Bốn phương sát cơ, thập diện mai phục (2)

- Bất kể ngươi là Lý Duy Nhất hay là Tả Khâu Hồng Đình. Sau khi uống cạn chén này, đao kiếm không có mắt, ai cũng đừng nương tay.

Lý Duy Nhất không thay đổi phương hướng, không mảy may dừng lại. Lúc đi ngang qua đỉnh ngọn đồi nơi Thường Ngọc Kiếm đang đứng, hắn lên tiếng trả lời một chữ “Được”, lao thẳng về hướng Vong Giả U Cảnh, mang theo tâm niệm kiên định, nghênh đón trận giao phong mà toàn bộ người trong thiên hạ đều cho rằng không có bất cứ khả năng thắng này.

- Vù!

Rượu trong ly trôi tuột xuống cổ họng như một mũi tên.

Thường Ngọc Kiếm ấn ly rượu khảm vào bàn ngọc, sau đó bỗng nhiên đứng dậy, gọi Thanh Ngọc Cổ Kiếm trong Tổ Điền ra, cùng đám người Văn Nhân Thính Hải, Xích Nguyên xếp thành hình quạt đuổi theo Lý Duy Nhất ở phía trước.

Lý Duy Nhất đã sớm có dự liệu, phía trước chắc chắn sẽ có địch ngăn trở, không hề bối rối.

Cho dù không có Tông Thánh Học Hải tham gia, Ma Quốc cũng có thể đoán đại khái hướng đi của hắn từ trước, đi đường vòng về phía trước.

Sở dĩ Thường Ngọc Kiếm nói ra “Trong Tông Thánh Học Hải có người âm thầm truyền thư cho Ma Quốc”, chẳng qua là lợi dụng chuyện đã gặp trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, và chuyện cũ Tông Thánh Học Hải từng có cao thủ gia nhập trận doanh của Ma Quốc, để thi triển chiến thuật tâm lý, khiến cho Lý Duy Nhất phải giữ tâm lý phòng bị đối với Tông Thánh Học Hải.

Trận chiến đêm nay, người của Tông Thánh Học Hải chỉ có thể là nhân tố quấy nhiễu, có xông qua được hay không còn phải xem bản thân hắn.

Vong Giả U Cảnh và giờ Tý bốn khắc càng lúc càng gần.

Xung quanh đã biến thành vùng đầm lầy, mọc đầy cỏ nước và bụi gai màu xanh đen. Đầm nước đỏ sẫm vẩn đục, không khí tanh hôi, trên bờ chất đầy xương trắng.

Lý Duy Nhất phát giác ra điều khác thường, bỗng nhiên dừng bước, từng tàn ảnh thân hình chồng lên nhau.

Bên ngoài mấy dặm, sương xám mờ ảo, tĩnh mịch không một tiếng động.

- Vù!

Thông Thiên Nhãn ở mi tâm mở ra.

Hai con nhện mọc đầu lâu, một con nằm sấp ở trên hòn đảo đá vụn ở giữa đầm nước, một con lơ lửng giữa độ cao trăm trượng.

Trong không khí phía trước, tơ nhện rậm rạp chằng chịt đan vào nhau.

- Vân Chu, Uyên Chu.

Lý Duy Nhất nhận ra hai con kỳ trùng có hung danh lừng lẫy này.

Không cần suy nghĩ, Uyên Chu cũng đã giăng lưới dưới lòng đất.

Thường gia nuôi một con kỳ trùng cấp Vương Uyên Chu Vương, đây là chuyện mà toàn thiên hạ đều biết. Nhưng Lý Duy Nhất không ngờ tới, Uyên Chu vậy mà đã sinh con, còn là trong trăm năm tuổi.

Hai con này hiển nhiên chính là trợ thủ của Thường Ngọc Kiếm.

Mạng nhện đan vào nhau trong thiên địa không phải do bọn chúng phun ra, mà là Pháp khí luyện chế từ tơ nhện của Uyên Chu Vương, mắt thường không cách nào nhìn thấy được, có thể mang theo bên người để tiện bố trí bất cứ lúc nào.

Bất kể Lý Duy Nhất đi hướng nào, cũng chắc chắn sẽ chạm phải mạng nhện.

Một khi xông vào, trong nháy mắt sẽ bị lưới quấn lấy, càng vùng vẫy càng bị siết chặt, không cách nào chạy trốn.

Có thể nói, đổi lại là cao thủ võ đạo khác không có tu vi niệm lực và năng lực cảm nhận cường đại như Lý Duy Nhất, cho dù là Đường Vãn Châu và Mạc Đoạn Phong, thì Trường Sinh tranh độ của họ đã kết thúc từa lúc nãy.

Lý Duy Nhất không liều mạng xông vào, hắn vòng về phía tây.

Nếu những mạng nhện này là Pháp khí, nó không thể nào bao phủ khu vực quá rộng lớn, hẳn là rất nhanh sẽ tìm được ranh giới.

Hắn vừa động, Vân Chu và Uyên Chu ở bên trong mạng nhện bắt đầu di chuyển nhanh chóng trên bầu trời và mặt đất.

Phía sau mạng nhện, trong sương xám mây mù, đám người phe Thường gia cũng di chuyển, phát ra từng tiếng xé gió và tiếng bước chân.

Lý Duy Nhất lao về phía tây được năm, sáu dặm, Thần Tịch cản lại ở rìa của mạng nhện.

Trên đạo bào màu xanh của hắn có phù quang lấp lánh, khu vực rộng mấy trăm trượng dưới chân là một Bát Quái Trận Thế.

Thần Tịch ngồi ở trung tâm Bát Quái đại trận, cắt ra một đống người giấy màu vàng trên mặt bàn.

Giấy là dùng da và xương của Võ Đạo Thiên Tử, cộng thêm Linh Tinh luyện chế mà thành.

- Sớm nghe nói, đạo thuật của Độ Ách Quan huyền diệu, thuật khôi lỗi cắt giấy thành binh có uy lực ngang với đế thuật. Nhưng đám người giấy này đối phó được ta sao?

Lý Duy Nhất lướt nhanh qua rìa Bát Quái đại trận, lao vào đầm nước và sương xám ở hướng Vong Giả U Cảnh.

Thần Tịch khẽ thở dài một tiếng:

- Nếu chỉ một mình Thần Tịch, dùng cắt giấy thành binh để đối phó với ngươi sẽ không có bất cứ tác dụng nào. Nhưng đêm nay bọn chúng lại có thể dồn ngươi vào cảnh phải thua!

Một tiếng tù và vang dội bỗng truyền đến từ một phương hướng nào đó trong màn đêm.

Người thổi tù và chính là Thẩm Tiệm, đệ nhất cường giả của Vân Khư Sinh Cảnh.

Sóng âm chấn động làm cho không khí cuồn cuộn, ngưng kết thành thủy triều mà mắt thường có thể thấy được.

Giờ Tý bốn khắc đã đến, tiết Thượng Nguyên đã trôi qua.

Đại chiến bộc phát.

- Soạt! Soạt...

Bên ngoài năm dặm, sương xám mây mù ở bờ bên kia đầm nước bị gió thổi tan.

Mười hai người Trường Sinh mặc áo giáp thanh đồng, tay cầm Phá Thành Cung trong quân, ở trên trận bàn chiến trận hình tròn chia làm ba tổ, bắn ra mười hai mũi tên.

Lấy uy lực của Phá Thành Cung, mỗi một mũi tên đều có thể xuyên thủng trận pháp phòng ngự của một tòa quận thành, đánh sụp cả tường thành.

Mười hai mũi tên dưới sự gia trì của chiến trận, uy lực của mỗi mũi tên đều lên đến đỉnh điểm, có thể so với một đòn dốc toàn lực của Đại Trường Sinh tứ trọng đỉnh phong.

- Vù!

Kẻ địch phía sau càng nhiều hơn, càng cường đại hơn. Lý Duy Nhất không dám dừng bước, thi triển ra Thanh Hư Cản Thiền Bộ, chân đạp ve sầu kêu râm ran khắp trời, lao về phía mưa tên.

Một người hóa thành bảy, tám bóng người, hết sức tránh né.

Tránh không được thì rút kiếm chém.

- Bùm!

Mỗi một lần va chạm của mũi kiếm và mũi tên đều giống như sấm nổ, gợn sóng năng lượng nhộn nhạo.

Trong bóng tối vang lên giọng nói của Tề Kiếm Như, hắn mang theo một đội ngũ người Trường Sinh tạo thành kiếm trận lao qua:

- Là chân thân của Lý Duy Nhất! Truyền tin cho đám người Khúc Dao, Ngu Huyền, Tào Lâm, đừng dây dưa với Tả Khâu Hồng Đình nữa, lập tức bao vây hắn lại.

Cùng lúc đó.

Chiến ý cuồn cuộn và trận văn rậm rạp chằng chịt hội tụ trên đỉnh đầu của mười hai người Trường Sinh cầm Phá Thành Cung, ngưng kết thành một người khổng lồ thanh đồng cao mười hai trượng.

Quang ảnh của cự nhân thanh đồng bộc phát ra khí tức càng ngày càng mạnh, ngũ trọng, ngũ trọng đỉnh phong... lục trọng... khí tức đáng sợ đến tột đỉnh.

Nó cầm hồn cung ý tiễn, khóa chặt hồn linh của Lý Duy Nhất.

- Soạt! Soạt!

Chiến hữu của Thiếu Dương Ti là Diêm Chỉ Nhược và Triệu Đường hóa thành hai luồng sáng sao băng, mang theo trận đài và giá đỡ Cổ Tiên Cung, nhanh chóng bao vây trong vòng mười dặm.

Cung, là cung có uy lực lớn hơn so với Phá Thành Cung.

Tên, là tên có thể so sánh với Cổ Tiên Tiêu Tiễn.

Tu vi của hai người lúc trước vốn đã cao hơn xa Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu, mượn nhờ kén Xuân Tằm đã tiến bộ vượt bậc đến tứ trọng đỉnh phong.

Triệu Đường đứng từ xa gọi vọng tới:

- Thánh Ti, nhận thua đi, ngươi thật sự không có bất cứ cơ hội chiến thắng nào đâu.

Mười ngón tay Diêm Chỉ Nhược kéo căng dây cung, từng vòng trận văn lan tỏa ra ngoài:

- Thánh Ti, cầu xin ngươi đấy, chỉ cần ngươi nhận thua, ta sẵn lòng ngủ một đêm với ngươi, ta nói thật không đùa. Trận chiến này, ta sợ ngươi sẽ chết.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters