Lư Cảnh Trầm đáp:
- Ác Đà Linh khắc chế Ma Giáp Huyết Phù Đồ, đây là điều không ai ngờ tới được. Sắp tới, trước khi phe Ma Quốc đoạt được Ác Đà Linh, có lẽ Ma Giáp Huyết Phù Đồ phải rời khỏi chiến trường!
...
- Vút!
Thất Phượng đuổi theo, cơ thể từ trạng thái tàng hình nhanh chóng phóng to, đáp xuống lưng con lạc đà.
- Hai người bọn chúng bị ta đánh lén thành công, trọng thương, đã chịu thua lui khỏi cuộc chiến. Ta tạm thời nuốt Pháp khí và sách ngọc của bọn chúng vào bụng rồi.
Bên trong bụng Thất Phượng có thế giới nội sinh, không ảnh hưởng đến việc nó thu nhỏ cơ thể.
Trong lòng Lý Duy Nhất hiểu rõ, với tu vi và tính cảnh giác của Triệu Đường và Diêm Chỉ Nhược, Thất Phượng đánh lén một người thì còn dễ, nhưng muốn đả thương nặng cả hai là điều tuyệt đối không dễ dàng. Chắc là cả hai nửa thực nửa giả, mượn cơ hội đó để lui khỏi Trường Sinh tranh độ.
- Vút vút...
Mấy mũi tên nỏ từ xa bay tới.
Đầu mũi tên nhọn hoắt và sáng chói xé tan màn đêm.
Ngũ Phượng và Thất Phượng chia nhau kích hoạt Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn, biến chúng thành thuẫn ấn to như gian nhà, thay phiên nhau lao lên ngăn cản. Cứ đỡ được một đợt, chúng sẽ bị chấn văng ra ngoài, lăn tròn trên mặt đất.
Khoảng cách hơn một trăm dặm, Lý Duy Nhất cưỡi trên lưng con lạc đà phi nhanh như bay, chỉ chớp mắt đã vượt qua.
Phía trước là thi hồ màu đỏ sẫm, liếc mắt nhìn không thấy bờ bên kia.
Hơn hai mươi người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải do Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương cầm đầu, trên người tỏa ra ánh sáng chiếu sáng không gian tăm tối của U Cảnh, bọn họ đã đứng ở phía trước thi hồ để chi viện.
Văn Nhân Thính Hải truy đuổi cách sau lưng Lý Duy Nhất vài dặm, tay cầm Ma Ẩn Nỗ, quát lạnh một tiếng:
- Mạnh Thủ Nghĩa, Tông Thánh Học Hải các ngươi muốn vi phạm quy tắc tranh đoạt, nhúng tay vào cuộc chiến tranh đoạt Mệnh Tuyền giữa Ma Quốc và Lăng Tiêu Cung sao?
Giọng nói của Thanh Tương dịu dàng từ xa đáp lại:
- Thám Hoa lang hiểu lầm rồi! Chúng ta đang ở trong Vong Giả U Cảnh rèn luyện, tình cờ nghe thấy tiếng chiến đấu nên qua đây xem náo nhiệt.
Mạnh Thủ Nghĩa nói:
- Tông Thánh Học Hải chúng ta tuyệt đối sẽ không can thiệp vào cuộc phân tranh giữa các ngươi, đi ngay đây!
Sau khi Lý Duy Nhất lao vào đội ngũ người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải, cả đám nói đi là đi ngay.
- Vút!
Thanh Tương cùng với năm vị Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng cùng nhau phóng ra linh quang từ mi tâm, kích hoạt một trang Địa Thư. Địa Thư biến khổng lồ chở theo tất cả người Trường Sinh.
Mặt đất dưới chân bọn họ lập tức phản chiếu ra một con đường hội tụ bởi văn tự của Địa Thư.
Con đường văn tự đâm thẳng vào thi hồ, kéo dài về phía nam.
Trang Địa Thư này diệu kì khôn cùng, cách mặt đất ba trượng, bay nhanh như gió thoảng chớp mắt đã đuổi theo trăng sao.
Trên mặt giấy của Địa Thư, trong tầng mây linh quang.
Một người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải nhìn Lý Duy Nhất ở bên cạnh, lạnh giọng đuổi người:
- Đừng đi theo chúng ta! Món nợ ngươi gây rối ở Mạnh Thanh Viên, chúng ta còn chưa tính với ngươi đâu!
Lý Duy Nhất trực tiếp ngồi xuống tĩnh tọa chữa thương, đáp lại người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải:
- Các ngươi muốn can thiệp vào cuộc tranh chấp Mệnh Tuyền giữa Lăng Tiêu Cung và Ma Quốc sao? Tốt thôi, các ngươi cứ động thủ đi, đội chấp pháp đang nhìn chằm chằm đấy.
Thanh Tương nói:
- Ngươi chủ động xông vào đội ngũ của chúng ta, nói cách khác là khiêu khích, cho dù có ra tay với ngươi cũng không tính là vi phạm pháp tắc. Tiền bối đội chấp pháp tự nhiên sẽ có sự đánh giá công bằng.
Đóng kịch tất nhiên là phải diễn cho trọn vẹn.
Lý Duy Nhất và đám người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải tranh cãi nảy lửa.
Mạnh Thủ Nghĩa đứng ở vị trí sau cùng của trang giấy Địa Thư, giơ một tấm gương cổ màu phỉ thúy lên làm lá chắn, tựa như mặt trăng xanh lơ lửng trên không, chặn lại mũi tên nỏ do Văn Nhân Thính Hải bắn tới:
- Văn Nhân Thính Hải, nếu ngươi còn dám ra tay với Tông Thánh Học Hải nữa, đừng trách Mạnh mỗ không khách khí. Mũi tên này cứ coi như ngươi bắn về phía Lý Duy Nhất, ta không tính sổ với ngươi.
Thanh Tương lập tức hét to về phía sau:
- Tông Thánh Học Hải chúng ta không gây sự, nhưng cũng tuyệt đối không sợ phiền phức.
Cách mấy dặm phía sau.
Vẻ mặt Văn Nhân Thính Hải lạnh lẽo âm u đến cực điểm truy đuổi ở vị trí đầu. Hắn quả thực không thể hiểu nổi tại sao Tông Thánh Học Hải lại muốn nhúng tay vào cuộc tranh đấu này.
Hơn hai mươi người Trường Sinh trên Địa Thư đều ít nhất là chân truyền Ức Tông, đa số tu vi đều là tứ trọng.
Nói cách khác, hơn một nửa cao thủ đứng đầu nhất của Tông Thánh Học Hải đều có mặt tại đây.
Giờ phút này nếu liều mạng với bọn họ, căn bản là không có phần thắng, còn có khả năng tạo cơ hội cho Lý Duy Nhất thừa dịp hỗn loạn mà bỏ chạy.
Điều khiến Ma Quốc lo lắng nhất là gì?
Chính là Lý Duy Nhất thoát khỏi sự theo dõi của bọn họ, ẩn mình triệt để và biến mất không chút tung tích.
Đó chính là nguyên nhân tại sao nhiều người Trường Sinh của Ma Quốc theo sát Lý Duy Nhất từ Tiêu Dao Kinh, không dám để hắn lọt khỏi tầm mắt.
Trong lãnh thổ Ma Quốc vốn là địa bàn của bọn họ, bọn họ còn có thể tạm thời thả lỏng một chút. Bởi vì có vô số tai mắt ngầm, càng có sự tồn tại của các vị cường giả thế hệ trước âm thầm cảm nhận dò xét Lý Duy Nhất.
Nhưng hiện tại đã đến Vong Giả U Cảnh, tiến vào dải khu vực hỗn độn có địa hình phức tạp. Một khi Lý Duy Nhất ẩn mình, ai biết được hắn sẽ trốn sâu vào bên trong U Cảnh, hay là lén lút quay trở lại Ma Quốc, hoặc trốn sang Thánh Đường Sinh Cảnh? Cho dù đích thân Ma Quân giáng lâm thì cũng rất khó tìm được hắn.
Và điều nguy hiểm hơn cả là Tông Thánh Học Hải đã nhảy vào cuộc, liệu Học Hải Đế Niệm có ẩn núp trong bóng tối không?
Nếu thế, những Siêu Nhiên thế hệ trước của Ma Quốc mà theo đuôi Lý Duy Nhất thì ắt sẽ bị phát hiện và bị xua đuổi.
Trong lòng Văn Nhân Thính Hải cảm thấy áp lực. Đôi mắt hắn ghim chặt vào bóng dáng của Lý Duy Nhất trong linh quang ở phía trước, vừa đuổi theo vừa ra lệnh:
- Có lẽ Lý Duy Nhất đã dùng Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên của Địa Thư, đổi lấy sự giúp sức toàn lực của Tông Thánh Học Hải.
- Hắn trốn đến khu vực hỗn độn là có ý đồ mượn hoàn cảnh địa hình phức tạp để thoát thân, lẩn trốn vào những vùng tối không ai hay biết. Hắn chỉ cần trốn ba năm là có thể giữ được sách ngọc Mệnh Tuyền. Tính toán giỏi lắm!
Tất cả người Trường Sinh của Ma Quốc đều đồng ý với suy đoán của Văn Nhân Thính Hải.
Văn Nhân Thính Hải hạ lệnh:
- Đừng vội ra tay, hãy thay phiên dùng đạo tâm ngoại tượng bao trùm lấy bọn chúng, truy kích theo đội hình rẽ quạt. Cảnh giác Lý Duy Nhất dùng Dịch Dung Quyết để biến hóa thành một người Trường Sinh nào đó của Tông Thánh Học Hải. Chờ đám người Khúc Dao và Ngu Huyền đuổi kịp, hình thành thế bao vây rồi hãy động thủ.
Thường Ngọc Kiếm cưỡi trên lưng Vân Chu đuổi kịp Văn Nhân Thính Hải hỏi:
- Ta có chút thắc mắc! Giá trị của Ác Đà Linh, Tử Tiêu Lôi Ấn, Kim Tiêu Lôi Ấn và bốn thiên Phong Hỏa Lôi Điện của Địa Thư chắc đã vượt qua cả Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên nhỉ? Lý Duy Nhất tin tưởng Tông Thánh Học Hải như vậy sao?
Văn Nhân Thính Hải tung mình lên lưng Quỷ Trạch Bằng Cầm, bay về phía bầu trời:
- Có lẽ thứ mà Lý Duy Nhất trả giá không chỉ có mỗi Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên. Giao dịch giữa bọn họ là gì thì ai mà biết được?
Lần này, hắn cảnh giác vô vàn, quyết không để cho Lý Duy Nhất có bất cứ cơ hội dùng tên đánh lén nào.