Trạng Nguyên ba nước (1)

Sau khi linh quang đánh trúng đám mây, nó nổ tung và lan rộng ra bốn phía, nhanh chóng biến bầu trời đầy mây đen của Tiêu Dao Kinh trở thành một biển ánh sáng rực rỡ.

Thiền Hải Quan Vụ khoác bộ y phục màu đỏ, uy nghiêm sừng sững trên đỉnh biển mây dưới bầu trời muôn vì sao lấp lánh, hệt như một vị Nữ Đế giáng lâm. Luồng khí tức uy nghi bao trùm ngàn dặm, thiên địa pháp khí xôn xao sục sôi.

Đó không phải chân thân, mà chỉ là một luồng hiển thánh linh quang.

Nhưng đế uy mãnh liệt.

Tại Tiêu Dao Cung nằm cách Bắc Hồ không xa, Ma Hậu từ kim lâu ngọc điện bước ra, phóng tầm mắt về phía hình bóng hiển thánh trên biển mây, phán đoán:

- Niệm lực tu vi của Thiền Hải Quan Vụ đã một lần nữa quay về cảnh giới Đế Niệm Sư!

Trong trận chiến ở Vân Thiên Tiên Nguyên, Thiền Hải Quan Vụ thể hiện ra chiến lực phi phàm, nhưng cũng bộc lộ ra bản lĩnh thật.

Nàng mượn Bỉ Ngạn Thiên Đan của Ngọc Dao Tử thi triển ra tiên thuật mới giết lùi được đám kẻ địch, tu vi niệm lực không ở cấp độ Đế Niệm Sư.

Nhưng giờ phút này, ngọc phù câu thông với thiên địa, Thiền Hải Quan Vụ Đế uy hiển thánh, là chính thức báo cho thiên hạ biết, nàng không còn suy yếu, niệm lực đã khôi phục trước.

Trong Tiêu Dao Kinh, vô số tu giả quỳ một gối xuống.

Từng vị cường giả cấp Siêu Nhiên lần lượt bước ra, vẻ mặt nghiêm túc nhìn lên trời.

Một số người hơi khom lưng, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Đế Niệm Sư ở phía nam Doanh Châu đã tăng lên ba vị.

Bên trong phượng liễn, Nhị cung chủ vén rèm xe lên, năm ngón tay siết chặt, đôi môi sắp bị cắn rướm máu, tâm trạng phức tạp, cảm xúc khó chịu khó mà đè nén.

Từng giọng nói của cao tầng Nhân tộc trong Trường Sinh Lâu nối tiếp nhau vang lên, truyền khắp chín tầng mây:

- Cung nghênh Vụ Thiên Tử trở về.

Giọng Hạ Cẩn du dương:

- Pháp chỉ của Vụ Thiên Tử, Lý Duy Nhất được nàng che chở, ban cho Đế Phù. Phàm là cường giả Siêu Nhiên dám ra tay nhắm vào hắn thì chẳng khác nào mạo phạm nàng. Đế Phù có thể cảm ứng được kẻ ra tay, dù xa ngàn vạn dặm cũng sẽ bị truy sát đến chết.

- Lý Duy Nhất, bước lên nhận phù!

Xung quanh, từng ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào trên người Lý Duy Nhất, đều hâm mộ vô cùng.

Một vị Đế Niệm Sư đích thân phái cường giả cấp Yêu Vương đến Tiêu Dao Kinh, dọn dẹp uy hiếp cho một võ tu Trường Sinh cảnh. Với mức độ coi trọng như thế, ai còn dám dễ dàng phá vỡ quy củ để đối phó Lý Duy Nhất?

Có người xì xào:

- Nhiều người đều nói, Lý Duy Nhất là quân cờ của Ngọc Dao Tử, nhưng bây giờ xem ra, không đơn giản như vậy. Vụ Thiên Tử thậm chí hiển thánh uy hiếp.

- Hắn chính là hạng nhất Trường Sinh Địa Bảng, lại còn có bảy con ấu trùng cấp Vương. Tối đa sau trăm năm nữa, bọn chúng có lẽ chính là tám vị Siêu Nhiên, Lăng Tiêu Cung đương nhiên là phải toàn lực che chở.

- Thấy chưa, đây chính là giá trị của thiên tư võ đạo cao, chúng ta còn có lý do gì mà không khắc khổ tu hành?

Đám người Tả Khâu Hồng Đình, Thương Lê, Nam Cung, cùng Văn Nhân Thính Hải, Khúc Dao đều chấn động tột cùng.

Có thể khiến một vị Đế Niệm Sư đặc biệt vì hắn mà làm đến bước này, dù là Trạng Nguyên trong đám môn sinh Thiên Tử cũng kém xa.

Trong lòng Lý Duy Nhất không gợn sóng, đi đến dưới bia ngọc Địa Bảng, khom người nói:

- Tạ Vụ Thiên Tử!

Hạ Cẩn cảm thấy tiểu tử Nhân tộc trước mắt này quả nhiên không tầm thường, đối mặt với một vị Đế Niệm Sư ban ơn mà vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh tự nhiên:

- Tấm Đế Phù này chẳng khác nào hóa thân của Vụ Thiên Tử. Phàm là sinh linh cấp Siêu Nhiên đối phó với ngươi, Đế Phù sẽ tự động đánh chết kẻ đó. Nhưng đối với sinh linh dưới Siêu Nhiên thì không có tác dụng gì. Ngươi nên hiểu tâm huyết của Vụ Thiên Tử chứ?

Lý Duy Nhất đáp:

- Ta là Đại Trường Sinh, nếu không thể chịu đựng được những nguy hiểm và thử thách dưới Siêu Nhiên, thì cũng không xứng được Vụ Thiên Tử coi trọng như vậy.

Lý Duy Nhất vươn hai tay nhận lấy Đế Phù đang bay tới, cất nó vào Linh Giới ở mi tâm.

Biển linh quang trên bầu trời cùng với bóng dáng của Thiền Hải Quan Vụ nhanh chóng tan đi, mây mù lại u ám.

Uy lực của Đế Phù mạnh đến đâu, không ai biết.

Nhưng việc Thiền Hải Quan Vụ ban Đế Phù cho Lý Duy Nhất trước mặt toàn thiên hạ thì không chỉ đơn giản là một tấm Đế Phù. Nó mang ý nghĩa là đặt cược tất cả mặt mũi của bản thân, uy nghiêm của một Đế Niệm Sư.

Giờ phút này, Lý Duy Nhất không thể nghi ngờ đã trở thành người phát ngôn có thể đại diện cho Lăng Tiêu Cung, đại diện cho Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử đi lại trong thiên hạ.

Bất kỳ ai cũng sẽ không nghi ngờ điểm này!

- Keng

Một tiếng kim loại va chạm vang dội, điếc tai truyền đến từ trên Bắc Hồ, chấn động từng tầng sóng nước, lập tức đánh thức mọi người.

Bọn họ nhận ra, trên một chiến trường ở mặt hồ vẫn còn hai vị Trạng Nguyên đang quyết đấu đỉnh phong.

Lúc nãy đám người quên mất bọn họ, bị Lý Duy Nhất cướp đi sự chú ý.

Hạ Cẩn và Nhị cung chủ bước lên Trường Sinh Lâu. Lý Duy Nhất quay lại bờ hồ, cùng đám người Túc Nguyên, Tả Khâu Hồng Đình chăm chú nhìn vào chiến trường đang bị lưới ánh sáng của trận pháp bao phủ.

Đoạn Phong Thất Trảm của Mạc Đoạn Phong đã thi triển đến đao thứ sáu.

Mái tóc dài của hắn bay rối, ánh mắt kiên định sắc bén, tựa như Hỏa Diễm Thần Ma. Đao ý quét qua toàn bộ chiến trường, toàn bộ pháp khí trong Phong Phủ hội tụ vào một đao.

- Ào!

Cổ Chân Tướng không sử dụng Pháp khí, cũng không lùi lại né tránh.

Nhị tuyền ở hai lòng bàn tay ngưng tụ ra khí kình lốc xoáy có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hóa thành hai vòi rồng, những dòng Trường Sinh kinh văn rậm rạp lấp lóe không ngừng ở bên trong.

Vị Chân Tướng Đế Quân chuyển thế này cả hai cánh tay và mười ngón tay trong suốt lóng lánh tựa như được điêu khắc từ thần ngọc, làn da phủ lên một tầng quang hoa hộ thể kỳ dị.

- Bùm!

Hai lốc xoáy trong lòng bàn tay hóa giải kình lực sắc bén của Phong Phủ Đế Hoàng Đao.

Bàn tay vỗ chuẩn xác vào thân đao.

Lại là một tiếng kim loại va chạm đinh tai nhức óc vang lên, Càn Cương Đao bị Cổ Chân Tướng vỗ lệch hướng.

Ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm túc, Cổ Chân Tướng quả thực phi phàm xuất chúng.

Đao thứ sáu khi Mạc Đoạn Phong ở tứ trọng trung kỳ có thể chém lui Mạnh Thủ Nghĩa, làm hai cánh tay chảy máu. Nay tu vi của hắn đã tiến xa hơn, uy lực đao cũng mạnh thêm một phần, vậy mà không thể làm Cổ Chân Tướng tổn thương chút nào.

- Keng! Keng...

Xung quanh Bắc Hồ vang lên từng trận đao reo.

Gần như không có bất kỳ khe hở nào, Mạc Đoạn Phong trầm giọng quát:

- Tổ Điền Thần Tiên Đao!

Trong Tổ Điền, pháp khí như dòng sông trút vào biển lớn tuôn trào đến hai cánh tay và bàn tay, có thể thấy rõ những ngân mạch khuếch trương dữ dội trên cánh tay hắn.

Chỉ riêng luồng pháp khí này bộc phát đã hất Cổ Chân Tướng bay ngược ra xa trăm trượng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters