Cảnh Huyền (2)

Ba tu giả trẻ tuổi của Trung Thổ gồm một vị tu đạo, một vị tu võ, một vị tu luyện niệm lực. Họ có khí tức trầm hậu, đều rất bất phàm, không phải là nhân vật trong vòng trăm tuổi.

Sau khi Lý Duy Nhất ngồi xuống, hắn tự đáy lòng cảm thán:

- Không ngờ Mãng Sơn Sơn Mạch chôn cất nhiều Võ Đạo Thiên Tử trong lịch sử Doanh Châu lại là sự thật. Trước đây ta ít nhiều vẫn còn chút hoài nghi.

Mạc Đoạn Phong truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Ở phía nam Doanh Châu, thường thì Võ Đạo Thiên Tử ra đời, quốc độ mới được sinh ra. Võ Đạo Thiên Tử mất đi, quốc độ cũng bị diệt vong. Rất hiếm có thể lưu truyền đến ba đời! Nhưng Ngọc Hoành Tiên Triều đã truyền qua mười ba đời ở Trung Thổ, lịch sử vô cùng lâu đời. Dòng dõi hoàng tộc luôn có Võ Đạo Thiên Tử ra đời, nối tiếp quốc vận. Về nội tình, đúng là sâu không lường được.

Cảnh Huyền Hoàng Tử ngồi ở vị trí thượng tọa, bên phải chính là Lý Duy Nhất.

Hắn ôn hòa nói:

- Mãng Sơn Sơn Mạch nối với Thệ Linh Vụ Vực và Huyết Hải Quan Ổ, là đầu và xương sống của long mạch Doanh Châu, trong đó ẩn giấu cường giả mạnh đến mấy thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Hoàng tử đã từng đến Huyết Hải Quan Ổ chưa?

Cảnh Huyền Hoàng Tử gật đầu, trong ánh mắt lộ ra vẻ hồi ức:

- Huyết Hải vô biên, quan tài vạn giới tụ tập về, quả thực làm cho người ta thán phục khôn cùng. Giờ đây ta sâu sắc hiểu được tại sao những sinh linh sau khi tu luyện thành Tiên lập tức rời khỏi Doanh Châu. Từ Huyết Hải Quan Ổ có thể nhìn trộm ra thế giới bên ngoài phồn hoa rực rỡ đến mức nào, khiến người ta hướng về. Lúc đó ta rất muốn cứ thế mà ra biển lớn, đáng tiếc cảnh giới tu vi không cho phép.

- Hơn nữa, chỉ nhìn những cỗ quan tài quỷ dị khủng bố trong Quan Ổ liền khiến bản hoàng tử nhận thức sâu sắc được rằng, vùng đất Doanh Châu mà ta thấy có lẽ chỉ là sự tĩnh lặng trên mặt hồ. Ở sâu trong bóng tối không ai hay biết, chắc chắn vẫn còn một thế giới khác đáng sợ hơn rất nhiều.

- Bởi vậy, dù cho là Tiên Triều hay quốc độ, đều phải hành xử thận trọng. Giống như đám Yêu tộc trên Hồng Hoang Yêu Nguyên kia, đúng là những kẻ ngu muội không biết sợ, sớm muộn gì cũng phải gặp họa lớn.

Lý Duy Nhất nhớ lại Huyết Hải Quan Ổ, gật gù đồng ý.

Ngay cả cường giả như Quan sư phụ, khi đối mặt với Huyết Hải Quan Ổ cũng phải vô cùng cẩn trọng.

Từ xưa đến nay, những đại khủng bố bước ra từ những quan tài dị giới này đều đã đi đâu?

Có lẽ giống như những gì Ngọc Cảnh Huyền nói, bề mặt của Doanh Châu chỉ là phần nổi của tảng băng trôi.

Mỗi một câu đối thoại của Lý Duy Nhất và Cảnh Huyền Hoàng Tử đều làm nội tâm Mạc Đoạn Phong, Tiết Định chấn động kịch liệt. Bọn họ sinh ra khát khao mãnh liệt đối với vùng đất hoang vu cực nam Lê Châu, nơi đó cổ kính và bí ẩn đến cỡ nào?

Hai người thầm thề, nhất định phải đến đó du lịch một lần, mở mang tầm mắt.

Bọn họ nhìn lại Lý Duy Nhất, lập tức có cảm giác giống như Cảnh Huyền Hoàng Tử và Túc Nguyên, chỉ cảm thấy hắn bí ẩn vô ngần, trong lòng sinh ra e ngại và hơi lạnh. Bọn họ thấy rằng, sau khi trở về nhất định phải nói chuyện này cho những người nắm quyền của Thánh Triều và Dực Vương Triều.

Vừa uống rượu vừa trò chuyện, hai bên nói về những chuyện xưa tích cũ ở Lê Châu và Trung Thổ. Lý Duy Nhất được mở mang tầm mắt, cảm nhận sâu sắc sự rộng lớn của Doanh Châu, thế giới vô biên, hứa hẹn tương lai chắc chắn sẽ tới đó du lịch.

Rượu qua ba tuần.

Cảnh Huyền Hoàng Tử cảm thán:

- Nói như vậy, Cửu Lê Thần dù không phải là Tiên, thì cũng là cự phách Khôn Nguyên cảnh, vạn thọ vô cương, không thể nào chỉ xuất hiện ở Lê Châu một thời gian ngắn rồi lại biến mất không thấy tăm hơi. Chắc chắn có che giấu bí mật lớn, chưa hẳn đã chết. Hơn nữa... Cửu Lê Thần dường như xuất hiện từ hư không, trên người còn mang theo một sắc thái đầy bí ẩn.

Khôn Nguyên cảnh, chính là cảnh giới của Võ Đạo Thiên Tử.

Khôn là đất, Nguyên là khởi nguồn. Vâng theo ý trời, gọi là Thiên Tử.

Lý Duy Nhất thầm bái phục góc độ nhìn nhận vấn đề chuẩn xác của Ngọc Cảnh Huyền. Đáng tiếc, hắn đã thấy tòa bia miếu do Cửu Lê Thần xây dựng để chôn cất chính bản thân tại Không Gian Tiên Giới ở Trấn Táng Tiên.

- Ba viên Thân Độ Đan, ít nhất phải đợi thêm năm ngày nữa mới có thể đưa tới Tiêu Dao Kinh.

Sau khi tìm hiểu xong những điều muốn biết, Cảnh Huyền Hoàng Tử rốt cuộc cũng đề cập đến chuyện chính.

Lý Duy Nhất đã sớm đoán được.

Rõ ràng, sau trận chiến giữa hắn và Thái Tuế Địa Quân, hắn mới lọt vào tầm mắt của đám người Trung Thổ. Kế tiếp mới tạo ra sự chú ý, làm cho bọn họ liên tưởng tới sự việc “gặp Tiên tại Lê Châu” năm nào, nảy sinh ý định kết giao.

Có thể truyền tin về Ngọc Hoành Tiên Triều ở Trung Thổ nhanh như vậy, lại còn đưa đan dược tới, chuyện này đã vượt xa dự đoán của Lý Duy Nhất.

Người đưa đan dược tới phải là Siêu Nhiên thì mới có tốc độ này.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Cảnh Huyền Hoàng Tử cứ ra giá, dù cao đến đâu ta cũng nhất định sẽ mua.

Đối phương có thể thông báo cho hắn tin tức Ma Quốc chế tạo Thân Độ Đan, lại đặc biệt cử cao thủ hộ tống đan dược đến Tiêu Dao Kinh, đây đã là một ân huệ tày trời.

Còn muốn lấy miễn phí?

Lý Duy Nhất trước nay chưa từng nghĩ như vậy.

Túc Nguyên tính lên tiếng, Cảnh Huyền Hoàng Tử giơ tay cản hắn lại, ngay sau đó từ tốn nói:

- Chỉ riêng đế dược dùng để luyện chế Thân Độ Đan là Bỉ Ngạn Thần Bồ Thảo, giá cả đã hơn một vạn Linh Tinh. Còn những loại thuốc phụ trợ khác, thù lao cho người luyện đan, thù lao cho người giao đan đều là một con số khổng lồ. Giá của ba viên Thân Độ Đan, dù có ra giá ba vạn Linh Tinh thì cũng không quá đáng.

Ba người Tả Khâu Hồng Đình, Mạc Đoạn Phong, Tiết Định lặng lẽ lắng nghe, vốn dĩ không biết Thân Độ Đan là vật gì, nghe đến chỗ này liền đồng loạt nín thở.

Tiết Định hoảng hồn:

- Ba vạn Linh Tinh? Là Linh Đan quân phẩm sao?

Dù Tiết Định là vương tử cũng chưa từng thấy số tiền khổng lồ đến vậy, hai mắt xoe tròn.

Thân Độ Đan bản chất chính là phế phẩm của Linh Đan quân phẩm, chi phí luyện chế tự nhiên cao đến mức kinh người.

Cảnh Huyền Hoàng Tử cười khổ:

- Là chi phí của Linh Đan quân phẩm, nhưng giá trị thì lại không sánh bằng Linh Đan cực phẩm. Duy Nhất huynh, ngươi nói bản hoàng tử nên ra giá như thế nào, để vừa không làm mình thiệt thòi, vừa không tổn hại đến tình bằng hữu của chúng ta?

Giá trị của một món Vạn Tự Khí cũng chỉ tầm hơn một vạn Linh Tinh.

Lý Duy Nhất không có cách nào lấy ra ba vạn Linh Tinh.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Đương nhiên là bán dựa trên giá trị thực của đan dược, hoàng tử điện hạ thân phận tôn quý, không thể nào lừa gạt chúng ta. Có ai mua nổi Linh Đan quân phẩm chứ?

Lý Duy Nhất nói:

- Vậy thì lấy mức giá trung bình đi? Một vạn năm ngàn Linh Tinh, từ nay Lý Duy Nhất ta liền kết giao người bằng hữu là hoàng tử điện hạ đây.

Lý Duy Nhất không trả nổi, nhưng Lăng Tiêu Cung và Tuế Nguyệt Cổ Tộc lại có thể, cứ vay tạm từ Liễu Điền Thần trước đã.

Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải lấy được Thân Độ Đan.

Tả Khâu Hồng Đình, Mạc Đoạn Phong, và Tiết Định muốn cản lại cũng không kịp, ai cũng cho rằng hắn đã quá nóng vội, chịu thiệt lớn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters