Lời lẽ của Đường Vãn Châu rất sắc bén, đừng nói là năm con Phượng Sí Nga Hoàng, ngay cả Lý Duy Nhất cũng cảm nhận được chút áp lực. Ba năm sau, thật sự có thể chia công bằng sao?
Không thể nào.
Đại Phượng nịnh hót:
- Thiếu Quân, ngươi hiểu ta mà, Đại Phượng này luôn coi trọng hai vị cùng nhau cầm kiếm đi khắp chân trời. Giới tu hành ở Doanh Châu này,tương lai nhất định là thiên hạ của Lý và Đường.
Đại Phượng vỗ cánh tiến lên, đôi cánh dưới ánh đèn chiếu rọi càng thêm rực rỡ, nó tự tiến cử:
- Lực lượng của ta có con nào trong thất phượng có thể so sánh?
Đường Vãn Châu đáp:
- Đại Phượng không cần nói nhiều, ta và ngươi đã từng có giao tình cùng sinh ra tử. Ngươi làphượng đầu tiên mà bản quân chọn!
Ánh mắt Đường Vãn Châu lưu chuyển, chứa ý cwòi lườm Lý Duy Nhất một cái, sau đó nhìn về phía bốn con phượng còn lại:
- Suất đi theo chỉ còn lại một!
Đường Vãn Châu lại nói:
- Nhắc nhở một câu, tuy hiện tại bản quân chỉ xếp hạng tư trên Trường Sinh Địa Bảng, nhưng điều mà chủ bút của Địa Bảng không biết chính là bản quân đã phá cảnh đến tứ trọng đỉnh phong, vào ba hạng đầu không phải là chuyện khó. Chỉ cần lọt vào ba hạng đầu, sẽ có một cây đế dược làm phần thưởng.
Sức hấp dẫn quá lớn.
Một hòn đá ném xuống khơi dậy ngàn tầng sóng, đám Phượng Sí Nga Hoàng tranh nhau xông tới.
Tứ Phượng dõng dạc nói:
- Thiếu Quân, đương nhiên phải chọn ta rồi. Ta có thiên phú đạo thuật, hai mắt có thể phát ra lôi điện, sức mạnh bẻ gãy nghiền nát, phá tan vạn địch.
Tam Phượng cãi lại:
- Phát ra lôi điện thì giỏi lắm sao? Ta nuôi ra được một ngụm Phượng Hỏa, tu luyện từ Kim Ô Hỏa Diễm và Thiên Hỏa. Ngoài ra, dạo gần đây ta tự sáng tạo ra một bộ giản pháp, uy lực cực lớn, cho phép ta múa rìu qua mắt thợ một chút!
Từ trong miệng Tam Phượng phun ra một cây Hắc Thiết Bảo Giản, móng vuốt nắm lấy cán giản, cơ thể lảo đảo như say, múa loạn xạ, chạy lên nhảy xuống, không có một chút bài bản nào.
Lục Phượng vốn đã tiến lên, nhưng thấy Tứ Phượng, Tam Phượng đều có tuyệt học, nó lập tức cúi đầu, chán nản lùi lại.
Trong bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, chỉ có Lục Phượng là không có thiên phú đạo thuật, bị sáu con còn lại trêu chọc gọi là lão lục vô dụng.
Từ đầu đến cuối, chỉ có Nhị Phượng là không hề rung động chút nào. Nó khép cánh lại giống như con hạc, đứng thẳng như người đi đến bên cạnh Lý Duy Nhất, lạnh lùng quan sát.
Lý Duy Nhất vuốt ve đầu nó:
- Nhị Phượng, vẫn là ngươi trung thành tận tâm nhất.
Nhị Phượng hỏi:
- Trời cao biết lòng trung thành của Nhị Phượng ta. Nhưng Lý lão đại, tại sao ngươi lại chọn Ngũ Phượng và Thất Phượng, mà không chọn ta?
Lý Duy Nhất an ủi:
- Ây, Trường Sinh tranh độ không phải là trò đùa, rất nguy hiểm. Hai con đó càng giỏi sinh tồn trong những trận hỗn chiến, năng lực của ngươi không nằm ở chỗ này.
Đường Vãn Châu đưa ra lựa chọn, nhắm trúng Tam Phượng “tinh thông” giản pháp.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Đại Phượng và Tam Phượng:
- Hai ngươi ba năm tới hãy đi theo bên cạnh Thiếu Quân đi! Nhưng nếu ba năm sau, tu vi bị rớt lại so với năm con khác thì mất mặt chính là Thiếu Quân đấy.
Đường Vãn Châu nghe ra ẩn ý trong lời của Lý Duy Nhất, mỉm cười nói:
- Mấy ngày gần đây, trong Tiêu Dao Kinh xuất hiện một luồng dư luận không mấy tốt đẹp về bảy con kỳ trùng.
Lý Duy Nhất khá hứng thú hỏi:
- Nói thế nào?
Đường Vãn Châu nói:
- Có người cho rằng, cho dù cả bảy con kỳ trùng đều là ấu trùng cấp Đế Hoàng, cũng không cách nào phát triển thành trùng trưởng thành ở cấp Võ Đạo Thiên Tử. Có người đã tính thử, để nuôi chúng đồng loạt tới Bỉ Ngạn cảnh đã cần một lượng tinh dược ngàn năm nhiều như vô cùng.
- Muốn nuôi cả bảy con đến cấp Trữ Thiên Tử, cho dù có ăn hết toàn bộ tinh dược và đế dược ở phía nam Doanh Châu cũng không đủ. Lấy đâu ra tài nguyên?
- Vậy nên, một khi tất cả chúng đều đạt cấp Vương, nhu cầu đối với tinh dược ngàn năm và đế dược sẽ dẫn đến cuộc chiến tranh tài nguyên giữa ngươi và toàn bộ Nhân tộc. Tất cả Sinh Cảnh, Cổ Giáo, quốc độ, thậm chí là Yêu tộc, Trùng tộc, đều sẽ trở thành kẻ địch của ngươi. Ngươi chỉ có một lựa chọn, đó là ngừng cho chúng ăn.
- Một khi kỳ trùng không còn được cung cấp đủ lượng thức ăn, quá trình sinh trưởng sẽ trở nên chậm chạp, thậm chí sẽ chết đói. Bởi vậy, đa số kỳ trùng cấp Vương đều ngủ say dưới lòng đất để giảm bớt tiêu hao của cơ thể.
- Cho dù là quốc độ như Ma Quốc, có thể nuôi được một con kỳ trùng cấp Đế Hoàng đã là hết sức, còn cần dùng tài nguyên tích lũy mấy ngàn năm.
Lý Duy Nhất biết, chuyện này nhất định là do đám yêu tử yêu tôn dưới quyền của Ký Xuân Quân và Quán sư phụ phao tin ra.
Nhưng đây chẳng phải cũng là một sự thật tàn khốc hay sao?
Nhị Phượng chợt nói:
- Ta kiến nghị, ba năm sau trở về, bảy chúng ta đánh một trận, xếp lại thứ hạng. Vị trí Đại Phượng không phải muốn chỉ định ai là được.
Đại Phượng nhìn lướt qua một cách lạnh lùng:
- Ngươi không phục sao?
Nhị Phượng đáp:
- Thiếu Quân đã nói rồi, tài nguyên trong thiên hạ là có hạn, ai mạnh thì người đó được ăn nhiều. Giống như lão lục vô dụng, rất có thể không thể lớn lên được.
Lục Phượng cúi đầu càng thấp.
Đại Phượng đồng ý:
- Được, ba năm sau, ta cho ngươi cơ hội khiêu chiến.
...
Chúng tranh cãi không ngừng, tự buông lời tàn nhẫn thách thức.
Lý Duy Nhất nhìn mỹ nhân như ngọc bên cạnh, khẽ hỏi:
- Ba năm tiếp theo, ngươi an bài như thế nào?
Đường Vãn Châu rót đầy một ly rượu đẩy đến trước mặt hắn:
- Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Kiếm Đạo Hoàng Đình trong một giáp này, trọng điểm là kinh doanh khu vực tranh chấp ở thảo nguyên Nguyệt Lượng Hà, đại khái ta sẽ ở lại bên đó tu hành.
Nàng nâng ly mời.
Lý Duy Nhất cũng nâng ly, uống cạn cùng nàng:
- Nếu có cơ hội, ta sẽ đến tìm ngươi.
Đường Vãn Châu hỏi:
- Khoảng cách đến giờ Tý bốn khắc còn ba canh giờ, đêm nay ở lại chỗ ta được không?
Giọng Đường Vãn Châu trở nên dịu dàng và trầm xuống, nàng nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, từ từ đóng từng cánh cửa sổ chạm trổ hoa văn lại.
Trong lòng Lý Duy Nhất nổi lên từng cơn sóng, ánh mắt nhìn bóng lưng nàng.
Đêm nay, Đường Vãn Châu không mặc bộ võ bào đen cổ cao thường ngày, mà là chiếc váy vân màu trắng ánh trăng, ống tay bó sát, hông buộc một dải đai bằng da màu xanh, tôn lên vòng eo thon gọn và vóc dáng thon dài, thẳng tắp của nàng, khiến cho người khác mê đắm, muốn tiến lại gần, ôm nàng vào trong lòng.
Mái tóc dài đen buộc đuôi ngựa theo nhịp bước chân của nàng nhẹ nhàng đong đưa, giống như cành liễu rủ quét qua mặt hồ như gương xẹt qua trong tim Lý Duy Nhất, trong anh khí có hoạt bát.
Bên ngoài cửa sổ, Tả Khâu Hồng Đình vừa vặn giành chiến thắng, nàng tựa như chuồn chuồn lướt nước bay khỏi chiến trường, quay trở về bên bờ, khiến cho đám võ tu trẻ tuổi của Độ Ách Quan hoan hô không ngừng.
Trong phòng tối đi.
Đường Vãn Châu xoay người lại, đôi mắt sáng lấp lánh tựa như được tẩm trong đầm lạnh, trong trẻo như ngọc, giữa vẻ kiêu ngạo lạnh lùng xen lẫn chút kiều diễm.