Năm ngày sau (2)

Nhị Phượng nói rất hợp lý:

- Lý lão đại, chính bởi vì ta đủ trung thành với ngươi, ngươi mới nên đưa ta đến bên cạnh Khương Ninh. Bởi vì ta tuyệt đối sẽ không đổi chủ, không giống hai đứa nó, ngươi xem... ngươi nói còn chưa dứt lời thì đã trực tiếp lao xuống dưới rồi.

Ánh mắt Khương Ninh nhìn thấy ý cười tràn ngập trong mắt Lý Duy Nhất, lập tức hiểu rõ suy nghĩ thật sự trong lòng hắn:

- Nhị Phượng, Tứ Phượng, đi theo ta.

Nàng lấy pháp khí cuốn lấy hai con Phượng Sí Nga Hoàng xé gió rời đi.

Trong hư không vang lên giọng nói vui sướng mừng rỡ của Nhị Phượng:

- A Ninh, ngươi biết không, bảy chúng ta có ước hẹn ba năm. Ba năm sau, phải tỷ thí quyết đấu, xếp hạng lại. Ngươi không thể để cho hai ta thua!

Tứ Phượng nói:

- Ngũ Phượng và Thất Phượng xếp hạng phía sau, nhưng đi theo Lý lão đại, khẳng định sẽ trưởng thành rất nhanh, áp lực của ta lớn quá, bây giờ ta đã ngủ không nổi rồi, thật lo quá.

Trong nháy mắt, Khương Ninh đã biến mất trong màn đêm.

Lục Phượng trơ trọi, cúi đầu, hai mắt rưng rưng nước mắt, Nó đứng bên cạnh Lý Duy Nhất, khép cánh lại giống như một con chim cút bị thương, không nói lời nào.

Ba lần chọn lựa đều không được để mắt tới, giống như đứa trẻ bị bỏ rơi.

Lý Duy Nhất nhẹ nhàng vỗ đầu nó, xoa dịu cảm xúc của nó.

Không vỗ còn đỡ, được hắn vuốt ve, lệ trong đôi mắt to căn bản là không kìm lại được, tuôn rơi như mưa.

Tả Khâu Hồng Đình từ sườn núi đi lên, đạo bào phấp phới, mỉm cười nói:

- Thấy chưa, đây chính là Khương Ninh. Nếu nàng thật sự muốn đi, sẽ không đi xuống từng bậc thang, tâm tư sâu lắm. Lấy đi Nhị Phượng và Tứ Phượng, là đang ngấm ngầm phân cao thấp với Đường Vãn Châu, cách bày tỏ cảm xúc lúc nào cũng vòng vo. Có lẽ, nàng tính cả ta vào trong đó rồi.

Ánh mắt Lý Duy Nhất mang ý xin lỗi nhìn về phía nàng:

- Xin lỗi.

Dù nói thế nào đi chăng nữa, Tả Khâu Hồng Đình cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của hắn.

Lúc trước, Đường Vãn Châu cố ý thả Đại Phượng và Tam Phượng ra. Trải qua chuyện này, nàng và Lý Duy Nhất tất nhiên sẽ bị người ta bàn tán, nhưng Tả Khâu Hồng Đình mới là người chịu thiệt vô tội.

- Giữa huynh đệ với nhau, tuyệt đối đừng nói ba chữ thật xin lỗi.

Vẻ mặt Tả Khâu Hồng Đình phóng khoáng hoàn toàn không để ý, hơi ngồi xổm xuống, vuốt cằm Lục Phượng đang tựa vào đùi Lý Duy Nhất, hỏi:

- Tiểu gia hỏa này làm sao vậy, tại sao khóc thương tâm như thế?

Lý Duy Nhất nói:

- Bị loại rồi chứ sao, ba lần bị loại. Bây giờ chỉ còn lại một Lão Lục vô dụng là nó, không thể tham gia Trường Sinh tranh độ.

- Vậy hãy theo ta đi, đúng lúc Tả Khâu Thanh Đình đang thiếu một người bạn.

Tả Khâu Hồng Đình mỉm cười, một lần nữa đứng dậy.

Lục Phượng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn xoe nhìn Tả Khâu Hồng Đình chằm chằm, dang móng vuốt ra, nhào tới ôm chặt lấy nàng.

Hồi lâu sau, Tả Khâu Hồng Đình dắt Lục Phượng đi xuống núi, tò mò hỏi:

- Bọn chúng đều bảo ngươi là Lão Lục vô dụng? Ngươi thật sự không có thiên phú đạo thuật sao?

Lục Phượng liều mạng gật đầu, lại lắc đầu nguầy nguậy:

- Ta mới không làm Lão Lục vô dụng! Hồng Đình, ta cho ngươi biết một bí mật, mấy đứa bọn chúng cũng đặt biệt danh cho ngươi... Tả Khâu Lục Đình... Vị hôn thê vô năng... là bọn chúng gọi vậy đó, chứ ta chưa bao giờ nói như vậy.

Tả Khâu Hồng Đình đột ngột dừng bước, xoay người nhìn Lý Duy Nhất chằm chằm, vẻ mặt bỗng chốc trầm xuống.

- Ta đi tìm Phó Tiêu Tôn lấy sách ngọc trước.

Lý Duy Nhất thi triển ra Thiên Kiếp Hành, hóa thành một tia chớp xé gió rời đi, bộc phát ra tốc độ nhanh nhất trong thế hệ trẻ.

...

Ngọc Liễu Sơn Trang.

Lý Duy Nhất mất năm ngày mới rốt cuộc luyện một luồng Ngũ Sát Thiên Phong vào Phong Thiên của Địa Thư, dung hợp vào Phong Hỏa Lôi Điện đại trận.

Ngũ Sát Thiên Phong đúng như Tiết Định đã nói, cực kỳ khó trói buộc và khống chế.

Trong quá trình luyện vào Địa Thư, Lý Duy Nhất nhiều lần tự làm mình bị thương.

- Lấy tu vi niệm lực hiện tại của ta, chỉ có thể khống chế một luồng Ngũ Sát Thiên Phong. Hai luồng còn lại phải đợi khi đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, mới có thể tiến hành luyện chế.

Lý Duy Nhất nhìn về phía trước, đại trận luyện chế ra lấy bốn thiên Phong Hỏa Lôi Điện của Địa Thư làm mắt trận, lấy tám lá trận kỳ làm nền móng trận. Hắn lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Đây là thủ đoạn mạnh nhất để xem hắn có thể phá vây giết ra, vượt qua quãng đường hơn mười vạn dặm, chạy tới Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa hay không.

- Thời gian sắp đến rồi, đi tìm Ngọc Cảnh Huyền trước đã, không biết Thân Độ Đan được đưa tới Tiêu Dao Kinh hay chưa.

Lý Duy Nhất thu bốn trang Địa Thư và tám lá trận kỳ vào Linh Giới ở mi tâm.

Lý Duy Nhất sắp xếp lại những vật phẩm khác trên người.

Quan bào Châu Mục đã được cởi ra, năng lực Không Gian Độn Di của nó nói cho cùng là mượn nhờ trận pháp không gian do Thiền Hải Quan Vụ bố trí bên trong, là vật cấm dùng trong Trường Sinh tranh độ.

Ngọc Chu cũng không thể sử dụng, trận pháp phòng ngự và trận pháp phi hành trên này cũng là do người xưa luyện chế.

Năm ngàn một trăm viên Linh Tinh hạ phẩm thắng cược từ Mệnh Số Đổ Phường, phần lớn đều dùng để mua tài nguyên tu luyện và vật liệu luyện phù, bày trận, chế khôi lỗi.

Ví dụ như Linh Đan thượng phẩm Thánh Vương Tinh Thần Đan mà trước đó Lý Duy Nhất thèm thuồng, ngặt nỗi mua không nổi.

...

Bao gồm Ma Giáp Huyết Phù Đồ, trên người Lý Duy Nhất mặc bốn lớp giáp, bên ngoài khoác pháp bào Vạn Tự Khí Bát Bộ Huyền Y rộng thùng thình màu đen tuyền giống như áo choàng.

Pháp bào này là Liễu Điền Thần cho hắn mượn. Không chỉ lực lượng phòng ngự phi phàm, mà tốc độ rất nhanh, thông ngũ hành độn thuật, tị độc ẩn thân đều dễ như trở bàn tay.

Sách ngọc.

Lý Duy Nhất cầm hai tấm trên tay, lớn cỡ khoảng bàn tay, chất liệu cứng rắn, võ tu Trường Sinh cảnh không cách nào phá hủy.

Tấm thứ nhất, mặt trước khắc “Mệnh Tuyền“.

Tấm thứ hai, mặt trước khắc “Một Huyện“. Đại diện cho việc, kẻ nào đoạt được nó thì đoạt được vùng đất một huyện.

Sau ba năm tranh độ, dựa vào sách ngọc để đổi đồ.

Khu vực tranh chấp của Thánh Đường Sinh Cảnh và Ma Quốc là vùng đất ba châu vừa mới khôi phục ánh sáng từ Vong Giả U Cảnh. Trường Sinh tranh độ chia vùng đất ba châu này thành ba mươi quận, ba trăm huyện, song phương mỗi bên nắm giữ một nửa sách ngọc của lãnh địa.

Đối với hai bên, khu vực tranh chấp vừa mới có, phân chia sách ngọc rất đơn giản.

Còn những khu vực tranh chấp như ba mươi sáu châu Lang Độc Hoang Nguyên của Ma Quốc và Thánh Triều, phân chia sách ngọc phức tạp hơn nhiều, trước trận chiến, cao tầng hai bên sẽ thương nghị nhiều lần.

Có sách ngọc, bên trên thậm chí có khả năng đại diện cho một quận, một mạch khoáng, thậm chí vùng đất một châu trong phạm vi mấy ngàn dặm, giá trị lớn đến mức hù chết người.

Cụ thể để cho người Trường Sinh ba thế hệ trẻ cầm thế nào, ai cầm, đều sẽ có chiến thuật kỹ càng.

Tranh chấp lãnh thổ còn có hai quy tắc khác:

Thứ nhất, mỗi người Trường Sinh ít nhất phải cầm một phần sách ngọc. sách ngọc thất lạc sẽ bị loại bỏ.

Thứ hai, việc cướp đoạt sách ngọc tranh chấp lãnh thổ phải phát sinh trong khu vực tranh chấp thì mới có hiệu lực. Người Trường Sinh cầm sách ngọc lãnh thổ, hơn phân nửa thời gian trong ba năm phải ở trong khu vực tranh chấp.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters