Đế Niệm Sư Thiền Hải Quan Vụ (2)

Hạ Cẩn bỗng quay phắt đầu lại, ánh mắt như tia chớp băng liếc nhìn qua đó, đối diện với Thánh Nha Lão Tổ ẩn sâu trong yêu vân cách xa trăm dặm:

- Nhân tộc và Yêu tộc chính là đồng minh, tại sao lại biến thành thế đối lập? Lão tổ đang định khơi mào một trận chiến sao?

Thánh Nha Lão Tổ khép miệng không nói thêm lời nào, nhưng ý định đoạt lấy bảy con kỳ trùng càng thêm kiên định, người đứng phía sau chống lưng cho hắn chính là Dữ Thiên Yêu Hậu.

Dù cho người khá e ngại Lăng Tiêu Cung và Ký Xuân Quân, nhưng Dữ Thiên Yêu Hậu không thèm để hai người vào mắt.

Từ trong chiếc phượng liễn, giọng nói của Nhị cung chủ cất lên:

- Dù chỉ là bảy con ấu trùng cấp Vương đi chăng nữa, điều đó cũng đồng nghĩa với việc sẽ có khả năng triệu hoán được bảy đội quân Trùng tộc trong tương lai. Hạ Cẩn, ngươi thực sự cho rằng, dựa vào một lời đe dọa là có thể dọa lùi những kẻ tham lam trong thiên hạ sao?

Thương Lê lạnh lùng nhìn phượng liễn, hiểu rõ tình cảnh chiến loạn ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh hơn mười năm nay đều là do một tay Nhị cung chủ gây ra, trầm giọng nói:

- Xin thứ lỗi cho ta nói thẳng, lấy năng lực đánh giết Yêu Đế Thánh Thai của Lý Duy Nhất, giá trị của hắn hơn hẳn bảy con ấu trùng cấp Vương kia. Nếu đã như vậy, tại sao Lý Duy Nhất không thể quản lý chúng? Cửu Lê Tộc ta cũng là chỗ dựa của hắn.

Trong đôi mắt Ngu Huyền mang theo ý cười, thả chiến pháp ý niệm ra ép về phía Thương Lê:

- Cửu Lê Tộc cũng dám gọi là chỗ dựa? Một tiểu bối mới bước vào Trường Sinh cảnh mà dám làm càn trước mặt Siêu Nhiên?

Lý Duy Nhất thuấn di, xuất hiện trước mặt Thương Lê, khí kình trên người bộc phát, chấn vỡ chiến pháp ý niệm của Ngu Huyền:

- Đệ tử của Độ Ách Quan chẳng phải là người mặc cho ngươi tùy tiện ức hiếp.

Lời này vừa nói ra, nếu Ngu Huyền còn dám đối phó Thương Lê, hắn sẽ đắc tội với nhiều đệ tử của Độ Ách Quan.

Trường Sinh tranh độ đang đến gần, Ngu Huyền làm chuyện tốn công vô ích này thì đúng là ngu vô cùng.

Một tu giả Yêu tộc chế giễu với thái độ khinh miệt:

- Dữ Thiên Yêu Hậu đã vô cùng phẫn nộ vì cái chết của Thái Tuế Địa Quân, Cửu Lê Tộc sắp bị diệt vong.

- Các ngươi thật sự là không biết thì không sợ!

Túc Nguyên kết hợp pháp khí và giọng nói truyền đi khắp bốn phía:

- Ngay cả Trung Thổ Trường Sinh Quan và Ngọc Hoành Tiên Triều chúng ta, khi tới Lê Châu, cũng phải cẩn trọng từ lời ăn tiếng nói, các ngươi lại dám tuyên bố tiêu diệt Cửu Lê Tộc sao?

Tất cả các tu giả có mặt ở đây đều choáng váng, bao gồm cả Lý Duy Nhất và Thương Lê, ai nấy đều cảm thấy hoang mang.

Lê Châu thật sự hung hiểm đến thế sao?

Cảnh Huyền Hoàng Tử của Ngọc Hoành Tiên Triều đầu cài trâm cài hình rồng, xuất hiện trên bờ hồ cách đó vài dặm, quang hoa như bạch ngọc trên người bao trùm không gian trong phạm vi khoảng một dặm:

- Hoàng Chủ của triều ta vào mấy ngàn năm trước từng hai lần gặp Tiên ở Lê Châu, đã căn dặn chúng ta đi đến đó, tuyệt đối không được làm càn ngông cuồng, tránh mang tai họa lớn cho Tiên Triều.

Những tu giả bên bờ Bắc Hồ, từ võ tu Trường Sinh cảnh trẻ tuổi, đến Siêu Nhiên thế hệ trước. Từ Thánh Nha Lão Tổ và Nhị cung chủ, cho đến cao tầng Nhân tộc trong Trường Sinh Lâu, tất cả đều bị lời nói đó làm cho hoảng sợ.

Phải biết rằng, sau khi Vũ Gia rời đi Doanh Châu, vùng Doanh Châu chưa có một sinh linh nào đạt tới Tiên cảnh.

Tại thời đại không có Tiên, tại sao lão Hoàng Chủ Ngọc Hoành có cơ hội gặp Tiên đến hai lần tại một nơi xa xôi hẻo lánh như Lăng Tiêu Sinh Cảnh?

Có Tiên ở ẩn tại đó ư?

- Ầm!

Toàn bộ Bắc Hồ bắt đầu trở nên sôi sục, tin tức này đã gợi lên vô vàn ảo tưởng trong lòng mọi người, gây ra sự chấn động ở sâu trong tâm.

- Những tu giả của Trung Thổ Tiên Triều, mỗi người đều mang tâm cao khí ngạo, tuyệt đối không nói lời dối trá, tự làm tổn hại danh tiếng của bản thân, xem ra rất có thể chuyện này là sự thật.

- Khó trách tiên đạo long mạch phục hồi ở bên đó, có khi nào là thủ đoạn của Tiên?

- Lăng Tiêu Sinh Cảnh trơ trọi cô độc tại vùng cực nam, nhưng từ đầu đến cuối không bị Vong Giả U Cảnh hay Hồng Hoang Yêu Nguyên nuốt chửng, bản thân đã có thể giải thích vấn đề.

...

Các tu giả Yêu tộc có mặt ở đây, bao gồm cả Thánh Nha Lão Tổ ở trong thành đằng xa đồng loạt choáng váng, cảm giác như có tiếng sấm nổ trong óc.

Bất kể đây là thật hay giả, cho dù là câu chuyện xảy ra từ mấy ngàn năm trước, ai dám đánh cược?

Ngay cả Hoàng Chủ của Ngọc Hoành Tiên Triều cũng không dám cược.

Tâm trí của Tả Khâu Hồng Đình nhanh chóng phục hồi lại sự bình tĩnh, nàng nhớ đến cơ duyên tại Trấn Táng Tiên. Ngay sau đó, vẻ mặt đầy nghiền ngẫm, nàng liếc mắt sang Lý Duy Nhất cách đó năm bước.

Lý Duy Nhất ngầm hiểu, ra vẻ trầm ngâm suy tư, lẩm bẩm một mình:

- Nếu nhớ kỹ lại thì có một vài câu chuyện kỳ lạ diễn ra khi ta tu hành, có lẽ thực sự liên quan tới Tiên.

Tả Khâu Hồng Đình dò hỏi:

- Ồ, chuyện kỳ dị gì vậy?

Xung quanh, những ánh mắt đã bị thu hút bởi cuộc đối thoại của hai người.

Lý Duy Nhất nghiêm túc trả lời:

- Ta có thể đã từng thấy Cửu Lê Thần.

Tả Khâu Hồng Đình thốt lên:

- Liên quan tới chiến pháp ý niệm Cửu Lê Thần mà đám người Lê Cửu Phủ và Nghiêu Âm nhận được phải không?

Nghiêu Âm đã sớm không còn là tiểu nha đầu vô danh tiểu tốt nữa, mà là đệ tử của Quan Chủ Độ Ách Quan, có thể dễ dàng điều tra ra việc “chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần“.

Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, đồng thời nhíu chặt mày:

- Rất khó nói, lão nhân gia...

Dưới sự theo dõi của vô số ánh mắt, Lý Duy Nhất chỉ nói một nửa rồi ngừng lại, dường như có gì khó nói.

- Ngươi thực sự đã từng nhìn thấy Cửu Lê Thần?

Tả Khâu Hồng Đình chớp mắt, biết rõ là Lý Duy Nhất đang diễn kịch, nhưng cũng bị cuốn theo màn kịch mà tin rằng hắn từng thực sự gặp qua Cửu Lê Thần.

Bên cạnh, Túc Nguyên nín thở tập trung tinh thần chờ đợi đoạn dưới.

Ngay cả Hạ Cẩn đứng bên bia ngọc Địa Bảng, và Nhị cung chủ đang tọa trên phượng liễn cũng hướng đôi mắt về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất xua tay thở dài:

- Có lẽ là không phải, nếu như Lê Châu có Tiên ẩn cư thì đã ra tay lúc đại kiếp nạn U Cảnh ngàn năm trước rồi. Không thể nào... đó không thể là Cửu Lê Thần, cũng không phải là Tiên...

Túc Nguyên vội vàng tiếp lời:

- Thứ lỗi cho bần đạo nói thẳng, Tiên đứng ở độ cao không phải là thứ mà những người như chúng ta có thể phỏng đoán. Những người đắc đạo thành Tiên từ xưa tới nay, có người sẽ dẫn đầu sinh linh nghịch phạt Vong Giả U Cảnh, mở rộng lãnh thổ của Sinh Cảnh. Cũng có những người thì bỏ đi, vượt biển tới một nơi xa. Tiên không can dự vào tranh đấu của những sinh linh Doanh Châu và Thệ Linh là chuyện rất bình thường. Người với người có sự khác biệt, Tiên với Tiên đương nhiên cũng sẽ khác nhau.

Hạ Cẩn đã nhận thấy Lý Duy Nhất chỉ đang giả vờ làm ra vẻ bí ẩn, liền không chần chừ nữa, từ trong ống tay áo lấy ra một tấm ngọc phù dài ba tấc, ngón tay ngọc kẹp nó lại:

- Đế Niệm Sư giáng lâm, toàn thành quỳ đón.

- Vù!

Từ trên ngọc phù bay ra một chùm linh quang sáng rực phóng thẳng lên bầu trời.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters