thể dễ dàng ứng phó nổi.
Càng đáng sợ hơn nữa là Sở Ngự Thiên sẽ ra tay độc ác với những người xung quanh Lý Duy Nhất, đó mới thực sự là cơn ác mộng. Tựa như lúc này, Ma Quốc phải đối diện với Thanh Từ vậy.
Hắn thầm nhủ:
- May mắn là diễn ra dưới lòng đất, nếu ở trên mặt đất, chưa chắc đã có thể giữ chân hắn lại.
Dưới lòng đất, Lý Duy Nhất tu luyện Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên và Địa Sư Hành, tốc độ thân pháp của Sở Ngự Thiên lại bị cản trở bởi lớp bùn đất, có thể nói là đã mất đi ưu thế địa lý.
Sở Ngự Thiên lúc nào cũng lo lắng cao thủ của Ma Quốc chạy tới, còn Lý Duy Nhất lại không có mối lo ngại này, như vậy là Sở Ngự Thiên đánh mất thời cơ.
Sở Ngự Thiên còn bị hận thù chi phối, thua về tâm lý.
Chiến lực vốn dĩ đã thua xa Lý Duy Nhất, nay lại thua cả ba phương diện, sao có thể sống nổi.
Ký Xuân Quân đứng đón gió trên sàn Ngọc Chu, trên mái tóc đen nhánh cài một nhành mai khô héo mỏng manh. Vẻ trẻ trung ngây ngô trên khuôn mặt đã phai nhạt, nhường chỗ cho thần thái thanh tao thoát tục, lạnh lùng đến tột độ.
Dường như nàng nắm rõ hết thảy cục diện trong thiên hạ, nàng nói:
- Sở Ngự Thiên trải qua thảm bại ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, đã đánh mất vị trí chân truyền của Thái Âm Giáo, thông qua việc hắn tham gia hành động tiêu diệt mầm non là có thể thấy được, đã bị giáng cấp làm quân cờ ngầm rồi. Hành động tiêu diệt mầm non vô cùng hung hiểm, gần như đều do những tên già nua sắp hết thọ nguyên thi hành nhiệm vụ, không thể nào phái một chân truyền có tiền đồ tươi sáng đi làm chuyện này.
Hoa Yêu Thực tộc trải rộng khắp thiên hạ, lại thân thiết với một số Trùng tộc, vì thế có nhiều tai mắt, khó bị phát hiện, có ưu thế lớn trong việc thu thập tình báo.
Ba ngàn năm trước, Thiền Hải Quan Vụ có thể đánh bại Lôi Tiêu Tông, đoạt được thiên hạ của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Ký Xuân Quân quả thực đã lập công lao không hề nhỏ.
Ký Xuân Quân lại nói:
- Dựa theo tin tức mới nhất, Thái Âm Giáo đã sắc phong Bạch Dạ Thanh Liên lên làm chân truyền mới. May mắn là Sở Ngự Thiên đã chết trong tay ngươi, nếu không để hắn biết được tin này, chắc chắn sẽ còn khó chịu hơn cả chết.
Lý Duy Nhất từng gặp Bạch Dạ Thanh Liên ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, trong lòng cảm thấy khá thắc mắc, hỏi:
- Bạch Dạ Thanh Liên là Thệ Linh của Viễn Cổ Nghiệp Thành đúng không?
Ký Xuân Quân đáp:
- Thệ Linh sao? Có thể lắm, hắn là hoa, là yêu, là phật, là con người, có khi còn là Thệ Linh, giống hệt... như hắn.
Ánh mắt Ký Xuân Quân hướng sang Tất Phương Đường.
Tất Phương Đường liên tục thở dài, cực kỳ ngưỡng mộ nói:
- Nhìn ta làm gì? Người ta kiếp trước là Phật Đà, còn ta chỉ là Bỉ Ngạn cảnh. Người ta có được Phật thi, ta chỉ có một hũ tro cốt. Người ta thì nở hoa sen sức sống dâng trào, còn ta đắp thân bằng đất bùn rồi bọc thêm lớp da người, cách xa nhau mười vạn tám ngàn dặm.
Ký Xuân Quân nói:
- Thái Âm Giáo sắc phong Bạch Dạ Thanh Liên thành chân truyền, quả thực là minh chứng cho việc trọng tâm xây dựng trong vài chục năm sắp tới sẽ chuyển hướng sang Đông Hải, Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Động Khư Quỷ Thành.
- Ta nhận được tin tức, nhiệm vụ đầu tiên của Bạch Dạ Thanh Liên là phải giết chết ngươi và Đường Vãn Châu. Toàn bộ thế lực bên dưới Thái Âm Giáo và Siêu Nhiên của Vong Giả U Cảnh, hắn đều có quyền ra lệnh điều động.
- Tin tức thứ hai liên quan đến ngươi đó là, một đám người dưới quyền của Kỳ Lân Trang được một số người của Ma Quốc thuê, sẽ tiến hành lùng bắt ngươi.
Những thế lực trước kia của Lăng Tiêu Sinh Cảnh như Dạ Thành, Di Tặc Tam Đảo, Tam Trần Cung, Long Môn đều nghe lệnh Kỳ Lân Trang. Kể từ khi tiên đạo long mạch ở Đông Hải thức tỉnh, thì tất cả những người này đều biệt tăm biệt tích, ẩn náu đi hết.
Lý Duy Nhất âm thầm kinh sợ, mỹ phụ nhân mặc áo đỏ trước mặt này rốt cuộc nắm giữ mạng lưới tình báo thông tin đáng sợ đến mức nào, ngay cả Thái Âm Giáo, Vong Giả U Cảnh, Yêu tộc, nàng đều có thể đồng thời liên hệ.
Bởi vậy, hắn bèn hỏi nhỏ Quán sư phụ về danh tính của nàng.
Quán sư phụ đáp:
- Ngươi cứ gọi một tiếng sư thúc là được rồi.
Đã được xưng danh cùng với Quán sư phụ là Đông Hải Nhị Quân, Lý Duy Nhất nghĩ nàng cũng là sinh linh của Đông Hải, trong lòng không khỏi bất giác liên tưởng đến vị Mã Gia thần bí kia.
Mã Gia tự xưng thông hiểu vạn vật, đã đôi lần chủ động tiếp cận Lý Duy Nhất với ý định bán thông tin với giá cắt cổ.
Đồng dạng cũng là một yêu tài giỏi thu thập lượng lớn tin tức bí mật.
Đông Hải quả nhiên là tàng long ngọa hổ.
Sau khi lục tìm thi thể của Sở Ngự Thiên, Lý Duy Nhất đóng băng thi thể, có thể sau này sẽ cần dùng tới. Dù sao thì Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh hoàn toàn không biết Sở Ngự Thiên đã chết.
Lý Duy Nhất đột nhiên hỏi:
- Quán sư phụ, lúc nãy ngươi nói chuyện gì với Thanh Từ tiền bối thế?
Tất Phương Đường ngồi bên cạnh Lý Duy Nhất, vuốt phẳng mảng da đùi:
- Còn nhớ đống xương cốt Nhân tộc trên Chiến Hạm Thanh Đồng không?
Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, nhớ rất rõ.
Những mảnh hài cốt kia nằm ngổn ngang la liệt trên sàn thuyền. Nay hồi tưởng lại, bọn họ khi còn sống có lẽ tu vi không cao, không phải là đám người được triệu hồi tới đây vào ngàn năm trước.
Mà là vào một mốc thời gian sau đó, họ mới bước lên Chiến Hạm Thanh Đồng này.
Tất Phương Đường nói:
- Bọn họ không phải những người cùng đi với chúng ta vào ngàn năm trước, tại sao xuất hiện trên Chiến Hạm Thanh Đồng? Vụ Thiên Tử trong suốt những năm qu, luôn hối thúc chúng ta phải điều tra rõ ngọn ngành sự việc này.
Lý Duy Nhất lộ vẻ vui mừng, hỏi:
- Ngươi biết Thiền Hải Quan Vụ ở đâu ư?
Tất Phương Đường nở nụ cười đầy ẩn ý với Lý Duy Nhất, hỏi:
- Ngươi nghĩ bọn ta có thể trùng hợp tìm thấy ngươi ngay tức khắc à? Là do nàng cảm nhận được đại khái vị trí của ngươi.
- Có nhiều lúc, nàng không cách ngươi quá xa đâu. Hồi ở Nguyệt Long Đảo, nàng cũng từng ở lại hải thị một thời gian.
- Tuy nhiên, hiện tại nàng ở đâu thì không thể nói được. Lộ ra một chút manh mối thôi là có thể bị vài vị tồn tại cấp Võ Đạo Thiên Tử ghê gớm tính ra thiên cơ, truy ra dấu tích của nàng. Mưu trí tính toán ở cái tầm của họ càng thêm phần vi diệu và nguy hiểm tột độ.