Đối với Thánh Đường Sinh Cảnh mà nói, cố gắng giành được khu vực tranh chấp ba châu thì tự nhiên là chuyện tốt. Không giành được, cũng có thể chấp nhận.
Thu lại hai tấm sách ngọc, Lý Duy Nhất ra khỏi phòng, hội hợp với Tả Khâu Hồng Đình.
Tả Khâu Hồng Đình đứng trong viện, mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, bên hông treo Hoàng Long Kiếm giả, búi tóc lên giống như Lý Duy Nhất, nữ giả nam, ngọc quan buộc tóc, dáng vẻ trầm ổn chuẩn bị sẵn sàng cùng ra chiến trường.
Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào nàng một lát, cởi Bát Bộ Huyền Y xuống, đi tới khoác lên vai nàng:
- Kẻ địch nhất định khó đối phó hơn trong tưởng tượng của chúng ta nhiều, trước tiên khoan hãy tách ra, đợi mười ngày sau lại chia ra dẫn dụ địch.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Mười ngày sau, ta sẽ trả lại Bát Bộ Huyền Y cho ngươi, để bọn chúng thật giả khó phân biệt.
- Vậy hãy để ta mặc trước.
Lý Duy Nhất muốn lấy lại Bát Bộ Huyền Y, nhưng bị nàng giữ chặt.
Tả Khâu Hồng Đình đút hai cánh tay vào hai ống tay áo, ngay sau đó cầm kiếm, đi ra cửa lớn sơn trang trước.
- Vù!
Trên đường phố rộng lớn, gió lạnh gào thét thổi tới, cắt vào mặt đau rát.
Lý Duy Nhất đóng cửa lớn lại, sau đó xoay người, nhìn về phía những bóng dáng người Trường Sinh của Ma Quốc đã đứng canh giữ bên ngoài suốt năm ngày.
- Soạt soạt!
Tiếng xé gió vang lên dày đặc.
Những người Trường Sinh đời thứ chín vây quanh các phương vị khác của Ngọc Liễu Sơn Trang đều hội tụ đến cửa lớn. Đồng thời, sáu, bảy tin phù bay ra ngoài, bẩm báo tin tức “Lý Duy Nhất” rời sơn trang.
Bẩm báo cho ai thì không biết.
- Vù!
Ngốc Lỗ Vương Tử, một trong năm cường giả ở danh sách thứ nhất của Yêu tộc thu lại cánh dơi, đáp xuống đỉnh lầu các bốn tầng phía đối diện, mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, toàn thân bao phủ trong yêu khí.
Trên không trung, cường giả danh sách thứ nhất của Yêu tộc là Quỷ Trạch Bằng Cầm, hai tròng mắt bắn ra luồng sáng màu trắng về phía mặt đất. Trong cơ thể nó, huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú đã cô đọng từ năm phần trở lên, được xưng là hai mắt có thể nhìn thấu tàng hình, thị giác tinh tế, có thể nhìn thấy bóng người đang di chuyển cách xa ngàn dặm.
Văn Nhân Thính Hải đặt một cái bàn ở giữa đường phố, cùng Khúc Dao đun trà đánh cờ.
Thấy Lý Duy Nhất từ trong sơn trang đi ra, hắn mỉm cười, nâng ly từ xa hỏi:
- Duy Nhất huynh, ta tưởng ngươi phải đợi đến tiết Thượng Nguyên chứ, qua đây uống một ly không?
Lý Duy Nhất đáp:
- Không dám, ta sợ ngươi hạ độc. Thiện Tiên Chí đâu?
Lý Duy Nhất không nhìn thấy Thiện hòa thượng.
Khúc Dao hiểu rõ trong bọn họ, người Lý Duy Nhất kiêng kỵ nhất chính là Thiện Tiên Chí, nên cố ý tạo áp lực tâm lý cho đối thủ như thế:
- Thiện đại sư nói, hắn sẽ xuất hiện vào lúc ngươi không muốn nhìn thấy hắn nhất, giáng cho ngươi một đòn cuối cùng.
Vóc dáng của Khúc Dao rất cao rất dài rất lớn, khiến Lý Duy Nhất nhớ tới những siêu mẫu ở Địa Cầu.
Nàng lại hỏi:
- Ngươi còn mười ngày, có thể đi ra khỏi Ma Quốc không?
- Không phiền Bảng Nhãn bận tâm, chư vị có thể theo kịp chúng ta, tìm được hành tung của chúng ta rồi nói sau.
Lý Duy Nhất bỏ lại lời này, cùng Tả Khâu Hồng Đình thi triển thân pháp lao ra ngoài.
- Bẩm, ta đã ghi nhớ mùi mới và khí tức pháp khí trên người họ, đã truyền cho mỗi người Trường Sinh một phần.
- Đã ghi chép kích cỡ dấu chân, đã ghi chép quy luật tiếng bước chân.
- Ghi chép chi tiết y phục, ánh mắt, khí chất xong rồi. Chú ý Tả Khâu Hồng Đình, hẳn là chuẩn bị thi triển Dịch Dung Quyết làm lẫn lộn.
- Xác nhận chắc chắn là chân thân của Lý Duy Nhất, kẻ rời đi cùng Thánh Triều vào rạng sáng mùng một Tết là giả.
- Bản tọa ở trên bầu trời theo dõi thân hình bọn họ. Không ngoài dự liệu, hai người đi về phía hội quán của Trung Thổ Tiên Triều.
...
Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình vừa hành động, tất cả người Trường Sinh của phe Ma Quốc đều hành động.
Khúc Dao và Văn Nhân Thính Hải đứng dậy, không nhanh không chậm bước lên một chiếc xe thú khôi lỗi, chạy ra ngoài.
Thành viên của đội chấp pháp đến từ bốn phương Tiêu Linh Quân, Thánh Triều, Ma Quốc, Thánh Đường Sinh Cảnh, cùng với một tấm Thiên Kính lơ lửng trên không trung, bay đuổi theo Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình.
Hiển nhiên, toàn thiên hạ đều biết, sách ngọc Mệnh Tuyền khẳng định đang ở trên người Lý Duy Nhất.
Nhất cử nhất động của hắn sẽ dẫn động một lượng lớn người Trường Sinh, sẽ bộc phát giao phong kịch liệt nhất vào giai đoạn đầu của Trường Sinh tranh độ lần này.
Gần như ngay khoảnh khắc Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình vừa đi ra khỏi cửa lớn Ngọc Liễu Sơn Trang, Thiên Kính lơ lửng ở các nơi như Bắc Hồ Tiêu Dao Kinh, Thánh Triều, Độ Ách Quan, Tông Thánh Học Hải, hình ảnh trên mặt gương đều tùy theo đó chuyển sang.
- Rốt cuộc cũng hành động rồi!
Tu giả của các Sinh Cảnh sớm đã bàn luận về khi nào Lý Duy Nhất mới đi ra khỏi Ngọc Liễu Sơn Trang.
...
Hai canh giờ sau.
Đội xe của Ngọc Hoành Tiên Triều đưa Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình ra khỏi Tiêu Dao Kinh, dừng lại bên ngoài cửa tây thành.
Ngọc Cảnh Huyền và Túc Nguyên xuống xe đưa tiễn.
Ngọc Cảnh Huyền nắm chặt lấy cổ tay Lý Duy Nhất hỏi:
- Duy Nhất, thật sự không cần bản hoàng tử tương trợ sao? Ngươi có biết, sở dĩ ta nán lại Tiêu Dao Kinh tới hiện tại chính là muốn phân cao thấp với thiên chi kiêu tử xuất sắc nhất của phía nam Doanh Châu. Đáng tiếc, đầu bảng lại là ngươi, làm sao ta có thể khiêu chiến ngươi vào lúc này chứ?
Túc Nguyên nói:
- Đáng tiếc, mấy ngày nay không tìm được Thiện Tiên Chí, ta vốn muốn quyết đấu Phật và Đạo với hắn một trận.
- Cảnh Huyền, Túc Nguyên, Duy Nhất xin nhận ý tốt của hai vị! Sau này đến Trung Thổ, ta nhất định sẽ tới quấy rầy các ngươi.
Lý Duy Nhất đưa mắt nhìn đội xe của Ngọc Hoành Tiên Triều biến mất ở bầu trời phía bắc, mới quay đầu lại nhìn về phía Xích Nguyên đang đứng trên cổng thành, cùng với Quỷ Trạch Bằng Cầm bồi hồi trên trời.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Đi thôi, thử Địa Độn trước, xem phương thức truy tung của bọn chúng thế nào.
- Đợi một chút.
Niệm lực của Lý Duy Nhất đã cảm ứng được Đại Phượng và Tam Phượng, ánh mắt nhìn về phía tây.
Xe ngựa của Đường Vãn Châu từ từ chạy trên mặt đường băng tuyết, dừng ở cách đó ba mươi trượng.
Lý Duy Nhất liếc nhìn Tả Khâu Hồng Đình, ngay sau đó, hắn đi về phía xe ngựa ở đằng xa. Kẻ đánh xe chính là Thác Bạt Đào, Đại Trường Sinh thế hệ trước của Bắc Cảnh thuộc Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Lý Duy Nhất không lên xe, đưa cái bình chứa một viên Thân Độ Đan vào trong xe.
Đường Vãn Châu nhận lấy đan dược, ngữ điệu trầm mà nghiêm trang:
- Hy vọng sang năm, tất cả chúng ta đều đã sở hữu tu vi khiêu chiến người Trường Sinh đời thứ tám. Ngoài ra, cánh tay trái của ta đã khôi phục ba phần, chắc Cổ Chân Tướng cũng giống như thế. Mau về đi, Tả Khâu Hồng Đình đang đợi ngươi. Đào thúc, chúng ta đi!
Bên trong cửa thành, xe thú khôi lỗi chạy ra ngoài.
Văn Nhân Thính Hải cưỡi trên lưng thú khôi lỗi, mái tóc dài xõa hai bên má, than thở một tiếng:
- Thiên tư của Hồng Đình cô nương so với Đường Vãn Châu chỉ cao chứ không thấp, định trước là sẽ trở thành chân truyền của Độ Ách Quan, sao có thể nhịn được thứ mà người thường không thể nhịn? Theo như ta biết, thế cục hiện tại của Lăng Tiêu Sinh Cảnh chính là hai chuẩn Ức Tộc Tả Khâu Môn Đình và Tuyết Kiếm Đường Đình giằng co ở Bắc Nam, các thế lực còn lại đều đã thần phục.
Tả Khâu Hồng Đình cười nói:
- Nếu Thám Hoa lang thấy bất bình vì ta, hay là giúp ta giết Đường Vãn Châu nhé?
Văn Nhân Thính Hải nói:
- Chỉ cần Hồng Đình cô nương giúp chúng ta lấy được sách ngọc Mệnh Tuyền, chúng ta đồng ý điều kiện này. Duy Nhất huynh, Tả Khâu Hồng Đình muốn giết Đường Vãn Châu, ta thấy không giống như đang nói giỡn.
Lý Duy Nhất biết rõ các kẻ địch cực kỳ ghê gớm, bất kỳ sơ hở nào của mình đều sẽ bị đối phương lợi dụng.
May mà hắn và Tả Khâu Hồng Đình có tình hữu nghị sâu đậm, may mắn nàng tuyệt đối sẽ không bị cảm xúc chi phối vào trước đêm đại chiến. Bằng không, giữa hai người chắc chắn sẽ sinh ra hiềm khích.
- Văn Nhân Thính Hải, ta cũng muốn giết ngươi, lời này của ta tuyệt đối không phải nói giỡn. Ngươi cẩn thận một chút!
Lý Duy Nhất thi triển ra Địa Sư Hành, bùn đất quanh người giống như biến thành thể lỏng, nhấp nhô như sóng lượn. Hắn một tay bắt lấy tay Tả Khâu Hồng Đình, xoay người nhảy vào lòng đất, cưỡi trên Địa Sư khổng lồ, phóng nhanh đi.
Trên mặt đất bình tĩnh không một tiếng động, không có bất cứ gợn sóng nào có thể truy tung.
- Để ta truy tung cho!