Cảnh Huyền (1)

Túc Nguyên mời Tả Khâu Hồng Đình đi cùng.

Ba người rời khỏi trang viên nơi đặt bia ngọc Địa Bảng, bước nhanh hình thành ba tàn ảnh lưu quang để tránh bị tu giả của các cảnh ngưỡng mộ người đứng đầu bảng một giáp chặn đường.

Vị trí thứ nhất của Địa Bảng, đối với thế hệ trẻ của mỗi thời đại đều là nhân vật phong vân tuyệt đối. Nếu tương lai thành tựu của Lý Duy Nhất đủ cao, tu giả của cả một giáp đều sẽ có một loại cảm giác tự hào: Ta từng sống cùng thời với Tiên, có may mắn ở Tiêu Dao Kinh chiêm ngưỡng phong thái của hắn. Năm đó ta oai phong lẫm liệt, hắn cũng tuổi trẻ tài cao, chợt quay đầu nhìn lại, có duyên gặp mặt một lần.

Đi ngang qua một chiếc thuyền hoa ba tầng đậu bên bờ hồ, Tiết Định và Mạc Đoạn Phong đang đứng chờ dưới tán cây trĩu nặng tuyết trắng, cạnh thuyền hoa.

Tiết Định hô lớn một tiếng:

- Bảng Thủ Nam Long, có thể dành chút thời gian qua đây uống một chén không?

Lý Duy Nhất quay sang nói:

- Túc Nguyên huynh đợi ta một lát.

Lý Duy Nhất bước nhanh về phía hai người, dừng lại cách sáu, bảy bước, nhìn Mạc Đoạn Phong vác hộp đao kim loại trên lưng với nét mặt bình thản.

Hắn hỏi:

- Thế nào, có bị thương không?

Mạc Đoạn Phong đáp:

- Chút thương tích nhẹ, không đáng kể.

Thân hình Mạc Đoạn Phong thẳng tắp, y phục tựa vải sắt, không làm mất đi khí phách của Trạng Nguyên, hắn nghiêm túc hỏi:

- Ngươi đã xem trận chiến vừa rồi chứ? Tốc độ Cổ Chân Tướng kích hoạt Vạn Tự Khí và thi triển đế thuật quá nhanh, Thẩm Vũ Thiên Tử Thân và Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật, ta chỉ có thể dùng Tổ Điền Thần Tiên Đao mới có thể phá vỡ được chúng. Ngươi đã nghĩ ra đối sách gì chưa?

Hai mắt Lý Duy Nhất híp lại, nhìn xuyên qua sau lưng Mạc Đoạn Phong và Tiết Định về phía chiến trường trên mặt hồ xa xa.

Chỉ thấy trên chiến trường của Đường Vãn Châu và Cổ Chân Tướng, hai ngọn ma tháp chín tầng đồng thời nhô lên, giống như hai đỉnh núi đâm sầm vào nhau. Sau những tiếng nổ vang dội, lớp băng trên mặt hồ răng rắc vỡ nát. Sóng nước bên bờ bắn tung tóe, khiến chiếc thuyền hoa chao đảo không ngừng.

Thứ mà Cổ Chân Tướng thi triển, chính là Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật.

Còn thứ Đường Vãn Châu kích hoạt là một tòa ma tháp bằng huyết ngọc cao chín tầng.

Đó là đồ vật nàng đoạt được từ trong tay Ma Đồng, là một món Vạn Tự Khí, bên trong phong ấn cửu tuyền của Thánh Anh.

Tháp này thuộc về Ma Quốc Thái Tử Ngu Đạo Chân, có nguồn cội khá sâu xa với Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật của Ma Quốc.

Lý Duy Nhất đáp:

- Đường Vãn Châu có đối sách phá giải, lẽ nào ta lại không có? Đêm nay không thể giao chiến một trận với Cổ Chân Tướng, trong lòng ta thực sự cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

Ánh mắt Lý Duy Nhất bắn ra tia sáng sắc bén, từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một chiếc chuông ném cho Mạc Đoạn Phong:

- Trong trận chiến với Thái Tuế Địa Quân, chiếc chuông này đã giúp ta rất nhiều.

Hắn lại âm thầm truyền âm:

- Sở Ngự Thiên đã bị ta giết chết.

Đương nhiên, thứ hắn sử dụng để giết Thái Tuế Địa Quân không phải là Ác Đà Linh nhái này, mà là Ác Đà Linh thật. Lúc này hắn phải ra vẻ yếu kém trước mặt đối thủ, che giấu thực lực, nên mới cố ý nói như vậy.

Mạc Đoạn Phong nhận lấy chuông, lỗ tai khẽ giật, dùng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn vui sướng nhìn Lý Duy Nhất:

- Thật sao? Ha ha, tốt quá, Duy Nhất à, ngươi đã giúp ta một chuyện lớn lao, chút thể diện của Tân Giáp Trạng Nguyên này coi như đã được giữ lại! Hiện tại ta không còn nghi ngờ thực lực có thể đánh bại Cổ Chân Tướng của ngươi nữa.

Mạc Đoạn Phong thấu hiểu sâu sắc sự đáng sợ của Sở Ngự Thiên.

Cổ Chân Tướng muốn giết Sở Ngự Thiên tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, vậy mà Lý Duy Nhất lại làm được.

Đáng tiếc, chiến tích này không thể công bố cho công chúng.

Tiết Định thu hồi sáu cánh sau lưng, đầu ngón tay ưu nhã nâng một chiếc chén ngọc bích lên:

- Hai người các ngươi rốt cuộc đang đánh đố gì vậy? Đừng đứng đây hứng gió lạnh nữa, Lý Nam Long, mau mời hai vị bằng hữu của ngươi cùng lên thuyền hoa của Dực Vương Triều ta. Rượu ngon, món lạ, mỹ nữ đều đã chuẩn bị ổn thỏa, lại có hai vị Trạng Nguyên quyết đấu để trợ hứng, chuyện này sảng khoái nhường nào? Ngàn năm sau, chúng ta gặp lại ở Bỉ Ngạn cảnh, nhất định vẫn còn nhớ ánh đèn sáng ngời của đêm Trừ Tịch năm nay.

Mạc Đoạn Phong chỉ về phía bóng dáng thanh thoát của Tả Khâu Hồng Đình đang đứng bên bờ, giới thiệu với Tiết Định:

- Vị kia chính là hôn thê của Duy Nhất huynh đệ, Tả Khâu Hồng Đình. Tiết Vương Tử hãy giữ kín miệng mình, đừng ăn nói lung tung.

- Hả? Vậy còn vị kia cả ngày lẫn đêm ở Đông Thành Thiên Các là...

Tiết Định che miệng lại, phát hiện ánh mắt của Lý Duy Nhất ở đối diện giống như đao kiếm chém tới.

Cách đó mấy chục bước, phía trên con dốc đầy tuyết đọng.

Túc Nguyên sang sảng nói:

- Trạng Nguyên của Thánh Triều, vương tử của Dực Vương Triều, hay là cùng đến làm khách ở Thiên Khu Hội Quán đi?

Mạc Đoạn Phong và Tiết Định đáp:

- Vinh hạnh vô cùng.

- Đã sớm muốn kết giao với Túc Nguyên đạo trưởng và Cảnh Huyền Hoàng Tử! Đáng tiếc, mấy vị quận chúa của Dực Vương Triều, đại sư tỷ của tông môn ở trên thuyền hoa đều muốn làm quen với Nam Long, xem ra chỉ có thể đợi lần sau.

Mạc Đoạn Phong và Tiết Định không chút do dự liền đồng ý.

Hai người từ nhỏ lớn lên trong vòng xoáy quyền lực và danh lợi, sự nhạy bén với lợi ích rất cao. Bọn họ cực kỳ hiểu rõ cơ hội tiếp xúc với Trường Sinh Quan và Ngọc Hoành Tiên Triều hiếm có cỡ nào. Lần này, hiển nhiên là họ nhờ vào hào quang của Lý Duy Nhất mới được mời.

Chẳng phải họ hy vọng nhận ích lợi trực tiếp gì, cũng không phải ngưỡng mộ đối phương.

Mà là, nhiều lúc quen biết một người như vậy rất quan trọng. Nó là viên gạch gõ cửa, là sự khác biệt về thông tin, là sức cạnh tranh để bọn họ vượt trội hơn so với những môn sinh Thiên Tử, vương tử khác ở Thánh Triều và Dực Vương Triều.

Những vấn đề như giao tiếp, buôn bán trao đổi, giao lưu đạo pháp giữa Thánh Triều, Dực Vương Triều với Trung Thổ có lẽ sẽ ưu tiên lựa chọn hai người bọn họ đi làm.

Đây chính là hiệu quả của quen biết rộng!

Tầng thứ ba của Thiên Khu Hội Quán, không gian rộng rãi, từng chiếc đèn ngọc treo đầy trên cột tường.

Số lượng tu giả Ngọc Hoành Tiên Triều đi vào phía nam Doanh Châu không nhiều, tổng cộng chỉ có hơn mười người. Trong đó, người có dáng vẻ trẻ tuổi, tính cả Túc Nguyên cũng chỉ có năm người. Tất cả đều là tiện đường đến du lịch và chiêm ngưỡng phong thổ nhân tình nơi này.

Từ tầng một, Cảnh Huyền Hoàng Tử dẫn bốn người Lý Duy Nhất bước lên trên. Lúc leo cầu thang, hắn kể lại chuyến đi Lê Châu một năm trước, nhắc đến việc tận mắt chứng kiến Lý Duy Nhất hạ sát Minh Đồ của Thái Âm Giáo.

Lý Duy Nhất hơi kinh ngạc:

- Không ngờ có duyên phận như vậy với hoàng tử điện hạ.

Cảnh Huyền Hoàng Tử mỉm cười:

- Lúc đó ta chỉ muốn kín đáo tế tổ, không muốn tạo ra náo động quá lớn, nếu không, có lẽ chúng ta đã quen biết nhau sớm hơn một năm.

Lên đến tầng ba, Cảnh Huyền Hoàng Tử mỉm cười lần lượt giới thiệu ba tu giả trẻ tuổi khác của Trung Thổ cho Lý Duy Nhất. Đương nhiên là Lý Duy Nhất cũng giới thiệu Tả Khâu Hồng Đình, Mạc Đoạn Phong, Tiết Định cho đối phương.

Hai bên tất nhiên là trò chuyện qua lại đôi câu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters