Uy lực lửa tuôn ra từ trong trận pháp của Lý Duy Nhất cực kỳ cuồng bạo, chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn đã gần như tiêu diệt trận văn của Phù Đồ sáu tầng.
Các thành viên đội chấp pháp xôn xao bàn tán:
- Không cảm nhận được dao động pháp khí của người Siêu Nhiên, cũng không phải linh quang hỏa diễm, mà giống như... tinh khí thái dương trên trời ngưng tụ thành.
- Nếu là sức mạnh của Siêu Nhiên, chắc chắn phải có kinh văn Bỉ Ngạn của họ ở bên trong mới có thể điều khiển được.
- Nếu đã là sức mạnh tự nhiên, lại bị Lý Duy Nhất dùng trận pháp khống chế, đương nhiên tính là sức mạnh trận pháp. Bản thân Trận Pháp Sư khi luyện chế trận pháp vốn phải thu thập năng lượng giữa thiên địa.
- Bùm!
- Bùm!
Lý Duy Nhất điều khiển Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn ném mạnh vào hai người Trường Sinh tứ trọng đang bay trên không trung, đánh cho họ rớt xuống đất, tạo ra hai hố sâu.
- Bích Lạc Thanh Lôi và Kim Ô Hỏa Diễm trong trận đã cạn kiệt, sức mạnh của trận pháp giảm đi nhiều. Tiếp tục mang theo trận pháp bỏ trốn ngược lại sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của ta.
- Vù!
Tám cây trận kỳ và bốn trang Địa Thư tựa như thủy triều quay trở về Linh Giới trong mi tâm của Lý Duy Nhất.
Cả người Lý Duy Nhất đầy lôi điện đan xen, chuẩn bị thi triển thân pháp Thiên Kiếp Hành. Phía trước đã không còn kẻ địch, chỉ cần nới rộng khoảng cách, hắn có thể trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội, lao thẳng về phía đoàn người của Tông Thánh Học Hải.
Hắn đã cảm nhận được thế giới Thiên Địa Tự Tại mà Mạnh Thủ Nghĩa thả ra đang chỉ hướng cho mình.
Bỗng nhiên.
Hai con ngươi của Lý Duy Nhất co rụt lại, ngẩng đầu lên nhìn.
Hàng vạn “thiên binh thiên tướng” rơi xuống từ bầu trời như trận mưa sao băng, bao vây lấy hắn.
Đứng ở vị trí của Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương có thể nhìn rõ mọi thứ trên chiến trường đằng xa.
Là Thần Tịch ném ra Túi Càn Khôn, túi lơ lửng trong tầng mây, từ trong túi bay ra vô số người giấy đã được cắt sẵn. Người giấy biến thành kích thước người thật, cơ thể ngưng thực, hóa thành từng cỗ khôi lỗi mặc áo giáp.
Toàn thân khôi lỗi đều đang bốc cháy, tựa như từng chiếc đinh đóng chặt giữa hư không và mặt đất, chặn đứng mọi đường lui của Lý Duy Nhất.
Mạnh Thủ Nghĩa nói:
- Cắt giấy thành binh, khôi lỗi thuật lợi hại quá, đây chắc hẳn là thuật pháp mạnh nhất của Thần Tịch, pháp khí trong cơ thể ít nhất đã tiêu hao ba phần. Cho dù chiến lực của Lý Duy Nhất có cao đến đâu cũng sẽ bị nhốt vài giây.
Lý Duy Nhất cúi đầu liếc nhìn, đã rơi vào Bát Quái Trận Thế của Thần Tịch, không cách nào dùng Địa Độn chạy trốn.
- Vút!
Lý Duy Nhất hóa thành một luồng lôi điện phá không lao ra ngoài.
Chuyện quỷ dị xảy ra.
Cùng với luồng khí chuyển động, đám khôi lỗi đầy trời đều giống như bị những sợi dây vô hình kéo lại, hội tụ về phía Lý Duy Nhất. Tốc độ của Lý Duy Nhất càng nhanh, chúng hội tụ lại càng nhanh hơn.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Thảo nào Thần Tịch tự tin dùng chiêu này sẽ làm ta thua chắc, quả thực không đơn giản.
Trên người Lý Duy Nhất phóng ra từng vòng kiếm quang lôi điện, không ngừng chém nát đám khôi lỗi đang lao tới. Thân pháp Thiên Kiếp Hành hoàn toàn bị gián đoạn, bị chặn lại đến mức phải dừng bước.
- Lý Duy Nhất, ngươi không trốn được đâu!
- Đền mạng cho Thái Tuế Địa Quân và Xích Nguyên đi.
Ngốc Lỗ Vương Tử và Quỷ Trạch Bằng Cầm đều ở hình người, kích hoạt Ma Giáp Huyết Phù Đồ bao phủ toàn thân. Một kẻ dang rộng đôi cánh dơi trên lưng, một kẻ mọc ra đôi cánh lông vũ.
Hai người đều sở trường về tốc độ.
Lúc trước khi Lý Duy Nhất rơi vào hỗn chiến, hai vị cường giả Yêu tộc trong danh sách thứ nhất này đã vòng ra phía trước từ hai bên trái phải. Khoảnh khắc này, bọn chúng từ hai bên lao đến chặn đánh.
Ngốc Lỗ Vương Tử đánh ra đế thuật chưởng ấn tầng năm: Bách Kiếp Chưởng Tâm Lôi.
Trong lòng bàn tay bùng nổ ra chấn kình và lực lượng sóng âm của lôi pháp. Tiếng nổ vang xa hàng trăm dặm, uy thế khủng bố lật tung cả mặt đất.
Cho dù là Lý Duy Nhất cũng chỉ mới nắm giữ được phần điện trong lôi điện, vẫn chưa ngộ ra chấn kình và công kích sóng âm của lôi.
Quỷ Trạch Bằng Cầm lao tới từ bên phải thi triển đế thuật trảo ấn tầng năm, chiến lực còn xếp trên Ngốc Lỗ Vương Tử. Hơn chín mươi vạn kinh văn Trường Sinh bùng nổ từ trong cơ thể, tất cả đều hội tụ về phía móng vuốt.
Móng vuốt vươn về phía trước, tựa như trong hư không xuất hiện một bàn tay khổng lồ của trời ấn xuống Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất vừa mới phá vây, liền một tay cầm Tử Tiêu Lôi Ấn, một tay cầm Kim Tiêu Lôi Ấn. Hai ấn hóa thành kích thước bằng ngôi nhà, ngưng tụ ra mây sấm sương sét đánh về phía hai chiêu đế thuật đang lao tới.
- Ầm!
Lý Duy Nhất lấy một địch hai, đỡ lấy đế thuật mạnh nhất của Ngốc Lỗ Vương Tử và Quỷ Trạch Bằng Cầm, bước chân nhanh chóng lùi lại để hóa giải lực trùng kích của đế thuật.
Quỷ Trạch Bằng Cầm và Ngốc Lỗ Vương Tử hú dài, dốc toàn lực ép tới, hô to:
- Dường như đệ nhất Trường Sinh Địa Bảng bị thương rồi, còn bị thương không nhẹ.
- Vút!
Ngũ Phượng bay ra từ sau lưng Lý Duy Nhất, bùng nổ tốc độ như lưu quang, cánh màng chém về phía cổ Ngốc Lỗ Vương Tử, móng vuốt cầm Hoàng Long Kiếm bổ xuống đỉnh đầu Quỷ Trạch Bằng Cầm.
Hai đại yêu không ngờ tốc độ của Ngũ Phượng còn nhanh hơn cả Lý Duy Nhất.
Họ căn bản không kịp né tránh, đồng loạt kêu thảm một tiếng nghẹn ngào, ngã bay ra ngoài.
Nhờ mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, cổ của Ngốc Lỗ Vương Tử không bị chém đứt, nhưng yết hầu đau nhức, dường như đã bị rách, không nói nên lời.
Còn Quỷ Trạch Bằng Cầm thì bị Hoàng Long Kiếm bổ cho trên đỉnh đầu không ngừng trào máu, bị thương không nặng, nhưng thoạt nhìn lại cực kỳ chật vật.
Lý Duy Nhất giữ vững thân hình, pháp khí trong cơ thể hỗn loạn, lập tức điều tức. Hắn nhìn quanh bốn phía, đã rơi vào vòng vây.
Bên trái là mạng nhện dày đặc nối liền từ lòng đất lên tận bầu trời, tùy thời có thể đè sập xuống để bắt sống hắn.
Vân Chu và Uyên Chu nằm rạp trên mạng nhện.
Bên phải là kiếm trận mười người của Tề Kiếm Như, kiếm khí hóa thành bức tường vạn kiếm.
Còn Thần Tịch đã vòng ra phía trước hắn, cùng Ngốc Lỗ Vương Tử và Quỷ Trạch Bằng Cầm kích hoạt ba bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ, kết thành trận thế hợp kích.
Phía sau, đám mây đen kịt của Ma Quốc cuồn cuộn ập đến, hệt như biển mực trút xuống.
Tám bóng người có khí tức mạnh mẽ đứng trong ma vân đã gần sát.
Lần lượt là Văn Nhân Thính Hải, Thường Ngọc Kiếm, hai cường giả Yêu tộc trong danh sách thứ nhất, cùng với bốn người Trường Sinh tứ trọng trong Phù Đồ sáu tầng lúc trước. Hai người còn lại bị Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn đánh trúng, bị thương không nhẹ, đang dưỡng thương ở đằng xa.
Ma khí trên thân thể tám người Văn Nhân Thính Hải đan xen với ma khí trên thân thể ba người Thần Tịch, hình thành một trận bàn có đường kính một dặm.
Giọng điệu Thường Ngọc Kiếm khẩn thiết:
- Nhận thua đi, cơ hội cuối cùng rồi!
Văn Nhân Thính Hải cười nói:
- Đám người Khúc Dao, Ngu Huyền, Tào Lâm đã cách nơi này rất gần, tùy thời có thể đến nơi. Lên trời không lối, xuống đất không cửa, Duy Nhất huynh!
...