Xích Nguyên không chỉ chịu thiệt thòi lớn, mà còn trở thành trò cười cho võ tu Nhân tộc.
Trường Sinh Nhân của các Sinh Cảnh lớn ngoài miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt đều nhìn chăm chú vào hai con kỳ trùng đang giao phong, nội tâm trong trạng thái chấn động.
Văn Nhân Thính Hải và Thốc Lỗ Vương Tử đều có thể sánh ngang với cường giả trên danh sách thứ nhất, nhưng đánh mãi không xong, không làm gì được hai con kỳ trùng của Lý Duy Nhất.
Điều này quả thực kinh hãi thế tục!
Đại đa số kẻ mạnh nhất của các Sinh Cảnh đều không có thực lực như vậy, mà Lý Duy Nhất lại có đến bảy con.
Có người cảm thán như vậy:
- May mà Trường Sinh tranh độ có quy định, một vị võ tu chỉ có thể mang theo hai vị trợ thủ không phải Nhân tộc. Nếu không, Lý Duy Nhất chắc chắn sẽ khiến Ma Quốc phải đau đầu.
- Lý Duy Nhất chỉ có thể mang theo hai con kỳ trùng, năm con còn lại có thể giao cho võ tu của Thánh Đường Sinh Cảnh mang theo. Thực lực của liên minh ba nhà sẽ tăng vọt trong nháy mắt.
- Làm gì có chuyện đơn giản như vậy? Lý Duy Nhất dám cho người khác mượn bảo vật như kỳ trùng sao? Khoan hãy nói đến thực lực của người mượn có bảo vệ nổi kỳ trùng hay không. Nhân phẩm của người mượn mới là bài kiểm tra lớn nhất.
Lý Duy Nhất và Túc Nguyên bước ra khỏi Trường Sinh Lâu, xuống núi đi về phía bia ngọc Địa Bảng.
Ngẩng đầu liếc nhìn Văn Nhân Thính Hải đang đánh nhau với Thất Phượng, Lý Duy Nhất thở dài một tiếng:
- Thám Hoa của Ma Quốc bây giờ chỉ xứng giao phong với một con kỳ trùng của ta. Xem ra Thính Hải huynh không giữ nổi vị trí xếp chót trong danh sách thứ nhất trên Trường Sinh Địa Bảng!
Ma Giáp Huyết Phù Đồ bao phủ toàn thân Văn Nhân Thính Hải, Thất Phượng rất khó phá được phòng ngự của hắn, chiến đấu lâu dài ắt sẽ thua.
Thế là, biết chừng mực rút về.
Lý Duy Nhất nói:
- Thất Phượng, quay về nào, ngươi đã dạy cho Xích Nguyên một bài học rồi. Đợi đến khi Trường Sinh tranh độ, chúng ta sẽ đi lấy sách ngọc trên người Thám Hoa lang sau. Ta nhớ, quy củ của Trường Sinh tranh độ là cho dù nhận thua rút lui, cũng phải bỏ lại tất cả bảo vật trên người phải không?
- Ngươi quá tham lam, nhớ nhầm rồi!
Nam Cung cố ý phối hợp với hắn, nói tiếp:
- Người nhận thua rút lui chỉ cần để lại sách ngọc và tất cả chiến binh Pháp khí.
Nhân lúc Thất Phượng và Ngũ Phượng bay về phía Lý Duy Nhất, Văn Nhân Thính Hải tự cảm thấy đã đánh mất thể diện của Ma Quốc, đồng thời lùi về phía sau, truyền âm cho bốn cao thủ Yêu tộc.
- Vút! Vút! Vút! Vút!
Bốn tiếng xé gió từ bốn phương vị lao thẳng đến chỗ Lý Duy Nhất với tốc độ rất nhanh.
Trong tầm nhìn của Lý Duy Nhất và Túc Nguyên, yêu vân cuồn cuộn, che trời lấp đất, tựa như những con sóng cao mấy chục trượng điên cuồng tràn tới. Uy thế mạnh mẽ, khí kình mãnh liệt như muốn san phẳng cả Trường Sinh Lâu và ngọn Vọng Hồ Thanh Sơn ở phía sau.
Yêu vân dày đặc, bên trong có điện quang chớp giật, hỏa quang lưu chuyển, kinh văn xếp thành đồi núi.
Giờ phút này, Lý Duy Nhất cuối cùng cũng tin, bốn yêu liên thủ có thể đánh bại Thiện Tiên Chí trong vòng hai mươi hiệp, dù nói là mười hiệp thì hắn cũng tin. Bởi vì, rơi vào sự vây công như thế này, gần như chỉ một đợt trùng kích đã có thể phân rõ thắng bại.
Bốn yêu đến từ bốn phương, mỗi người xuất một chiêu cùng lúc. Một nửa người trong mười hạng đầu của Trường Sinh Địa Bảng cũng phải nhận lấy thất bại dưới bốn chiêu này, không thể chạy trốn, không thể phòng thủ, càng không thể ngăn chặn.
Thiện Tiên Chí có thể chống đỡ hai mươi chiêu đã là thực lực khiến người mắt sáng lên.
Mộc kiếm trên lưng Túc Nguyên chấn động, thân hình thẳng tắp ngẩng đầu nhìn về phía yêu vân vô biên:
- Có cần bần đạo giúp ngươi chém yêu không?
- Chỉ là bốn con tiểu yêu, làm gì tới mức Túc Nguyên huynh phải tương trợ? Xin chờ một lát.
Lý Duy Nhất gọi ra Vạn Vật Trượng Mâu dài một trượng, cầm trong tay, thân hình trác tuyệt, vạt áo tung bay, sải bước tiến lên trong bão tuyết.
- Vù!
Một chùm tia sáng từ mũi mâu bắn thẳng lên trời.
Ầm một tiếng, tầng mây thấp bé và u ám bị chùm tia sáng đánh thủng một lỗ hổng lớn, hiển lộ ra một bầu trời sao rực rỡ như vừa được gột rửa.
Mây mờ tan biến, tựa như vòm trời vỡ vụn.
- Ầm ầm!
Từng luồng tinh thần quang hoa bị kéo xuống. Trang viên dưới chân Thanh Sơn hóa thành một biển sao lấp lánh.
Từng vòng tinh quỹ văn lộ và trận bàn xoay quanh Lý Duy Nhất.
Hắn cùng Ngũ Phượng, Thất Phượng kết thành Nhật Nguyệt Tinh Thần Đại Trận.
Trận pháp vừa thành, tựa như cối xay va vào trong yêu vân, sau đó với thế bẻ gãy nghiền nát đẩy yêu vân về phía Bắc Hồ.
Trong yêu vân, tiếng chiến đấu nổ vang không dứt, từng dải năng lượng lan tràn ra ngoài.
Đợi đến khi Lý Duy Nhất đẩy yêu vân đến bờ đê ven Bắc Hồ, trường mâu giơ ngang, pháp khí cuồn cuộn bùng nổ ra ngoài. Bốn cao thủ Yêu tộc đều bị thương, lấy đủ loại tư thế khác nhau rơi xuống nước hồ lạnh lẽo thấu xương, bắn lên những bọt nước khổng lồ.
Trong và ngoài từng tòa nhà dọc theo bờ Bắc Hồ vang lên những tiếng trầm trồ khen ngợi rung trời chuyển đất.
Vô số ánh mắt đều nhìn thấy thân hình cao ngất, tay cầm trường mâu, ánh sao bao phủ đứng bên hồ nước phương xa.
Đó chính là sinh linh mạnh nhất dưới trăm tuổi ở phía nam Doanh Châu.
Tư thế giành chiến thắng đó của Lý Duy Nhất quả thực cực kỳ hấp dẫn, mạnh mẽ và dứt khoát, khiến võ tu của liên minh ba nhà nhiệt huyết sôi trào, toàn bộ đều bị khuất phục, chỉ muốn đời đời kiếp kiếp đi theo bên cạnh.
Đây mới là khí chất của một lãnh tụ thực thụ, xua tan sương mù trong lòng mọi người. Dù trận chiến có gian nan đến mấy, dường như đi theo hắn sẽ nhìn thấy hy vọng.
- Hay!
Trong một lầu các nào đó ở Bắc Hồ, Thường Thư đứng trên lầu ba, không kìm được gầm lên một tiếng, đấm một quyền lên lan can.
Lầu các rung chuyển, trận văn lấp lánh.
Mấy ngày gần đây, hắn đã lo sốt vó, nếu Lý Duy Nhất thật sự chết trong tay lão ma đầu Thanh Từ thì chính hắn sẽ bị mất một khoản tiền lớn.
Đặc biệt là hôm nay, sau khi Trường Sinh Địa Bảng được công bố, Thường Thư càng suốt cả ngày lo được lo mất. Bởi vì theo hắn thấy, hai mươi hai vạn viên Linh Tinh đã nằm trong túi, đủ để bù tất cả những gì đã thua trong mấy trăm năm qua, còn dư dả không ít.
Những khoản nợ xấu mà hắn làm thâm hụt cuối cùng cũng có thể bù vào.
Nếu đêm nay Lý Duy Nhất không xuất hiện, vuột mất hai mươi hai vạn viên Linh Tinh, trong vài năm tới, Thường Thư nhất định sẽ luôn buồn bã.
Mãi đến giờ phút này, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống một nửa.
Chẳng trách hắn đường đường là Siêu Nhiên lại mất hình tượng như vậy.
Thấy đám tu giả già trẻ của Ma Quốc đồng loạt nhìn về phía mình, Thường Thư cố nén sự kích động trong lòng, vuốt râu ngưng thần:
- Hay, hay cho cho một Lý Duy Nhất, trận pháp hợp kích lại lợi hại như thế. Hừ, các ngươi đã nghĩ ra cách nào đối phó hắn chưa?
...