Cổ Chân Tướng đi ở phía trước, khoác ái tím, mày kiếm mắt sao, ánh mắt trầm tĩnh nội liễm, dường như cất giữ ngàn loại tuyệt học, vạn loại thần tuệ.
Một luồng khí vận Võ Đạo Thiên Tử bao phủ trên người hắn, dáng vẻ vững chãi dần che lấp Trường Sinh Lâu ở phía sau.
Khúc Dao và Văn Nhân Thính Hải đi theo hai bên phía sau hắn.
Khúc Dao cầm một cây pháp trượng kim loại cổ xưa đan xen giữa màu tím và đỏ thẫm. Toàn thân bao phủ trong lớp lưới ánh sáng ngưng tụ từ linh quang thành thực thể. Nàng cao hơn bất kỳ cô gái nào mà Lý Duy Nhất từng gặp, cao hơn cả Văn Nhân Thính Hải bên cạnh, nhưng tỷ lệ dáng người lại hoàn mỹ đến cực điểm.
Lý Duy Nhất chưa bao giờ gặp Cổ Chân Tướng và Khúc Dao, nhưng chỉ nhìn thoáng qua đã đoán ra được là bọn họ.
Bốn người lướt qua nhau ở điểm cao nhất của cây cầu vòm đá trắng.
Sau khi bước xuống hai bậc thang đá, do dự trong một khoảnh khắc, Cổ Chân Tướng đạp lên bậc thứ ba, khẽ quay đầu lại, nhìn bóng lưng cô độc hờ hững đang đi về phía bên kia cầu vòm.
Văn Nhân Thính Hải dừng bước, tò mò hỏi:
- Sao vậy?
Cổ Chân Tướng vẫn chưa mở miệng, Khúc Dao nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lý Duy Nhất, nói:
- Đối mặt với ba người chúng ta lại vô cùng thong dong, khí tức vững vàng, trong ánh mắt không có một chút kính sợ nhưng lại tuyệt đối không trống rỗng, tu vi của hắn thì đã ở trên ta.
Văn Nhân Thính Hải kích động:
- Thế hệ chúng ta vẫn còn cất giấu người như vậy sao? Ta đi thử sức hắn xem sao.
Ánh mắt Cổ Chân Tướng sáng như đuốc, hiện ra chút ý cười, giống như đã đoán ra thân phận của Lý Duy Nhất, đưa tay ngăn cản:
- Sẽ có cơ hội giao thủ thôi.
Ba người đi thẳng về phía bờ hồ.
Lý Duy Nhất nho nhã lễ phép nói với chủ sự lầu một của Trường Sinh Lâu:
- Xin hãy giúp ta thông báo cho Lư tam công tử, nói có người đến thăm, là cố nhân của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Lát sau, Lư Cảnh Thâm thi triển thân pháp nhanh chóng bước tới.
Nhìn thẳng vào mắt của Lý Duy Nhất đã thi triển Dịch Dung Quyết, hắn cười lớn, tiến lên ôm chầm, truyền âm nói:
- Ngươi thật là, nếu còn không chịu lộ diện, ca của ta sắp chết vì lo rồi! Ngươi có biết hắn đã chịu bao nhiêu áp lực để đẩy ngươi lên vị trí hạng nhất của Trường Sinh Địa Bảng không? Đi, đi theo ta gặp hắn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đêm nay có thể gặp được hắn ư?
Lư Cảnh Thâm cười:
- Ngươi là đặc biệt.
Lư Cảnh Thâm kéo Lý Duy Nhất bước lên cầu thang của Trường Sinh Lâu, đi lên tầng sáu.
Đứng ở cửa cầu thang, hắn chỉ ngón tay lên trên, truyền âm nói:
- Ba tầng bên trên toàn là những nhân vật thế hệ trước đến từ hơn trăm tòa Sinh Cảnh, có cả Đế Niệm Sư và Trữ Thiên Tử đích thân đến.
Lý Duy Nhất hít một hơi lạnh hỏi:
- Vị kia của Tông Thánh Học Hải hả?
Ở phía nam Doanh Châu, Võ Đạo Thiên Tử của Nhân tộc có năm vị, nhưng Đế Niệm Sư lại chỉ có hai vị.
Bảy cao thủ này giống như bảy cây cột chống trời, chống đỡ cho hàng trăm tòa quê hương Sinh Cảnh của Nhân tộc. Bất luận một vị nào chết đi đều có nghĩa là một lượng lớn Sinh Cảnh sẽ bị phá hủy, ngôi nhà chung của Nhân tộc sẽ giảm đi.
Lư Cảnh Thâm đáp:
- Ngoại trừ Học Hải Đế Niệm thì còn có thể là ai chứ? Vị kia đã bảy trăm năm không xuất hiện rồi, thử tính số tuổi mà xem, thật khó nói còn sống hay không.
Nói xong, Lư Cảnh Thâm dẫn Lý Duy Nhất đi về phía phòng khách của Lư Cảnh Trầm.
Lý Duy Nhất cười khổ, hắn lo lắng Học Hải Đế Niệm đến vì Bản Nguyên Tinh Khí Thiên của Địa Thư. Nhưng nhân vật có tu vi đạt tới trình độ đó, cần gì đích thân làm loại chuyện nhỏ nhặt này, như vậy không phải là quá mất thân phận sao?
Khả năng lớn là bị cuộc đại khai sát giới của Thanh Từ làm chấn động phải lộ diện, tham gia Yết Bảng Thịnh Hội cũng chỉ là nhân tiện.
Đèn đuốc trong phòng của Lư Cảnh Trầm sáng rực, có thể nhìn bao quát nửa Bắc Hồ, thấy rõ bia ngọc Trường Sinh Địa Bảng và mười chiến trường.
Trong phòng còn có một bóng người đang ngồi.
Là đạo sĩ trẻ cõng thanh kiếm gỗ tên là Túc Nguyên, đệ tử của Trung Thổ Trường Sinh Quan.
Vừa thấy Lý Duy Nhất đi vào, Lư Cảnh Trầm và Túc Nguyên đồng loạt nhìn về phía hắn, nở một nụ cười. Hai người trước mắt, một người có ánh mắt khôn khéo khôn ngoan, một người có ánh mắt trong trẻo tinh khiết, đều là nhân trung long phượng.
Không cần nói nhiều, Lý Duy Nhất giải trừ Dịch Dung Quyết, ngồi vào vị trí giữa hai người.
Lư Cảnh Trầm đưa mắt ra hiệu với Lư Cảnh Thâm. Lư Cảnh Thâm hiểu ý, lập tức đi làm việc.
Lư Cảnh Trầm rót rượu cho Lý Duy Nhất, cười:
- Chúc mừng Duy Nhất huynh thoát khỏi ma trảo. Ngươi trở về rồi, trái tim đang lơ lửng của ta cuối cùng cũng có thể hạ xuống.
Lý Duy Nhất cầm đũa lên, gắp vài miếng thức ăn cho vào miệng, rồi mới nhận lấy ly rượu:
- Các ngươi đừng suốt ngày mời ta uống rượu nữa, để ta ăn chút đồ lót dạ trước, nếu không lát nữa phải đói bụng ra chiến trường.
Lư Cảnh Trầm tò mò hỏi:
- Ngươi đã uống một chầu ở đâu rồi sao?
Lý Duy Nhất trả lời qua loa:
- Là chỗ của Trạng Nguyên! Tại sao Túc Nguyên đạo trưởng ở đây, chuẩn bị đo lường sức nặng của quần hùng phía nam Doanh Châu sao?
Túc Nguyên chắp tay thi lễ:
- Bần đạo đoán chắc nếu ngươi còn sống thì đêm nay nhất định sẽ tới tìm chủ bút của Địa Bảng lấy bảy bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ. Cho nên, cả ngày hôm nay bần đạo đều làm khách không mời mà đến, cứ đi theo bên cạnh Lư công tử, nửa bước không rời.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất đông lại:
- Thoạt nhìn Túc Nguyên đạo trưởng không giống như muốn khiêu chiến ta, vậy rốt cuộc là vì chuyện gì?
Trên mặt hồ đằng xa bỗng vang lên một thanh âm du dương chấn động màn đêm:
- Mạnh Thủ Nghĩa của Tông Thánh Học Hải, xin Trạng Nguyên Ma Quốc chỉ giáo.
Trong tầm mắt, toàn bộ mặt hồ, cả bầu trời đêm đều hiện lên chữ viết của Địa Thư. Cơn mưa tuyết bay đầy trời khoảnh khắc này bỗng đọng lại trong một giây, sau đó lại gia tăng tốc độ rơi xuống.
Loại thần kỹ như vậy khiến cho toàn bộ kiến trúc ở dưới núi đều vang lên tiếng thán phục.
- Được, như ý muốn của ngươi.
Âm thanh của Cổ Chân Tướng khẽ vang lên tựa như lời đối thoại ở ngay gần bên tai, nhưng truyền vào trong tai của vô số tu giả tại hiện trường, bình đạm mà thần kỳ.
Mạnh Thủ Nghĩa và Cổ Chân Tướng phá không bay lên, đặt chân lên một trong mười chiến trường.
Ánh mắt Lý Duy Nhất đầy vẻ nghi hoặc:
- Chuyện này thật kỳ lạ!
Tâm tư của Lư Cảnh Trầm vô cùng nhạy bén, nháy mắt đã hiểu Lý Duy Nhất đang nghi ngờ điều gì, cười hỏi:
- Có phải Duy Nhất huynh đệ đang tò mò, vì sao Mạnh Thủ Nghĩa lại khiêu chiến Cổ Chân Tướng không?
Lý Duy Nhất gật đầu:
- Ai cũng biết, vừa qua giờ Tý bốn khắc thì Trường Sinh tranh độ sẽ bắt đầu. Tuy cuộc tranh đấu chính thức phải đến sau tiết Thượng Nguyên, còn khoảng chừng nửa tháng nữa. Nhưng trong nửa tháng này, Trường Sinh Nhân ở các phe phải đi đường, ẩn náu, bày binh bố trận, xây dựng trận pháp phòng ngự... Có quá nhiều chuyện cần phải làm.