Ngu Đạo Nhàn xoay người định rời đi.
- Hoàng huynh gượm đã, Đạo Chân chờ câu nói này của ngươi cả trăm năm rồi.
Ngu Đạo Chân đột nhiên đứng dậy, rắc toàn bộ thức ăn cho cá xuống linh trì, những gợn sóng lăn tăn làm méo mó ánh trăng tròn trên mặt nước.
...
Cát vàng đầy trời, tiếng chuông vang dội chấn động.
Những con lạc đà nửa hư nửa thực trong đoàn lạc đà không ngừng bị tiêu diệt trong quá trình va chạm kịch liệt với Kim Thân của ngàn vị Phật.
Chưa được bao lâu, chỉ còn lại con cuối cùng.
Còn Thiên Phật Trận đã hoàn toàn vỡ nát, trận vực tàn phá.
Lý Duy Nhất cưỡi trên lưng con lạc đà cuối cùng, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, dốc toàn lực điều động chút ít pháp khí và linh quang còn sót lại trong cơ thể. Trạng thái tinh thần của hắn leo đến đỉnh phong chỉ có ta và địch, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú vào Thiện Tiên Chí ở phía trước.
Thắng bại quyết định ở một đòn này.
Thiện Tiên Chí cảm nhận được một luồng khí thế vô cùng sắc bén phát ra từ trên người Lý Duy Nhất, không dám có chút xem nhẹ, sải bước lớn nghênh đón. Ánh sáng rực rỡ ngưng tụ ở mi tâm hắn, Tổ Điền chấn động, phật bào trên người phồng lên, pháp khí dưới chân hóa thành biển mây.
- A Di Đà Phật!
Hắn hô lớn Phật hiệu.
Hắn tu luyện A Di Đà Phật Kinh, hàng trăm vạn kinh văn Phật Môn bùng nổ ra từ trong Tổ Điền, cuồn cuộn như sông biển, năng lượng ngút trời.
Tay phải của hắn kết ấn:
- Đại Từ Ấn!
Pháp khí và kinh văn điên cuồng quay quanh hắn, một quang ảnh A Di Đà Phật mờ nhạt sừng sững tựa núi cao mọc lên từ phía sau.
Tay trái hắn bắt quyết:
- Đại Bi Chú!
Hắn đặt ngón tay bắt quyết trước ngực, Bồ Đề Kim Quang từ mi tâm tuôn về phía cánh tay trái, tụ hội ở lòng bàn tay.
Lý Duy Nhất gầm lên một tiếng:
- Chiến!
Hắn từ trên lưng lạc đà bay vọt về phía trước.
Trong Thần Khuyết, Thái Cực Ấn hiện lên. Mười hai Thần Ảnh có hình thể cao lớn đứng ở mười hai phương vị của Thái Cực Ấn.
Đồng thời khi lao về phía trước, hắn ở giữa hư không diễn hóa ra Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn. Mười hai Thần Ảnh và mười hai bóng người tạo thành một chuỗi ảo ảnh dài dằng dặc. Cuối cùng ngưng tụ thành một Nhất Kiếm Khai Hải giơ cao qua đỉnh đầu. Mười hai bóng người chồng lên nhau, thế kiếm vô cùng sắc bén, quang ảnh vùng biển hiện ra, chém thẳng xuống Thiện Tiên Chí.
- Đại Từ Đại Bi Chú Ấn!
Thiện Tiên Chí đứng trên mặt đất, hợp nhất sức mạnh của võ đạo và niệm lực làm một, toàn thân hệt như đúc bằng vàng. Biển mây pháp khí dưới chân lấy thân thể hắn làm trung tâm, hóa thành trụ khí xông thẳng lên trời cao.
- Ầm!
Pháp quyết trong tay trái đánh ra trước, chấn động thanh Hoàng Long Kiếm đang chém xuống, khiến nó văng ra sau.
Thiện Tiên Chí bị áp lực từ mũi kiếm đè ép, khiến hai chân lún sâu xuống lòng đất. Kiếm khí chém lên người hắn phát ra tiếng vang lanh lảnh như kim loại va đập.
Mặt đất rung chuyển kịch liệt, trong phạm vi một dặm, cát bụi bốc lên ngập trời, che khuất tầm nhìn.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Thiện Tiên Chí ngửa mặt lên trời đánh ra chưởng ấn bằng tay phải, tay trái của Lý Duy Nhất kết ra Thi Y Ấn mạnh nhất.
- Ầm!
Hai chưởng một trên một dưới va vào nhau, đều là tuyệt học Phật Môn của võ niệm hợp nhất.
Miệng mũi Lý Duy Nhất phun ra máu, bay ngược lên bầu trời. Chuông vàng trên người Thiện Tiên Chí vỡ nát, kim quang tan biến, hơn một nửa cơ thể lún vào lòng đất, suýt bị chôn vùi.
Thiện Tiên Chí hô một tiếng Phật hiệu, thét dài một tiếng, phá vỡ mặt đất nhảy lên không trung.
Hắn chợt cảm thấy không ổn, chỉ thấy ở một hướng, Lý Duy Nhất đang dùng Ác Đà Linh, Tử Tiêu Lôi Ấn, Kim Tiêu Lôi Ấn đồng loạt công kích tới.
Thiện Tiên Chí một lần nữa ngưng chưởng ấn, giơ hai tay lên đón đỡ.
Trong chớp mắt, đã là lần giao phong thứ ba.
- Phụt!
Lần này, hai người đồng loạt phun máu, bay ngược ra sau.
Ở giữa không trung, hai chân Lý Duy Nhất tuôn trào pháp lực quang minh và pháp lực hắc ám. Hắn cưỡng ép vặn người, đáp xuống lưng con lạc đà đang lao ra từ trong cát bụi rợp trời, hai tay đè chặt xuống bướu lạc đà, khom người chạy thật nhanh về hướng đám người Tông Thánh Học Hải, để lại một chuỗi khói bụi trên đường.
Pháp khí và linh quang trong cơ thể hắn gần như cạn kiệt, đến Ma Giáp Huyết Phù Đồ cũng không thể duy trì nữa, huyết văn trên người tự động rút về trong nhuyễn giáp.
Hắn bị thương cực nặng, ngoại thương là do cung nỏ và Lượng Sơn Xích gây ra, có cả xương bị đứt gãy. Nội thương càng nặng hơn, lục phủ ngũ tạng đau nhức như bị lửa thiêu đốt.
Hắn nằm gục trên lưng lạc đà, suy nhược đến mức dường như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Rõ ràng đám người Tông Thánh Học Hải ngày càng gần, nhưng mí mắt hắn dần nặng trĩu.
- Vẫn chưa thể gục xuống... Còn lâu mới ngất được...
Lý Duy Nhất hít một hơi thật sâu, nuốt một viên Linh Đan chữa thương xuống, một tay nắm Linh Tinh, đồng thời hấp thụ linh quang từ chuỗi tinh thần niệm lực của Thánh Linh Vương Niệm Sư đeo ở cổ tay bên kia, để khôi phục sức mạnh với tốc độ nhanh nhất.
Cơ thể vốn gục xuống từ từ nhấc lên, ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía trước, ý chí chiến đấu tràn trề.
Một người một lạc đà xông vào bóng tối vô tận của Vong Giả U Cảnh.
Sau khi thu hồi Hoàng Long Kiếm, Ác Đà Linh, Tử Tiêu Lôi Ấn, Kim Tiêu Lôi Ấn, Ngũ Phượng đuổi sát theo, đáp xuống bướu lạc đà phía sau Lý Duy Nhất, cảnh giác những truy binh đang đuổi tới.
Tấm thuẫn phòng hộ của Thiện Tiên Chí bị phá vỡ bởi ba món Pháp khí, khiến hắn văng ra một dặm, mãi mới đứng lại được, sắc mặt vô cùng tái nhợt.
Tổ Điền của hắn bị lôi điện đánh trúng, pháp khí trong cơ thể chạy loạn khắp nơi. Hắn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, toàn lực khống chế pháp khí trong cơ thể, chỉ đành trơ mắt nhìn Lý Duy Nhất biến mất ở chân trời. Hắn bất lực nhắm mắt lại, khẽ niệm một tiếng Phật hiệu.
Cục diện với ưu thế lớn đến mức này mà vẫn không giữ được Lý Duy Nhất, hắn thua tâm phục khẩu phục.
Bên ngoài sơn môn của Độ Ách Quan, dưới Tinh Thiên Kính.
Các đệ tử trong toàn quan bùng nổ, bàn tán sôi nổi.
Thạch Thập Thực siết chặt tay, khuôn mặt phúng phính đỏ lựng, phấn khích gầm lên:
- Giết ra rồi! Quá bá đạo, Duy Nhất ca quả nhiên là đệ nhất thiên hạ của thế hệ trẻ, Thiện hòa thượng của Tây Phương Phật Quốc cũng không thể ngăn hắn quá ba giây.
Nghiêu Âm đã nín thở từ bao giờ, giờ phút này cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt nàng sáng rực, bộc lộ tia sáng dị thường.
Bên cạnh có vài thiên chi kiêu nữ của Độ Ách Quan chơi thân với Nghiêu Âm đều kéo nàng lại hỏi thăm thông tin về Lý Duy Nhất, mừng thay cho nàng. Nhưng nàng lại không nghe rõ được một chữ nào, trong đầu chợt trống rỗng, dường như đã thoát ra khỏi hoàn cảnh ở đây.
Lục Thương Sinh ở không xa thầm thở dài một tiếng. Vị võ tu Lăng Tiêu Cung từng được cho là ngang ngửa hắn, đêm nay đã viết nên một truyền thuyết, chắc chắn sẽ nổi tiếng xa gần, kéo dài khoảng cách lớn với bọn họ.
Khoảng cách này khiến người ta tuyệt vọng.
...
Tiêu Dao Kinh, Bắc Hồ.
- Thật là lũ phế vật, nhiều người như vậy mà ngay cả một tên Lý Duy Nhất cũng không giữ được, ngược lại còn bị giết mấy vị cường giả, ít nhất cũng có mười người bị loại.
Thường Thư ngồi trong xe rất tức giận, đóng rèm xe lại, không thèm nhìn Tinh Thiên Kính nữa.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, tâm trạng cực kỳ phức tạp.
Chết tiệt, tại sao lại có một chút xíu mừng thầm nhỉ?
Tâm trạng của Thường Thư đương nhiên phức tạp. Để phòng ngừa rủi ro, hắn lại đặt cược ở Mệnh Số Đổ Phường, cược Lý Duy Nhất có thể kiên trì tới rạng sáng. Nếu Thường gia bại trận, hắn sẽ thắng tiền. Nếu Thường gia thắng, sẽ giành được sách ngọc Mệnh Tuyền.
- Bốp!
Thường Thư dùng tay phải tát mạnh một cái vào tay trái của mình, nghĩ rằng có thể là do việc mình đã đặt cược nên mới sinh ra cảm giác đó. Sau đó, hắn lại vén rèm xe lên, nhìn về phía Tinh Thiên Kính, lòng tràn đầy bất an lo được lo mất. Vẫn còn sớm mới đến hừng đông, thắng bại còn chưa rõ ràng.
...