Đêm khó chịu đựng (2)

Chỉ là vừa mới chạm vào tên liền cảm giác như có cây búa tạ đập mạnh vào đầu vai, Lý Duy Nhất văng xéo ra ngoài.

Giờ phút này, Lý Duy Nhất sâu sắc hiểu rõ tình cảnh của Sở Ngự Thiên ngày hôm đó! Trong tình huống dốc toàn lực đón địch, sao có thể cản được Cổ Tiên Tiêu Tiễn bắn tới từ đằng xa chứ?

Hơn nữa, cục diện hắn phải đối mặt ngày hôm nay còn gian nan hơn Sở Ngự Thiên lúc đó không biết gấp bao nhiêu lần.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Phòng ngự của Ma Giáp Huyết Phù Đồ quả nhiên cường đại.

Lý Duy Nhất không bị thương, pháp khí vận chuyển một vòng, sự đau đớn và tê dại ở đầu vai liền giảm bớt một nửa, hắn nhanh chóng bật dậy.

Phải biết rằng, ngày đó ở bên ngoài Tiên Lâm của Thành Dạ Ma, Lý Duy Nhất bắt được Thẩm Tiệm lại phải đánh thêm bảy, tám đòn mới đánh tan được Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người Thẩm Tiệm. Có thể tưởng tượng ra phòng ngự của Ma Giáp Huyết Phù Đồ mạnh đến mức nào.

Lý Duy Nhất vừa mới đứng lên, vẫn chưa đứng vững vàng đã bị rơi vào Bát Quái Trận Thế của Thần Tịch.

Thần Tịch cầm Lượng Sơn Xích, xuất hiện phía trên cao sau lưng Lý Duy Nhất. Hắn cũng mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, huyết văn và ma khí bao phủ toàn thân, Lượng Sơn Xích trong tay quang huy vạn trượng.

Khoảng khắc này, hắn đang kích hoạt Vạn Tự Khí, tích súc thế để đánh ra một đòn.

Nhìn lại Lý Duy Nhất, vừa bị mũi tên bắn trúng, bước chân chưa vững, còn trong trạng thái quay lưng lại, chiếm hết thế yếu.

Bên này giảm bên kia tăng, nhìn thế nào thì hắn cũng không thể cản nổi.

Trong khoảnh khắc sau khi Lý Duy Nhất đứng bật dậy, giống như mây trôi nước chảy, xoay người bổ ra một kiếm va chạm vào Lượng Sơn Xích.

- Ầm!

Mặt đất dưới chân Lý Duy Nhất vỡ vụn, lượng lớn đất đá chấn động bay lơ lửng giữa không trung.

Đỡ được rồi!

Ngang sức ngang tài.

Trong ván cược ở Mệnh Số Đổ Phường, Thần Tịch có một tia cơ hội trở thành người đứng đầu Trường Sinh Địa Bảng, mặc dù tỷ lệ bồi thường đạt đến một đền hai trăm chín mươi chín, nhưng cũng là biểu tượng của thực lực đỉnh phong. Tạo ra một khoảng cách rõ rệt so với những người Trường Sinh thuộc danh sách thứ nhất khác.

Cho dù là một chọi một, Lý Duy Nhất cũng rất khó có thể giết chết Thần Tịch trong vòng mười chiêu. Sau khi Thần Tịch mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, muốn giết chết hắn, hoặc làm trọng thương đến mức mất đi chiến lực lại càng khó như lên trời.

Khoảnh khắc tiếp theo, hai người đồng thời biến chiêu.

Mỗi người tung ra một chưởng.

Chưởng mà Thần Tịch đánh ra chính là Bát Quái Ấn.

Hắn bị Phiên Thiên Chưởng Ấn mà Lý Duy Nhất đánh ra ép cho không ngừng lùi lại. Thần Tịch mỗi lần lùi một bước là mặt đất đều nổ tung.

Lý Duy Nhất ép Thần Tịch lùi về sau mười bảy bước, chấn kình chưởng lực đánh bay hắn ra xa ba mươi trượng giống như một quả đạn pháo. Kim Tiêu Lôi Ấn bay theo sát sau đó.

Thần Tịch vừa mới đứng vững liền nhìn thấy Lôi Ấn khổng lồ giáng xuống. Hai chân hắn đạp thần hà, nhanh chóng lui về phía sau, giơ Lượng Sơn Xích lên để ngăn cản.

- Ầm ầm ầm!

Thần Tịch bay ngược ra xa hai dặm, cho dù đang mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ vẫn không dễ chịu gì. Cánh tay cầm Lượng Sơn Xích run rẩy không ngừng.

Lý Duy Nhất thu lại Tử Tiêu Lôi Ấn trên mặt đất, xoay người nửa vòng, đập vào Tề Kiếm Như đang đánh lén từ phía sau.

- Bùm!

Một kiếm đâm lén của Tề Kiếm Như đánh trúng Tử Tiêu Lôi Ấn.

Soạt một tiếng, đường vân trận pháp quấn quanh người Tề Kiếm Như, kéo hắn về kiếm trận bên ngoài một dặm, tránh được một kiếm phản kích của Lý Duy Nhất. Tốc độ rất nhanh, hệt như thuấn di.

Đến như thuấn di, lui cũng như thuấn di.

- Kiếm trận thật lợi hại! Nhược điểm duy nhất của chiến trận là tốc độ di chuyển chậm cũng biến mất.

Lý Duy Nhất thi triển Thiên Kiếp Hành đuổi theo sát nút.

Pháp khí trong cơ thể Thần Tịch vận chuyển, cánh tay khôi phục lại, Bát Quái Trận Thế dưới chân xoay nửa vòng như cối xay, xuất hiện bên cạnh Lý Duy Nhất, vung xích lại chém:

- Ngươi không xông qua được đâu, qua được trận tiễn, kiếm trận, phía trước vẫn còn Phù Đồ Trận Tháp mạnh nhất. Nhận thua đi, đừng đánh nữa, ngươi định một mình địch cả một quốc sao?

- Các hạ cảm thấy, ta không biết mình đang làm gì sao?

Lý Duy Nhất niệm võ hợp nhất, đánh ra Thi Y Ấn, đập Thần Tịch mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ xuống lòng đất, đất bị cày ra hơn mười trượng. Đáy hố rộng lớn hơn mười trượng, miệng mũi Thần Tịch chảy máu.

Đừng nói là Thần Tịch, bất cứ người Trường Sinh đời thứ chín nào trúng đòn này cũng phải trả giá đắt.

Để đánh ra một kích này, phản ứng của Lý Duy Nhất chậm đi nửa nhịp, bị một mũi tên mà Triệu Đường bắn ra từ phía xa suýt chút nữa xuyên thủng đùi. Đồng thời, vì Lý Duy Nhất dốc toàn lực công kích Thần Tịch, nên bị Tề Kiếm Như đánh lén thành công, chém một kiếm vào lưng.

Lý Duy Nhất xoay lưng đưa kiếm đỡ.

Lực lượng bộc phát ra trên kiếm của Tề Kiếm Như dời non lấp biển. Lý Duy Nhất trượt kiếm giảm lực, hai chân đạp lên quang minh và hắc ám, thân hình xê dịch, trước khi Tề Kiếm Như bị trận ngân kéo về, một tay Lý Duy Nhất bắt lấy cánh tay cầm kiếm của hắn.

Lý Duy Nhất vẫn luôn chờ đợi giây phút này, tay phải đâm kiếm vào Tổ Điền của Tề Kiếm Như.

- Bùm!

Tề Kiếm Như bay thẳng ra ngoài, Ma Giáp Huyết Phù Đồ chặn lại đầu mũi kiếm, nhưng không chặn được chấn kình trên thân kiếm. Bụng hắn đau nhức như muốn rách toạc ra, pháp khí trong Tổ Điền hỗn loạn, tạm thời mất đi chiến lực.

Nếu có thể vào lúc này bồi thêm một kiếm thì Tề Kiếm Như phải chết.

Nhưng đám kẻ địch bao vây rình rập, làm gì có cơ hội bồi thêm một kiếm?

Trong kiếm trận ở xa, kiếm trong tay chín người Trường Sinh,đồng loạt bay tới. Chín thanh kiếm hóa thành ngàn vạn băng tuyết kiếm khí bức lui Lý Duy Nhất.

Đồng thời, trận thuẫn chín người di chuyển qua, đánh ra chín tấm thuẫn.

Trong cái hố sâu do chưởng ấn tạo ra, Thần Tịch điều tức xong xuôi, vỗ một chưởng xuống đất, bay lên, Lượng Sơn Xích chém thẳng xuống.

Thần Tịch hiểu rõ, để đánh ra một đòn làm mình trọng thương, Lý Duy Nhất đã bị thương bởi thanh kiếm của Tề Kiếm Như và mũi tên bay tới từ phía xa. Không thể cho Lý Duy Nhất bất cứ cơ hội điều tức chữa thương nào, phải dùng cách đánh kéo dài để làm hắn kiệt sức.

Tiếng kêu lảnh lót vang vọng không trung màn đêm.

- Lý Duy Nhất, ngày tàn của ngươi đến rồi!

Giọng nói của Xích Nguyên vang lên ở chân trời đằng xa.

Xích Nguyên hóa thành bản thể, là một con Loan Điểu hỏa diễm màu đỏ thẫm dài hơn một trăm mét, khí tức mạnh mẽ, thiêu đốt toàn bộ bầu trời phía bắc.

Sáu cường giả danh sách thứ nhất có tu vi trên Tề Kiếm Như, cùng với Thường Ngọc Kiếm, cuối cùng cũng đã đuổi tới.

- Soạt! Soạt! Soạt!

Văn Nhân Thính Hải cùng với hai vị cường giả Yêu tộc trong danh sách thứ nhất đứng trên lưng Loan Điểu hỏa diễm màu đỏ thẫm, còn cách mấy chục dặm liền kéo căng Ma Ẩn Nỗ, bắn ra ba mũi tên nỏ.

Hai vị cường giả danh sách thứ nhất khác là Ngốc Lỗ Vương Tử và Quỷ Trạch Bằng Cầm thì từ hai hướng trái phải vòng tới phía trước Lý Duy Nhất, ngăn chặn đường lui của hắn trước.

Ở đỉnh đồi cách đó khoảng chừng tám dặm.

Diêm Chỉ Nhược và Triệu Đường vì bắn tên mà ngón tay bị dây cung chấn động chảy máu.

Vừa nãy hai người đã nương tay.

Mũi tên mà Diêm Chỉ Nhược bắn ra là vào lúc Lý Duy Nhất chưa đối đầu với Thần Tịch và Tề Kiếm Như, chỉ ngăn hắn rời đi.

Mũi tên mà Triệu Đường bắn không nhắm vào chỗ hiểm, chỉ nhắm vào đùi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters