Nhị cung chủ (2)

Nhiều Trường Sinh Nhân của Ma Quốc đều biết cuộc giao đấu giữa Thiện Tiên Chí và bốn cao thủ Yêu tộc, đã có hiểu biết sâu sắc với chiến lực mà Lý Duy Nhất thể hiện lúc này

Đám người nín thở hồi lâu, chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Văn Nhân Thính Hải thầm siết chặt hai nắm tay:

- Lý Duy Nhất, ngươi mang theo hai con kỳ trùng thì thôi đi, Thiên Linh Tử và Địa Linh Tử trên trường mâu lẽ nào cũng theo ngươi tham gia Trường Sinh tranh độ sao?

Hắn dùng lời này để nói cho mọi người biết, Lý Duy Nhất không phải dựa vào sức một người mà đánh bại bốn cao thủ Yêu tộc. Về mặt số lượng, ngược lại Lý Duy Nhất đã chiếm ưu thế, lấy đó vớt vát lại sĩ khí đang suy sụp của Ma Quốc.

Tả Khâu Hồng Đình và đám người võ tu trẻ tuổi của Độ Ách Quan đi đến trang viên nơi đặt bia ngọc Địa Bảng, đứng từ xa nói:

- Các ngươi nên cảm thấy may mắn vì pháp tắc của Trường Sinh tranh độ đã bảo vệ các ngươi. Bằng không, Lý Duy Nhất và bảy con kỳ trùng liên thủ kết trận, đủ sức khiêu chiến Đại Trường Sinh lục trọng, các ngươi đánh bằng cách nào?

Lời này dĩ nhiên là nói ngoa, dùng để răn đe người khác.

Thực tế, năm con khác không có thực lực như Ngũ Phượng và Thất Phượng, vẫn dừng lại ở tam trọng.

- Rào rào!

Bốn cường giả Yêu tộc phá nước chui ra, từ trong miệng phát ra những làn sóng âm thanh hú dài.

Bọn chúng đồng loạt kích hoạt Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên cơ thể, ma văn màu máu bao phủ toàn thân, ma vân và trận văn dung hòa khí tức, lực lượng của bốn cao thủ lại với nhau, chiến uy vượt xa trước đó.

Thốc Lỗ Vương Tử trong bốn yêu lạnh lùng gầm thét:

- Lý Duy Nhất, chúng ta đánh nữa!

Trong Trường Sinh Lâu, giọng nói già nua của Trình Đôn vang lên:

- Mười tòa chiến trường được lập ra làm đồ trang trí sao? Muốn đánh thì vào chiến trường mà đánh.

Tiến vào võ đài chiến trường, buộc phải công bằng quyết đấu một chọi một.

Ai cũng biết, bốn cao thủ Yêu tộc ra tay là để làm tiêu hao thể lực Lý Duy Nhất. Thậm chí, chúng muốn trọng thương hắn.

Trình lão phu tử rõ ràng là đang nghiêng về một bên, vị đại gia Lý Học này cực kỳ ghét Yêu tộc.

Trên mặt hồ, trong một tòa chiến trường.

Giọng nói của Cổ Chân Tướng nhẹ nhàng truyền tới:

- Duy Nhất huynh, Cổ mỗ đã đợi từ lâu, đêm nay có thể chỉ giáo một chút không?

Võ tu của liên minh ba nhà trở nên lo lắng.

Cao thủ Ma Quốc nhiều như mây, không thiếu một Cổ Chân Tướng.

Nhưng phe bọn họ thì không thể không có Lý Duy Nhất, tựa như Ma Quốc không thể không có Tiêu Dao Kinh.

Nếu Lý Duy Nhất bị trọng thương trong trận chiến này, liên minh ba nhà sẽ rơi vào hoàn cảnh vô cùng bất lợi trong Trường Sinh tranh độ.

- Ha ha!

Tiếng cười lớn của Mạc Đoạn Phong vang vọng khắp Bắc Hồ.

Tiếp đó, bóng dáng cao to vạm vỡ của hắn từ trên nóc nhà nhảy xuống, vác đao đi về phía Bắc Hồ. Mũi chân nhẹ nhàng điểm trên mặt hồ, bay từ không trung cao trăm trượng xuống, rơi vào chiến trường mà Cổ Chân Tướng đang đứng.

Mạc Đoạn Phong trước tiên xem xét đối thủ của mình, mới nói vọng về phương xa:

- Duy Nhất, đừng trách lão Mạc ta giành trước, ai bảo ta lớn tuổi hơn chứ? Ngươi phải nhường ta.

- Được! Nhớ cẩn thận, đánh xong ta mời ngươi uống rượu.

Lý Duy Nhất biết rất rõ, Mạc Đoạn Phong và Đường Vãn Châu đều có chung suy nghĩ.

Biết cục diện hắn phải đối mặt rất khó khăn, đều muốn giúp hắn đánh trọng thương Cổ Chân Tướng.

- Xem đao!

Mạc Đoạn Phong kích hoạt Hỏa Thần Giáp, ngọn lửa bao phủ toàn thân. Hắn nói đánh là đánh, pháp khí trên cơ thể bùng nổ, sải bước lao ra.

Khí thế của hắn trong chốc lát đã đạt đến đỉnh phong, vung đao chém ra những chiêu thức dũng mãnh.

Khi vô số ánh mắt đang chăm chú quan sát cuộc quyết đấu giữa các Trạng Nguyên.

Tại lối vào trang viên nơi đặt bia ngọc Địa Bảng vang lên tiếng bước chân lộn xộn và âm thanh ồn ào.

Có người kinh hãi thầm thì:

- Phượng liễn của Thái Tử Phi!

Sau đó, người kia lùi sang một bên.

Ngay cả Lý Duy Nhất cũng vì ba chữ Thái Tử Phi mà chấn động trong lòng, dời ánh mắt nhìn sang.

Ở Ma Quốc, người có thể được xưng là Thái Tử Phi còn có thể là ai?

Phượng liễn của Thái Tử Phi kim quang xán lạn, bảo huy vạn trượng, lơ lửng tiến về phía trước, trăm loài chim đủ mọi màu sắc sặc sỡ kéo xe, thu hút ánh mắt của vạn người.

Có tới hơn hai mươi võ tu trẻ tuổi đi cùng phượng liễn.

Đứng ở phía trước nhất là Bảng Nhãn Ma Quốc Khúc Dao, cùng một thiếu niên mặc hoàng bào Thanh Long.

Thiếu niên kia bề ngoài chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, đôi mắt sáng ngời, quý khí bức người, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ ngông cuồng bễ nghễ nhìn xuống dò xét Lý Duy Nhất.

Hắn nói:

- Ngươi chính là vị sư đệ kia của ta? Nghe nói ngươi rất mạnh, nhưng có thể mạnh đến mức nào? Quên tự giới thiệu, ta tên là Ngu Huyền.

Lý Duy Nhất âm thầm suy nghĩ về thân phận của Ngu Huyền.

- Huyền Nhi, đừng làm càn, tu hành võ đạo là ai đạt thành tựu thì là tiền bối, hắn mạnh hơn ngươi.

Giọng nói của Nhị cung chủ Tiên Mẫn truyền ra từ trong phượng liễn:

- Lý Duy Nhất, có phải ngươi nên gọi một tiếng sư thúc không?

Lý Duy Nhất biết tu vi của Nhị cung chủ đã bị phế, nhưng vẫn cảm nhận được khí tràng cường đại từ trong phượng liễn. Tu vi cao đến cỡ như nàng, cho dù chỉ là lực lượng thân thể cũng mạnh đến mức dọa người.

Thân hình Lý Duy Nhất thẳng tắp như Vạn Vật Trượng Mâu trong tay, đứng sừng sững trên bờ đê, hiên ngang giữa làn gió lạnh của Bắc Hồ:

- Theo như ta biết, Nhị cung chủ dường như đã bị trục xuất khỏi sư môn.

Trong xe im lặng một lúc lâu, mới lại có giọng nói vang lên:

- Không sao cả, khi nào gặp sư tôn ngươi, thay ta nói một tiếng xin lỗi. Nợ nàng, ta nhất định sẽ trả.

- Sợ là không dễ trả như vậy đâu.

Lý Duy Nhất hiểu rõ Ngọc Dao Tử không phải là một người do dự thiếu quyết đoán.

Ngọc Dao Tử nhất định sẽ lấy mạng của Tiên Mẫn.

Ngu Huyền mỉm cười:

- Sư đệ, ngươi hơi làm càn rồi đấy! Thật sự cho rằng, có bảy con kỳ trùng cấp Đế Hoàng là có thể khinh thường Siêu Nhiên sao? Chúng có thuộc về ngươi hay không vẫn còn là ẩn số.

Lý Duy Nhất lập tức cảm nhận được sự âm hiểm của thiếu niên này, có thể trong lúc cười nói thốt ra những lời giết người nhất.

Thế là, hắn thuận nước đẩy thuyền đáp lại:

- Ta ngược lại hy vọng chúng đều là kỳ trùng cấp Đế Hoàng, hầy, đáng tiếc...

Ngu Huyền cướp lời:

- Sư đệ, chớ có diễn kịch nữa! Ta đã xem trận chiến giữa ngươi và Thái Tuế Địa Quân, diễn rất giỏi, đến mức khiến một Yêu Đế Thánh Thai phải chết tươi. Lúc đó ta đã quyết định, nhất định phải học hỏi từ ngươi.

- Có thể giao phong với cường giả trong danh sách thứ nhất, ai tin được bảy con kỳ trùng kia không phải là cấp Đế Hoàng?

Văn Nhân Thính Hải đi tới, khom người hành lễ với phượng liễn.

Lý Duy Nhất nhún vai, thẳng thắn nói:

- Không có gì phải giấu giếm! Tuy chúng không phải kỳ trùng cấp Đế Hoàng, nhưng cũng là ấu trùng của bảy con kỳ trùng cấp Vương, tương lai đủ để thành bảy vị vương giả của Trùng tộc có thể sánh ngang với Siêu Nhiên. Nhị cung chủ hẳn là đã từng nghe qua Phượng Dực Long Sí Điệp rồi chứ?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters