Ở biên giới Ma Quốc, trận pháp trường thành mở ra một lỗ hổng.
Từng nhóm nạn dân của Thánh Đường Sinh Cảnh nối đuôi nhau, hệt như những đàn kiến đen nhẻm trốn chạy về phía lãnh thổ Ma Quốc.
Sau khi Trường Sinh tranh độ bắt đầu, viện quân của các Sinh Cảnh đã cuồn cuộn không dứt chạy đến trận pháp trường thành và Thánh Đường Sinh Cảnh, muốn tử chiến với đại quân Thệ Linh tập trung tại đây.
Vì sự trì hoãn và cản trở của Ngu Bá Tiên, đại quân Thệ Linh đã lớn mạnh, toàn bộ Thánh Đường Sinh Cảnh bị phá hủy có lẽ chỉ trong vòng một đêm.
Một tấm Tinh Thiên Kính lơ lửng phía trên Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Ngọc Dao Tử đứng trên đỉnh núi, mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng hiểu rõ, đối với Lý Duy Nhất mà nói, khoảng thời gian khó khăn nhất đã vượt qua rồi.
Trước đó, dù Lý Duy Nhất phá vây thoát ra hay nhận thua rời cuộc chơi, thì trong lòng nàng thực ra chỉ giữ xác suất năm mươi năm mươi.
Nàng thầm nói:
- Chỉ cần vượt qua đêm nay, tiếp theo càng về sau thì lợi thế càng lớn.
Bạch gia lão tổ bước ra từ phòng nghị sự, mỉm cười:
- Lấy tu vi và tâm cảnh của Đại cung chủ mà lại coi trọng Trường Sinh tranh độ như vậy sao? Ta cứ tưởng cái gọi là tranh đoạt Mệnh Tuyền này chỉ là thủ đoạn dụ Ma Quân nhượng bộ. Một Lý Duy Nhất tầm thường có lẽ chỉ là quân cờ mà ngươi tiện tay đặt lên bàn cờ. Xem ra, Đại cung chủ hơi coi trọng trò chơi rèn luyện của đám tiểu bối rồi, càng coi trọng thì càng dễ phạm sai lầm.
Ngọc Dao Tử như tiên tử trên mây, động ý niệm, tiếp đó nói với giọng điệu chắc nịch:
- Lý Duy Nhất không phải là một tiểu bối đơn giản. Chỉ mới vài năm mà hắn đã đạt đến cảnh giới như vậy. Trong vòng một giáp, ắt phá Bỉ Ngạn. Biết đâu vài trăm năm nữa, Lăng Tiêu Cung sẽ lại có thêm một vị Trữ Thiên Tử.
Bạch gia lão tổ híp mắt lại hỏi:
- Vài trăm năm đạt đến cấp bậc Trữ Thiên Tử?
Ngọc Dao Tử đáp:
- Ai dám nói chắc chắn?
Bạch gia lão tổ thấy Ngọc Dao Tử rất nghiêm túc, lập tức nghe lọt tai lời này, những ý nghĩ trong lòng dần rõ ràng và kiên định.
Lăng Tiêu Cung đã có Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử, không cần tăng thêm một Lý Duy Nhất có thế mạnh hơn nữa.
Ma Quốc, Thái Tử phủ.
Ngu Đạo Chân khẩn cầu với lời nói chân thành và mạnh mẽ:
- Nếu ta đột phá Khôn Nguyên cảnh, trở thành vị vua mới của Ma Quốc, ta nhất định sẽ dốc toàn lực giúp hoàng huynh bước vào cảnh giới Trữ Thiên Tử. Ta cũng giống như hoàng huynh, không có tư thù cá nhân, chỉ nghĩ đến việc chung, tất cả đều vì cơ nghiệp hai vạn năm của Ma Quốc, vì sự kéo dài của hoàng tộc, vì trăm ức bách tính không phải chịu cảnh chiến tranh.
Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên.
Một quân sĩ da xanh mặc Ma Giáp xuất hiện bên ngoài viện, hắn không bước vào, quỳ một chân bẩm báo:
- Khởi bẩm Thái Tử, đợt vây hãm đầu tiên của Ma Quốc đã thất bại, Lý Duy Nhất giết chết Ngốc Lỗ Vương Tử, làm trọng thương Thần Tịch, đánh lui Thiện Tiên Chí, tạm thời phá vây trốn thoát, đã tiến vào Vong Giả U Cảnh.
Tâm trạng Ngu Đạo Chân không gợn sóng, giọng điệu nhẹ nhàng, mang lại cho người ta cảm giác dễ gần:
- Biết rồi, lui ra đi!
Hắn khẽ nhíu mày, hiểu rõ rằng Ác Đà Linh nhất định có tác dụng lớn đối với Ngu Đạo Nhàn.
Những Pháp khí chí thượng khác không thể khiến hoàng huynh này lập tức thay đổi thái độ, mạo hiểm cực lớn để quy thuận mình.
Ngu Đạo Chân khẽ thở dài:
- Mẫn Mẫn, sư tỷ của ngươi thu được một đệ tử tốt, là một hạt giống Võ Đạo Thiên Tử.
Nhị cung chủ đứng trên lầu các, nhìn về hướng Bắc Hồ nói:
- Ác Đà Linh là vật của hoàng thúc, chắc chắn là do Vụ Sư mang về. Là nàng ban cho tên tiểu bối kia. Cả Pháp khí chí thượng mà cũng có thể ban thưởng, vì sao chứ? Vụ Sư cũng để tâm đến Trường Sinh tranh độ, đến một tên tiểu bối như vậy sao?
Pháp khí chí thượng ở trong tay võ tu Trường Sinh cảnh phát huy ra uy lực có hạn, chẳng mạnh hơn Vạn Tự Khí thức tỉnh căn nguyên là bao.
Đại Tông Chính Ngu Đạo Nhàn nói:
- Bởi vì, Lý Duy Nhất nắm giữ Ác Đà Linh mới có thể phá được Ma Giáp Huyết Phù Đồ. Mà chúng ta, mượn sức bảy mươi hai cỗ Ma Giáp Huyết Phù Đồ để tạo thành Phù Đồ bảy mươi hai tầng, khi đối mặt với Ma Quân mới có phần thắng lớn hơn.
Giọng nói của Ma Hậu vang lên từ phía sau bức màn:
- Nói cách khác, phải dùng mọi giá đoạt lấy Ác Đà Linh, để không làm hỏng việc lớn của chúng ta. Trực tiếp dùng đến tử sĩ thất trọng đi!
Ngu Đạo Chân nhẹ lắc đầu:
- Lý Duy Nhất này có chút bản lĩnh, thất bại ở Thành Lăng Tiêu có một phần nguyên nhân không nhỏ là vì hắn. Lúc đó hắn giống như con kiến nhỏ xíu lén lút dưới lòng đất, khiến người ta khó mà chú ý đến, nhưng lại tạo nên việc lớn hủy đê vỡ đập. Lần này, không biết hắn dùng cách gì mà có thể dụ một đám người Trường Sinh của Tông Thánh Học Hải vào cuộc. Chuyện này khó nhằn đây!
Ngu Đạo Nhàn tán thành:
- Không sai! Nếu Tông Thánh Học Hải xen vào, Học Hải Đế Niệm rất có khả năng đã đi đến khu vực đó. Đừng nói là không thể tung ra tử sĩ thất trọng, mà e rằng cả Ma Quân cũng phải tạm thời giấu đi mũi nhọn. Đây mới chính là mục đích cốt lõi của Lý Duy Nhất, mượn thế của Đế Niệm!
- Tên tiểu bối đó tính toán sâu xa đến như vậy sao?
Giọng điệu Ma Hậu phía sau bức màn mang theo ý cười, có chút kinh ngạc, nhưng không cho là đúng.
Ngu Đạo Nhàn đáp:
- Bất kể Học Hải Đế Niệm có qua đó hay không, việc hắn có thể khiến chúng ta sinh ra hoài nghi thì chúng ta sẽ không dám khinh suất manh động. Vậy là mục đích của Lý Duy Nhất đã đạt được rồi. Có thể khiến một đám nhân vật thế hệ trước như chúng ta đây phải đắn đo suy nghĩ đối phó với hắn như thế nào, hơn nữa lại còn nghi kỵ, đề phòng lẫn nhau. Hỏi xem trên đời này liệu có tên tiểu bối thứ hai giống như thế không?
Ngu Đạo Chân chợt nghĩ tới điều gì đó, híp mắt lẩm bẩm với vẻ tò mò:
- Tại sao hắn đi đến khu vực hỗn độn? Tại sao Tông Thánh Học Hải lại muốn mạo hiểm tham gia? Thú vị! Truyền tin cho Ngu Huyền và Văn Nhân Thính Hải, bắt bọn chúng tìm ra câu trả lời.
- Hoàng huynh, nếu Ác Đà Linh đã xuất hiện, Đạo Chân tự nhiên sẽ dốc hết sức giúp ngươi cướp lấy, đêm nay có lẽ Ngu Huyền sẽ đoạt được. Chúng ta bàn việc lớn trước đi, chuyện đấu đá của đám tiểu bối chẳng qua chỉ là một trò chơi thú vị.
...
Bắc Hồ, Trường Sinh Lâu.
Lư Cảnh Thâm vui vẻ cười to:
- Ha ha, Nhị ca, giờ thì sẽ không ai nghi ngờ Trường Sinh Địa Bảng mà ngươi biên soạn nữa rồi!
Ánh mắt Lư Cảnh Trầm nghiêm túc:
- Lý huynh đệ quả thực đã che giấu không ít thủ đoạn, khiến người ta kinh ngạc và thán phục. Nhưng tử cục đêm nay, nếu chỉ dựa vào chiến lực cường đại thì tuyệt đối không xông ra nổi, Đại Trường Sinh lục trọng cũng xông không nổi.
- Hắn có thể phá vòng vây chạy thoát là nhờ vào khả năng phán đoán nhạy bén trên chiến trường. Từ đầu tới cuối không để bản thân rơi vào vòng vây.
- Khi không ham chiến, cho dù chỉ cần bồi thêm một chiêu là có thể giết chết đối thủ, hắn cũng quyết không lãng phí dù chỉ một chút thời gian để làm những chuyện ngu xuẩn như vậy.
- Khi cần giết, cho dù phải trả một cái giá cực lớn, cũng quyết bắn chết Xích Nguyên, để kéo dài thời gian bao vây của đám người Văn Nhân Thính Hải.
Lư Cảnh Thâm cười nói:
- Chẳng phải về sau hắn cũng bị bao vây đó sao?