Cách bảy trăm dặm.
Khúc Dao cầm một cây pháp trượng kim loại cổ xưa đan xen hai màu tím đỏ, sử dụng Thiên Lộ Phù Văn bao phủ mấy chục cường giả Trường Sinh cảnh, giẫm lên một con đường phù văn lơ lửng trong hư không, dốc hết tốc độ nhanh nhất chạy tới chiến trường.
Tả Khâu Hồng Đình cầm gậy gỗ đào, kích hoạt Bát Bộ Huyền Y, cùng Tả Khâu Tinh Đình và Lục Phượng đuổi sát phía sau bọn họ, không ngừng đánh ra Địa Thư để đánh nát con đường phù văn.
Giọng điệu Khúc Dao lạnh lẽo:
- Tả Khâu Hồng Đình, nếu ngươi còn đuổi theo nữa chính là muốn chết.
Tả Khâu Hồng Đình đáp:
- Ở lại đây thử xem, ta và ngươi quyết chiến một trận công bằng!
Khúc Dao hỏi:
- Nàng mặc bảo y Vạn Tự Khí, pháp trượng trong tay cũng là chí bảo. Nghe nói trong Linh Giới ở mi tâm có giấu một món Pháp khí chí thượng Cổ Đăng tàn phá. Chỉ cần nàng nhận thua, phải ngoan ngoãn giao ra hết những bảo vật này. Ai đi cướp đoạt?
Lập tức, mười người Trường Sinh tách khỏi con đường Thiên Lộ Phù Văn, nghênh đón Tả Khâu Hồng Đình đang đuổi theo phía sau.
Đi thêm hai trăm dặm đường.
Khúc Dao hợp nhất với người phe Thái Tử do Ngu Huyền và Tào Lâm dẫn đội. Lập tức binh hùng tướng mạnh, cường giả tụ tập. Người Trường Sinh và trợ thủ không phải Nhân tộc cộng lại đã vượt qua hàng trăm, nếu tạo thành chiến trận có thể nghênh chiến Siêu Nhiên.
Ngu Huyền đánh chiến xa lao đi, nghiền nát hư không:
- Hy vọng sách ngọc Mệnh Tuyền vẫn chưa rơi vào tay Thường gia, nếu không thì rắc rối to rồi!
Tào Lâm đeo cung tên, thi triển thân pháp hệt như một đám mây u ám sương đêm:
- Nếu Lý Duy Nhất có thể trụ được đến khi chúng ta tới nơi thì hắn chính là người đứng đầu danh xứng với thực, càng là ngôi sao sáng chói nhất trong ngàn năm qua ở phía nam Doanh Châu. Cho dù cuối cùng bị chúng ta đánh gục, ta vẫn bái phục hắn sát đất.
Khúc Dao ngửi thấy một mùi kỳ dị từ hướng Vong Giả U Cảnh nương theo gió bay tới, hỏi:
- Mùi hương gì vậy?
Trên mặt đất phía trước, bụi đất bay mù mịt, tiếng gầm thét của thi vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Trên bầu trời là bầy trùng dày đặc như mây mù.
Có người Trường Sinh của Ma Quốc lên tiếng hô lên kinh hãi:
- Tại sao vùng này có đại quân hung trùng? Dưới lòng đất phạm vi mấy ngàn dặm chẳng phải đã sớm bị quân đội Ma Quốc càn quét qua một lượt rồi sao?
Đôi mắt Tào Lâm co rút lại:
- Vong Giả U Cảnh to gan thật, vậy mà dám tập hợp đại quân Thệ Linh mai phục chúng ta. Đây là muốn nhúng tay vào Trường Sinh tranh độ sao? Tại sao đội chấp pháp không ngăn chặn từ trước?
Ngu Huyền bay ra từ trong xe, nhẹ nhàng đáp xuống nóc xe, trong hai mắt hiện ra minh quang nhìn trộm phía xa. Trên đỉnh một ngọn núi cách đó trăm dặm, hắn nhìn thấy một bóng người mặc áo trắng.
Hắn cười nói:
- Chư vị đã từng nghe nói đến Âm Thi Chủng Đạo chưa? Chưa từng nghe cũng không sao, nàng đến rồi!
Khúc Dao phát hiện ra bóng người áo trắng ở phía sau bầy trùng và đàn thi:
- Chân truyền Đạo Cung, thì ra là thế. Xem ra đại quân hung trùng là do nàng mang từ ngoài vạn dặm tới.
Không thể chậm trễ thời gian, đám người Trường Sinh phe Ma Quốc không hề giảm tốc độ, xông đến chém giết.
Ngu Huyền hét lên từ xa:
- Chân truyền muốn tham dự vào cuộc chiến tranh đoạt Mệnh Tuyền giữa Ma Quốc và Lăng Tiêu Cung sao? Nếu ta nhớ không nhầm, thế lực bên thứ ba không được nhúng tay vào cuộc chiến tranh đoạt vật. Chỉ có tranh chấp lãnh thổ mới được phép mời bên thứ ba giúp, nhưng tranh chấp lãnh thổ chỉ được diễn ra trong khu vực tranh chấp.
Khương Ninh đáp lại từ xa:
- Bản chân truyền tìm kiếm thi hài và đại quân hung trùng ở Vong Giả U Cảnh, chuẩn bị đem về mười bốn châu trăm thành, quả thực là quá trùng hợp, vậy mà lại chạm trán các ngươi ở đây. Ta không hề điều khiển bầy trùng và đàn thi tấn công các ngươi, là các ngươi ra tay trước.
Khúc Dao biết Khương Ninh đang bắt lấy lỗ hổng pháp tắc, nên không tranh biện với nàng, mà ngược lại nhắc nhở ân oán giữa Lý Duy Nhất và Đạo Cung:
- Chân truyền chớ quên, cái chết của đệ tử Tắc Đế là Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm đều có liên quan đến Lý Duy Nhất. Ngươi muốn đối địch với Võ Đạo Thiên Tử của Đạo Cung sao?
Khương Ninh trầm mặc không nói, đứng trên đỉnh núi, một tay cầm chuôi kiếm, một tay cầm vỏ kiếm, rút Kinh Vũ Kiếm ra.
- Keng!
Mũi kiếm vung lên.
Kiếm khí khuấy động giữa dãy núi, nàng dùng cách này để đáp lại.
Ngu Huyền bình tĩnh ra lệnh:
- Xông qua đó, đào thải chân truyền Đạo Cung trước vậy.
Người Trường Sinh của hai Sinh Cảnh có tranh chấp lãnh thổ, bình thường thì sẽ không giao thủ bên ngoài khu vực tranh chấp. Theo quy củ, sách ngọc lãnh thổ cướp được ở bên ngoài khu vực tranh chấp sẽ không được tính.
Đây cũng là lý do tại sao người Trường Sinh của Thánh Đường Sinh Cảnh buộc phải đi đến Lang Độc Hoang Nguyên. Đi đến khu vực tranh chấp, người Trường Sinh của Thánh Triều mới có thể quang minh chính đại ra tay tương trợ, bởi vì bọn họ không phải tham dự tranh đoạt Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền, mà là đang đoạt sách ngọc lãnh thổ.
Trận chiến đêm nay, ngoại trừ người Trường Sinh gia nhập đội ngũ của Thánh Đường Sinh Cảnh, Vũ Lâm Sinh Cảnh, Lăng Tiêu Cung, bất cứ kẻ nào chủ động ra tay giúp đỡ Lý Duy Nhất đều là vi phạm pháp tắc.
Nhưng bị động thì được.
Giống như Khương Ninh vào khoảnh khắc này.
Cũng giống như người của Tông Thánh Học Hải đang đợi ở biên giới Vong Giả U Cảnh.
Thanh Tương nhìn chăm chú Lý Duy Nhất đang bị bao vây kín kẽ, trận thế cỡ đó không khác gì bị thiên quân vạn mã vây khốn:
- Hắn không qua đây được rồi nhỉ?
Mạnh Thủ Nghĩa đáp:
- Chúng ta có thể đợi ở đây đã là tràn đầy thành ý rồi, không thể nào trả giá lớn hơn nữa.
...
Trước và sau có mười một cỗ Ma Giáp Huyết Phù Đồ tỏa ra ma khí và trận văn đan xen vận chuyển.
Lấy sức mạnh của mười một người cộng thêm trận thế hợp kích, đã có thể khiêu chiến Đại Trường Sinh thất trọng.
Văn Nhân Thính Hải nói:
- Có lẽ Duy Nhất huynh không biết, lấy khả năng của Thiện đại sư, khi đối mặt với bốn cao thủ Yêu tộc liên thủ cũng chỉ chống đỡ được hai mươi hiệp. Hơn nữa, bốn vị cao thủ Yêu tộc đó chưa hề dùng đến uy lực trận hợp kích của Ma Giáp Huyết Phù Đồ. Mười một cường giả mạnh nhất mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ liên thủ, ngươi đánh kiểu gì?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Sách ngọc Mệnh Tuyền chỉ có một tấm, ta giao cho ngươi, hay là giao cho Thường Ngọc Kiếm?
Ngay lúc mọi người đều cho rằng Lý Duy Nhất muốn châm ngòi ly gián cuộc chiến phe trong nội bộ Ma Quốc, hắn lại chậm rãi lấy Ác Đà Linh ra.
Thường Ngọc Kiếm khẽ lắc đầu:
- Lúc này mà dùng kế nữa cũng vô nghĩa thôi. Động thủ đi...
- Leng keng!
Toàn thân Lý Duy Nhất vận chuyển pháp khí, toàn bộ tuôn về phía cánh tay, hội tụ vào chiếc chuông.
Lập tức, từng vòng sóng âm và minh vụ màu đen từ trong chiếc lục lạc tràn ra, dung hợp với ma khí trào ra từ mười một cỗ Ma Giáp Huyết Phù Đồ.
Tiếng lục lạc không hề trong trẻo, cũng chẳng vang dội.
Đó là một loại âm thanh trầm uất, mang theo cảm giác như cát vàng, có chút khàn khàn, lúc xa lúc gần.