Uy lực của Ác Đà Linh (2)

Mỗi khi hắn cất bước, tiếng chuông đều vang lên theo.

Vùng đầm lầy trải dài mấy chục dặm giữa hắn và Lý Duy Nhất lập tức tràn ngập hà quang. Trong hư không, tiếng Phạn âm mờ ảo của vạn Phật tụng kinh vang vọng.

- Thì ra Bồ Đề Tâm Ấn không chỉ là lực lượng tấn công nội tâm con người, mà còn có thể an ủi lòng người, thanh tâm định hồn.

Ánh mắt Lý Duy Nhất rực sáng như đuốc, không có thời gian để ý đến Vân Chu và Uyên Chu đang đuổi theo tới từ phía sau. Một tay hắn cầm kiếm, một tay cầm chuông, mỗi bước ượt mấy chục trượng chạy trên mặt đất, xông tới nghênh đón.

Chỉ cần vượt qua ải Thiện Tiên Chí này, đêm nay hắn thực sự sẽ sống sót.

Nhưng cho dù Lý Duy Nhất đang ở trong trạng thái đỉnh phong, muốn thắng Thiện Tiên Chí cũng tuyệt đối không phải chuyện dễ.

Mà hiện tại pháp khí trong cơ thể hắn tiêu hao nhiều, thương thế nghiêm trọng, còn phải chạy thoát trước khi đám cường giả Ma Quốc phía sau vây lại. Quả thực là khó như lên trời.

Xảy ra tình hình cọng rơm đè chết lạc đà.

Bồ Đề Kim Quang trong Linh Giới ở mi tâm Thiện Tiên Chí bùng nổ, từng vòng trận ngân và trận văn tràn ra phía trước. Lập tức, mảnh đầm lầy giữa hắn và Lý Duy Nhất hóa thành trận vực.

Từng bức tượng Phật với tư thế khác nhau ngưng tụ ra trong trận vực.

Là Linh Trận trung phẩm: Thiên Phật Trận.

Trận văn lên tới năm ngàn bốn trăm chữ.

Nếu chỉ luận phẩm cấp trận pháp, nó còn cao hơn Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận do Lý Duy Nhất luyện chế một bậc.

Thiện Tiên Chí cũng là võ niệm song tu, đều đạt đến tứ trọng đỉnh phong. Bồ Đề Kim Quang mà hắn tu luyện là thánh quang của Tây Phương Phật Quốc, thanh danh hiển hách trên khắp Doanh Châu.

Hắn dùng Tâm Ấn Kim Chung hộ thể, có thể ngăn chặn tiếng chuông ác niệm của Ác Đà Linh.

Thiện Tiên Chí nói:

- Bần tăng không muốn nói nhiều lời giả dối! Chỉ nói một câu, lấy trạng thái hiện tại của ngươi, cho dù hôm nay có đánh gục ngươi, đoạt được sách ngọc Mệnh Tuyền thì cũng chẳng có gì đáng vui mừng.

Bồ Đề Kim Quang ở mi tâm Thiện Tiên Chí bùng nổ đến cực độ, tựa như một vầng mặt trời chói lọi chiếu sáng cả vùng u ám trong thiên địa, ở trong trạng thái đỉnh cao.

Trong Thiên Phật Trận, tất cả tượng Phật lập tức chuyển động, đánh ra Hàng Ma Ấn, chém ra Trấn Hồn Trảm, ngàn tay lấy thủ cấp... đồng loạt bao vây Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất cao ngạo hét lớn một tiếng:

- Đại sư cho rằng hiện tại ta rất yếu sao? Ngươi sai rồi! Lý Duy Nhất của lúc này mới là Lý Duy Nhất mạnh nhất.

Minh vụ điên cuồng trào ra từ chiếc Ác Đà Linh trong tay hắn, ngưng tụ thành từng con lạc đà cao lớn nửa hư nửa thực.

Lạc đà được ngưng tụ từ ác niệm do Ác Đà Linh thu thập, tập hợp thành một đoàn lạc đà.

Mái tóc dài của Lý Duy Nhất tung bay trong gió, hắn đáp xuống lưng con lạc đà ở phía trước nhất, chiến ý trên người hừng hực, lưng thẳng tắp, tiếng vó rền vang, lao vào Thiên Phật Trận.

- Bùm bùm!

Từng bức tượng Phật tỏa ánh vàng rực rỡ bị đoàn lạc đà đụng bay, biến thành cơn mưa ánh sáng.

Nơi đoàn lạc đà đạp qua, mặt đất chớp mắt biến thành sa mạc, cát vàng tung bay, hóa thành hoang vu và chết chóc.

Trên mặt gương của Tinh Thiên Kính, lớp minh vụ màu đen và đoàn lạc đà trong sương hệt như một chiếc kéo cắt đôi trận vực Thiên Phật Trận tỏa ánh vàng rực, xông thẳng về phía Thiện Tiên Chí đang đứng đằng trước, bỏ lại đám cao thủ người Trường Sinh phe Ma Quốc ở phía sau.

Các Sinh Cảnh có Tinh Thiên Kính lơ lửng đã sớm xôn xao.

Tin tức về Ác Đà Linh bay đầy trời.

Đặc biệt là Bắc Hồ ở Tiêu Dao Kinh, đêm nay là một đêm không ngủ, ánh đèn rực rỡ, không hề kém cạnh Trừ Tịch nửa tháng trước.

- Như vậy mà cũng có thể xông ra được sao? Ác Đà Linh mạnh đến vậy ư? Pháp khí chí thượng, chỉ có Siêu Nhiên mới có thể khiến căn nguyên của nó thức tỉnh, phát huy ra một tia uy lực chân chính.

- Uy lực của vũ khí vẫn là do tu vi của võ tu quyết định.

- Thảo nào Ngọc Dao Tử dám đặt cược Mệnh Tuyền lên người hắn, Lý Duy Nhất quả thực phi phàm. Trận chiến vốn chẳng còn đường sống nào, lại bị hắn cứng rắn giết ra một con đường.

- Có thể phá vây ra được hay không còn phải xem có qua được ải của Thiện Tiên Chí không đã. Các ngươi hãy nhìn xem phía sau Lý Duy Nhất, đám người Trường Sinh của Ma Quốc đã khôi phục lại rồi, đang hội tụ như thủy triều kìa.

- Các ngươi đều bỏ qua một chuyện, nếu Lý Duy Nhất nắm giữ Pháp khí chí thượng tham gia Trường Sinh tranh độ, e rằng trong nội tâm hắn chưa từng có lựa chọn nhận thua. Nếu như có thể đánh bại hắn, đoạt đi mọi Pháp khí trên người hắn, đối với vị thiên chi kiêu tử này sẽ là đả kích nặng nề nhất trong đời.

...

Nhận được tin tức, Đại Tông Chính của Tông Nhân Phủ Ma Quốc là Ngu Đạo Nhàn lập tức đứng dậy đi tới Thái Tử phủ.

Ma Hậu Tào Hi Nguyệt đã đến trước hắn một bước, ngồi phía sau rèm lụa mỏng màu xanh. Dưới ánh đèn, chỉ có thể thấy được một hình bóng tuyệt mỹ.

Thái Tử Ngu Đạo Chân đang ngồi bên linh trì cho cá ăn.

- Vút!

Ngu Đạo Nhàn tựa như xuất hiện từ hư không, đứng dưới một gốc quế cổ thụ trong viện, dáng vẻ già nua, đi thẳng vào vấn đề:

- Cướp lấy Ác Đà Linh rồi giao cho ta! Ta sẽ thay ngươi thuyết phục tất cả lão nhân trung thành với Ma Quân trong nội bộ hoàng tộc, cùng nhau ủng hộ ngươi đoạt lấy đại vị.

Bối phận và tuổi tác của Ngu Đạo Nhàn trong hoàng tộc Ma Quốc chỉ đứng sau Ma Quân Ngu Bá Tiên, sức ảnh hưởng vô cùng lớn.

Trong những cuộc tranh đấu phe phái trên triều đình, hắn vẫn luôn giữ thái độ trung lập. Hơn nữa, cũng giống như đa số các lão nhân trong hoàng tộc, hắn trung thành tuyệt đối với Ma Quân.

Ngu Đạo Chân từng nhiều lần ngỏ ý lấy lòng vị đường huynh này, mong muốn tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng đều thất bại.

Khuôn mặt Ngu Đạo Chân tuấn mỹ, ngũ quan tựa như được điêu khắc tinh xảo, chân mày sống mũi góc cạnh rõ ràng, trong ánh mắt tĩnh lặng như nước hiện lên những gợn sóng lăn tăn.

Hắn mỉm cười nói:

- Huynh trưởng, lời này của ngươi là đại bất kính!

Dáng vẻ Ngu Đạo Nhàn trác tuyệt, giọng điệu u trầm:

- Nếu là trước đây, ta tuyệt đối sẽ không sinh ra ý nghĩ này. Nhưng những năm gần đây, Ma Quân trở nên vô cùng hồ đồ, nâng đỡ Thường gia và Cửu Phân Long, tạo ra tranh giành đảng phái và nội đấu thì thôi đi, thế mà khi đối mặt với đại quân Vong Giả U Cảnh đang áp sát biên giới vẫn còn khăng khăng làm theo ý mình, bỏ mặc cơ nghiệp hai vạn năm của Ma Quốc.

- Tại sao lão thất phu Thanh Từ có thể cướp đi Minh Linh Cổ Thụ, đại khai sát giới ở Tông Nhân Phủ và đất của mấy chục châu, mà vẫn có thể trốn thoát?

- Tất cả là do nội bộ Ma Quốc lòng người không đồng thuận, sự tranh đấu phe đã đạt đến mức một mất một còn, mới để người ta thừa cơ, tạo ra trò cười lớn, tổn thất nặng nề.

- Nếu còn để Ma Quân tiếp tục giày vò như vậy, Ma Quốc ắt sẽ bị lật đổ.

- Vi huynh đã già yếu, tu vi cũng kém một bậc, không thể nào ngồi vững trên vị trí đó, không cấu thành uy hiếp đối với ngươi. Mà ngươi lại là Trữ Thiên Tử anh tư bừng bừng, là niềm hy vọng tương lai của Ma Quốc, nếu ngươi hấp thụ một thân tu vi của Ma Quân, chắc chắn sẽ phá cảnh. Nếu như Tổ Điền của ngươi thực sự bị tổn thương, cũng có thể cướp Tổ Điền của hắn để thay thế.

- Muốn cứu nước, trước tiên trảm Ma Quân, sau đó diệt Yêu Phi. Lời của ta đã nói rất rõ ràng rồi, nếu ngươi không dám phát động tấn công, coi như ta chưa từng đến đây. Nếu ngươi chạy đến chỗ Ma Quân tố cáo, lão phu cũng nhất định chịu trận.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters