Đêm khó chịu đựng (1)

Diêm Chỉ Nhược xuất thân từ tà đạo, có bối cảnh Ma Quốc, nàng không có quyền lựa chọn.

Lão tổ trong tộc của Triệu Đường đã đạt thành trao đổi lợi ích với một vị Ma Khanh của Ma Quốc.

Căn bản không cần Ma Quốc phải uy hiếp, dụ dỗ, đối với lão tổ trong tộc của Triệu Đường và sư tôn của Diêm Chỉ Nhược, đây chỉ là chuyện tiện tay, lại có thể nhận lại phong phú. Nếu làm trái lại, có lẽ chính là mầm họa.

Lý Duy Nhất không có thời gian đáp lại hai người bọn họ, hắn hiểu rõ đạo lý “Mỗi người vì chủ của mình, thân bất do kỷ“.

Một luồng khí tức nguy cơ to lớn từ phía trước truyền tới.

Lông tơ toàn thân Lý Duy Nhất dựng đứng, dường như bị tử thần nhìn chằm chằm.

Chỉ thấy.

Trong chiến trận ở đối diện, cự nhân thanh đồng cao mười hai trượng kia kéo căng hồn cung hết mức, cảnh tượng thiên địa xung quanh vặn vẹo theo.

Khoảng khắc này, Lý Duy Nhất cách mười hai người Trường Sinh cầm Phá Thành Cung vẫn còn khoảng một dặm, căn bản là không kịp ngăn cản.

Mấy vị thành viên đội chấp pháp xuất hiện trên đỉnh núi cách đó không xa.

Trong đó có cao thủ đến từ Tiêu Linh Quân nói:

- Khoảng cách một dặm, tiễn hồn ý của chiến trận chỉ trong chớp mắt là tới, không thể nào né tránh được. Quả nhiên là giống hệt như dự đoán của đại đa số Siêu Nhiên, chiến đấu một khi bắt đầu cũng là kết thúc sao?

Bên trong trận tiễn phát sinh biến cố.

- Xoẹt!

Một điểm sáng ngũ quang thập sắc hiện ra giữa mười hai người Trường Sinh cầm cung.

Điểm sáng nhanh chóng biến lớn, hóa thành một con Phượng Sí Nga Hoàng.

Là Thất Phượng!

Lúc trước gặp phải mạng nhện, Lý Duy Nhất mở Thông Thiên Nhãn ra, liền nhìn thấy đội ngũ người Trường Sinh mặc áo giáp giống nhau ở trong sương xám phía sau mạng nhện.

Hắn không cách nào xuyên qua mạng nhện, nhưng Thất Phượng thì có thể.

Chính là vào thời điểm đó, Thất Phượng đã xuyên qua mạng nhện. Trước khi trận tiễn được bố trí xong, nó đã ẩn nấp giữa mười hai người Trường Sinh cầm Phá Thành Cung.

- Bùm!

- Phập!

Đôi cánh màng của Thất Phượng dang rộng, sắc bén như đao, bay dọc theo đội ngũ chiến trận đang sắp hàng chỉnh tề.

Người Trường Sinh gần nhất bị rạch rách cổ, máu phun trào.

Người Trường Sinh thứ hai và thứ ba vung cung bổ thẳng Thất Phượng nên thoát chết, nhưng vẫn bị trọng thương. Một người bị xé rách da đầu, một người xương hàm dưới bị móng vuốt đánh xuyên.

Người Trường Sinh thứ tư, thứ năm, thứ sáu thi triển thân pháp tránh né, thả thuẫn ấn chiến trận hình tròn được chế tạo giống nhau ra, cản lại cánh màng của Thất Phượng.

Chiến trận bị xông loạn!

Thân hình của cự nhân thanh đồng cao mười hai trượng theo đó trở nên mơ hồ vặn vẹo, mũi tên hồn ý bắn ra bị chệch hướng, bay sượt qua bên cạnh Lý Duy Nhất.

Giọng nói của Thần Tịch vang lên:

- Cẩn thận kỳ trùng do Lý Duy Nhất nuôi, không được để nó lẻn vào trong trận.

Hắn đuổi theo sát phía sau Lý Duy Nhất, chân đạp Bát Quái Trận Thế đường kính mấy trăm trượng, nhấc cánh tay lên, cách không vung ra Vạn Tự Khí Lượng Sơn Xích.

Sư tôn của Thần Tịch muốn đạt được cơ hội thăng cấp Trữ Thiên Tử do Ma Quân cung cấp, tự nhiên phải ban cho hắn trọng khí vạn tự để hỗ trợ.

Lý Duy Nhất không dám dừng lại chút nào, chỉ cần dừng lại một giây sẽ bị Bát Quái Trận Thế của Thần Tịch bao phủ. Ngay sau đó, hắn sẽ rơi vào vũng bùn khổ chiến.

Lý Duy Nhất không quay đầu lại.

Tử Tiêu Lôi Ấn bay ra từ trong Phong Phủ ở vị trí sau gáy, va chạm với hư ảnh của Lượng Sơn Xích, hóa giải một đòn này.

- Kỳ trùng thật lợi hại, đánh lén kiểu này quả thực không thể giải quyết. Một người chết, hai người trọng thương, không nhận thua rời khỏi tranh độ. Hai người trọng thương đã được đội trưởng chiến trận thu vào Túi Càn Khôn dưỡng thương.

Một thành viên của đội chấp pháp ghi chép lại như thế.

Một thành viên khác cảm khái:

- Đây chính là người Trường Sinh, mỗi người đều có tiềm lực tu luyện đến Siêu Nhiên. Không ngờ, vừa mới giao thủ đã chết một người.

Thất Phượng không thể mở rộng chiến tích sát thương.

Chín người Trường Sinh còn lại đều trải qua trăm trận chiến, phản ứng nhanh nhẹn, hoán đổi vị trí cho nhau.

Đổi trận tiễn mười hai người thành trận thuẫn chín người.

- Lý Duy Nhất tới rồi, sử dụng Cửu Trọng Thuẫn Kình.

Sau khi ép lui Thất Phượng, trên chín tấm thuẫn Thiên Tự Khí bộc phát ra mấy vạn kinh văn, đồng loạt đánh về phía một trăm lẻ tám luồng kiếm quang lôi điện đang bay tới.

Mấy vạn kinh văn cùng với từng vòng trận bàn, ngưng kết thành một mặt quang thuẫn hình tròn to lớn như hồ nước, oanh ra Cửu Trọng Chấn Kình. Một trăm lẻ tám luồng kiếm quang lôi điện, trong chớp mắt liền tan thành mây khói.

Trong mây lôi điện, Lý Duy Nhất nhảy qua từ phía trên đầu của chín người và quang thuẫn hình tròn.

Mắt thấy hắn sắp thoát khỏi vòng chiến.

Giọng nói của Tề Kiếm Như, cao thủ số hai của Độ Ách Quan ung dung truyền tới:

- Nam Long, xem kiếm!

Một thanh quang kiếm dài trăm trượng chém ngang tới, tựa như dải ngân hà ngáng đường.

Trình độ của Tề Kiếm Như cao hơn mười hai người trong trận tiễn quá nhiều. Một kiếm này nắm bắt về thời gian và góc độ đều cực kỳ chuẩn xác.

Lý Duy Nhất không tránh được, hắn điều động Tử Tiêu Lôi Ấn lơ lửng trên đỉnh đầu để ngăn cản.

- Ầm ầm ầm!

Quang kiếm trăm trượng bộc phát ra lực lượng không thể chống đỡ, chém Tử Tiêu Lôi Ấn bay ngược ra ngoài, đập mạnh xuống mặt đất đằng xa, đất lún xuống.

Tề Kiếm Như đứng trong Băng Thần Thập Kiếm Trận, có chín người Trường Sinh đang đứng phía sau hắn.

Mười người tạo thành một vòng tròn, trận ngân và trận văn rậm rạp chằng chịt, đan xen vào nhau trên người bọn họ.

Tề Kiếm Như đứng ở vị trí đầu tiên của vòng tròn, một kiếm vừa rồi chính là điều động lực lượng của kiếm trận bổ ra.

Ánh mắt Tề Kiếm Như sâu thẳm, không nhìn thấy bóng dáng của Lý Duy Nhất giữa không trung. Tề Kiếm Như cúi đầu nhìn chăm chú, phát hiện trong tình thế hung hiểm giống như lúc nãy, vậy mà Lý Duy Nhất có thể thoát khỏi Tử Tiêu Lôi Ấn, rơi xuống mặt đất, tránh được nhát chém của kiếm trận.

Tốc độ phản ứng như vậy quả thực là khiến người khiếp sợ.

Lý Duy Nhất vừa mới rơi xuống đất, ngay cả thời gian thở dốc cũng không có, Vân Chu đã từ giữa không trung nhào xuống.

Cơ thể nó to gấp mấy lần so với con người, có cái đầu lâu màu trắng xám, cơ thể được bao phủ bởi áo giáp vảy bạc, chân nhện nhọn hoắt đâm về phía Phong Phủ, Tổ Điền, yết hầu của Lý Duy Nhất.

Dưới lòng đất, Uyên Chu thò ra hai chân đâm về phía đôi chân của Lý Duy Nhất.

Hai con nhện phối hợp ăn ý.

Ấu trùng của kỳ trùng cấp Vương tự nhiên có chiến lực rất hùng hậu.

- Bùm!

Ngũ Phượng lao ra, húc bay Vân Chu, phá vỡ sát cục trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Hai con kỳ trùng lăn lộn trên mặt đất, móng vuốt sắc bén chém vào nhau.

Trong nửa tháng lấy được đế dược này, Lý Duy Nhất tự nhiên đút dược cho chúng ăn. Tu vi của Ngũ Phượng và Thất Phượng nay đã là tứ trọng trung kỳ.

- Ầm ầm ầm!

Hai chân của Lý Duy Nhất thả pháp khí của hai thuộc tính quang minh và hắc ám ra, sau khi thoát khỏi đòn đánh lén của Uyên Chu dưới lòng đất. Một chân hắn đạp xuống, chấn kình tràn vào lòng đất làm nó trọng thương, chạy trối chết.

Đừng nói là xông ra khỏi vòng vây, ngay cả cơ hội di chuyển bước chân cũng không cho Lý Duy Nhất.

- Rào!

Mũi tên hệt như trường mâu do Diêm Chỉ Nhược bắn ra, trong chớp mắt đã vượt qua khoảng cách mấy dặm tới gần.

Lý Duy Nhất liều mạng thi triển thân pháp tránh được vị trí giữa lưng, mũi tên vẫn sượt qua bả vai hắn. Huyết văn trên Ma Giáp Huyết Phù Đồ bao phủ toàn thân hắn, lấp lánh mãnh liệt, chặn lại mũi tên.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters