Lý Duy Nhất đã bước đến gần đứng trước mặt nàng, chỉ cần khẽ cúi đầu là có thể mượn ánh sáng le lói còn sót lại từ bên ngoài nhìn thấy ngũ quan dung mạo mềm mại của nàng. Cằm nhỏ nhắn, ánh mắt kiên nghị, làn da trong bóng tối càng thêm tinh xảo tựa tiên ngọc, tỏa ánh sáng nhàn nhạt.
Hai người tiến lại gần nhau bên bức tường, hương thơm xộc vào mũi, rồi hòa vào nhau trong một nụ hôn. Hơi thở đan xen, nhịp điệu dần dồn dập, những ngón tay mơn trớn và lướt qua lớp xiêm y.
Năm con Phượng Sí Nga Hoàng lùi ra khỏi phòng, canh gác trên hành lang, đảo mắt nhìn sang hai bên.
Đại Phượng đóng cửa phòng.
Đường Vãn Thu đứng ở đầu cầu thang, ánh mắt tò mò nhìn qua, đối diện với năm cặp mắt.
Hắn lại nhìn về phía cánh cửa đang đóng kín, vội vàng bước lên:
- Đây là ý gì?
Đại Phượng dang cánh ra, ngăn Đường Vãn Thu lại:
- Không có ý gì khác, chúng ta cứ canh gác trên hành lang là được. Ngươi đừng qua đó!
Đường Vãn Thu càng thêm lo lắng, cảm thấy bên trong chắc chắn có chuyện gì rồi:
- Các ngươi cản ta làm gì? Có chuyện gì mà không thể mở cửa ra nói rõ, Lý Duy Nhất rốt cuộc muốn làm gì?
Một lát sau, Lý Duy Nhất đẩy cửa đi ra, nhìn Đường Vãn Thu đang bị năm con Phượng Sí Nga Hoàng đè trên mặt đất ở đầu cầu thang, khẽ sững người, sau đó bật cười hỏi:
- Các ngươi đang làm gì vậy?
Nhị Phượng lên tiếng:
- Lý lão đại, chúng ta đang luận bàn võ nghệ với Đường thiếu gia thôi, rèn luyện lối đánh cận chiến.
Nhị Phượng cưỡi trên cổ Đường Vãn Thu, dùng hai móng vuốt bịt hai tai hắn lại.
Đại Phượng kinh ngạc thì thầm:
- Nhanh vậy sao?
Lý Duy Nhất liếc sang bóng lưng xinh đẹp đang thong thả búi lại mái tóc đen rối bời trong căn phòng tối mờ.
Nàng cài chặt lại vạt áo hở, ngồi một mình bên cạnh cửa sổ đã mở lại, khí chất trong chớp mắt đã khôi phục lại vẻ thanh tú cao ngạo, sự rung động và mơ màng lúc trước tựa như ảo mộng.
Lý Duy Nhất ra hiệu:
- Năm đứa các ngươi đừng làm loạn, thả người ra đi. Lão Đường, xin lỗi nhé, mấy đứa này cứ thích quậy...
Vẻ mặt Đường Vãn Thu tràn đầy tức giận, xông vào trong phòng:
- Tỷ, tỷ không sao chứ?
Đường Vãn Châu như đóa hoa kiêu sa ngồi trên ghế, quay đầu lại liếc hắn một cái:
- Qua đây ăn cơm tất niên với ta.
Đường Vãn Thu lập tức thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ bước tới.
Lý Duy Nhất thu ba con Phượng Sí Nga Hoàng vào trong túi trùng, một mình đi xuống lầu. Trên người hắn vẫn còn vương mùi hương nhàn nhạt của Đường Vãn Châu, khiến cho người ta không ngừng hồi tưởng lại chuyện vừa rồi.
Không phải hắn không có thất tình lục dục, mà là thời gian không hợp, địa điểm cũng không phù hợp.
Đêm nay, hắn còn có rất nhiều chuyện cần phải làm.
Mà xung quanh Trạng Nguyên Lâu nhất định có cường giả thế hệ trước của Kiếm Đạo Hoàng Đình tọa trấn.
Đi ra khỏi lầu các, gió lạnh thấu xương, dòng người ồn ào, ánh đèn muôn nhà đập vào mặt. Trăm bước bên ngoài, mặt hồ Bắc Hồ gợn sóng lấp lánh, cùng với con phố dài rực rỡ tạo thành cảnh sắc thú vị.
Gió tuyết đến theo đúng hẹn.
Bông tuyết bay đầy trời trong ánh đèn màu đỏ tía, biến thành màu vàng đỏ tựa như tia lửa.
Đám người bàn tán:
- Là Cổ Chân Tướng, còn có Khúc Dao.
- Cổ Chân Tướng cuối cùng cũng xuất hiện, không biết có đạt tới tứ trọng đỉnh phong không?
- Có Trường Sinh Nhân của Ma Quốc thay Cổ Chân Tướng nói chuyện với tất cả cao thủ trong danh sách thứ nhất, đêm nay hắn sẽ tiếp nhận mọi lời khiêu chiến.
Từng tin tức chấn động được lan truyền, dẫn tới những tiếng hò hét ầm ĩ.
Nói cho cùng, Lý Duy Nhất nổi lên quá nhanh, người đời chưa kịp thích ứng. Nếu không phải thành tích đánh giết Thái Tuế Địa Quân quá mức kinh khủng, rất có sức thuyết phục, thì hắn căn bản không có khả năng vượt mặt Cổ Chân Tướng, xếp vị trí hạng nhất của Địa Bảng.
- Cổ Chân Tướng muốn đánh lên vị trí đầu bảng đây mà!
- Chắc chắn rồi, hắn chính là Chân Tướng Đế Quân chuyển thế. Bậc làm Đế, có ai cam tâm luồn cúi dưới người khác? Hắn phải có niềm tin vô địch trong thiên hạ, trước mắt không thể bị thứ gì chặn đường.
- Rốt cuộc Lý Duy Nhất còn sống hay không? Nghe nói, hắn rất có thể rơi vào tay đại ma đầu cái thế dạo gần đây đang tàn sát bừa bãi.
- Gần đây có một vài bí mật trăm năm làm đảo ngược nhận thức của mọi người đang lan truyền. Nguồn gốc của tên ma đầu kia có sâu xa, có thù máu với Động Khư Doanh và Ma Quốc.
- Ta nghe nói, đám võ tu trẻ tuổi của Ma Quốc tu luyện trong Tông Nhân Phủ không một ai sống sót, trạng thái lúc chết vô cùng thê thảm. Lý Duy Nhất là Tiêu Linh của Động Khư Doanh... E rằng đã chết yểu trong tay hắn.
- Ta cũng nghe nói về lời đồn kia, với bản tính tàn ác của ma đầu đó, Lý Duy Nhất chắn chắn là tiêu đời rồi!
- Chờ xem sao! Nếu giờ Tý mà Lý Duy Nhất vẫn chưa xuất hiện, tên của hắn nhất định sẽ tự động biến mất trên Trường Sinh Địa Bảng.
- Ây da, tiêu diệt Yêu Đế Thánh Thai, vươn lên đứng đầu thế hệ trẻ, tiền đồ trong tương lai không thể đo lường, vậy mà lại chết trong ngay ngày hôm đó. Đây chính là cực thịnh tất suy, cây cao đón gió lớn, thật là khiến người thổn thức.
...
Khoảng cách giữa Vọng Hồ Thanh Sơn nơi có Trường Sinh Lâu và Bắc Hồ cách nhau một lâm viên treo đầy đèn lồng.
Nơi đây, chỉ có Trường Sinh Nhân đời thứ chín mới có thể tiến vào.
Một con sông nhỏ chảy xuyên qua lâm viên, một cây cầu vòm bằng đá trắng bắc ngang qua dòng sông.
Bia ngọc Trường Sinh Địa Bảng còn cao hơn cả một tòa lầu bảy tầng đứng ở đầu cầu, quay mặt về hướng Bắc Hồ.
Dọc bờ sông, bờ hồ còn treo từng bức tranh, miêu tả hình dáng dung mạo của Trường Sinh Nhân đời thứ chín, ghi chép lại nguồn gốc và sự tích truyền kỳ của bọn họ.
Quanh bức tranh của ba mươi vị cường giả trẻ tuổi thuộc danh sách thứ nhất có nhiều Trường Sinh Nhân tụ tập nhất.
Bốn chữ danh sách thứ nhất mang theo quá nhiều ý nghĩa. Chỉ cần họ không chết, gần như tương lai đều có thể bước vào Bỉ Ngạn cảnh, trở thành tổ của một tộc, hùng bá một phương, ngàn năm không chết, dương oai thiên hạ.
Lý Duy Nhất lướt nhìn Trường Sinh Địa Bảng một chút, người xếp hạng ba là Thiện Tiên Chí.
Hạng năm là Mạc Đoạn Phong.
Hạng sáu là Mạnh Thủ Nghĩa.
...
Bảng Nhãn Ma Quốc Khúc Dao xếp ở vị trí mười tám.
Thám Hoa Văn Nhân Thính Hải đứng cuối cùng với vị trí ba mươi.
Trên danh sách thứ nhất còn có đệ nhất cường giả của Dực Vương Triều Tiết Định, chân truyền Đạo Cung Khương Ninh, đệ nhất cường giả Độ Ách Quan Thần Tịch, Tuế Nguyệt Thánh Nữ Nam Cung, Tông Thánh Học Hải Thanh Tương, Thám Hoa của Thánh Triều Quách Cự.
Còn Tề Kiếm Như của Độ Ách Quan chỉ xếp sau Thần Tịch, vì tu vi vẫn đang ở tứ trọng trung kỳ, vậy mà bị đẩy xuống danh sách thứ hai. Vào những kỳ Địa Bảng trước, lấy tu vi của hắn dư sức lọt vào mười hạng đầu của danh sách thứ nhất.
Ba mươi cao thủ trong danh sách thứ nhất, có đến một nửa là Lý Duy Nhất không biết.
Tên của một số người cực kỳ xa lạ với hắn.
Lý Duy Nhất đi lên cây cầu vòm đá trắng, sinh ra cảm ứng, ngẩng đầu nhìn lại. Trường Sinh Lâu thắp đèn sáng rực từ từ hiện ratrên đỉnh cầu vòm. Ở phía bên kia cầu vòm, ba môn sinh Thiên Tử của Ma Quốc đang đi ngược chiều tới.